Biết hờn ghen khi cảm nhận yêu người!

Thơ Trúc Thanh Tâm
  

 
   KHI PHƯỢNG BIẾT BUỒN

    Anh bên thềm kỷ niệm thoáng mưa bay
    Thơ mộng quá những ngày ôm sách vở
    Trường lớp cũ còn một thời để nhớ
    Những thân thương giờ cũng đã xa rồi  

    Khoảng sân chung đàn bướm trắng rong chơi
    Trăng nguyên thủy của một thời ngây ngất
    Trang lưu bút như những cơn gió mát
    Thổi theo anh vào ngày tháng giang hồ 

    Anh yêu đời và vẫn cứ làm thơ
    Như thuở chớm yêu tình len lén gọi
    Ai cũng có thời si mê, vụng dại
    Tuổi học trò nhen nhúm tập tành yêu 

    Nắng lung linh, em thả tóc trong chiều
    Anh ngóng đợi để đêm về thao thức
    Viết pilot, nhớ thương màu mực tím
    Mùa hạ về rộn rã tiếng ve ngân 

   Yêu dấu nào theo thời khắc bâng khuâng
    Và một lúc anh thấy mình mắc nợ
    Và một lúc hồn mình bỏ ngõ
    Sợ xa người nên hụt hẫng trong tim
 
    Phượng biết buồn thao thức tiếng mưa đêm
    Khi hoa nắng trải vàng đường hò hẹn
    Nghe trong gió còn chút hương lưu luyến
    Biết hờn ghen khi cảm nhận yêu người!   
                  
   TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s