Đã xa rồi nỗi nhớ

aodai-hoa-senThơ Hồ Chí Bửu
Phóng Sinh Ngày Tình Nhân…

Chia tay – là đã phóng sinh
Ta tha em đó – một mình ta đau

Đi qua – đừng ngó mặt nhau
Nhìn chi để thấy một màu nhớ nhung

Phóng sinh – để em vẫy vùng
Cất gươm vào giỏ lẫy lừng mình ta

Lỡ mang hai tiếng đào hoa
Gái thương thì rước về nhà nấu cơm

Nấu cơm – rửa chén – lau nhà
Làm thơ tán gái như là nấu cơm

Tuyệt nhiên cái chuyện trên giường
Thử đi mới biết thiên đường không xa…

Dấu Chân Trần Gian…

Bước lên đồi cỏ mịn
Phút chốc quên lối về
Ngày sao đầy câm nín
Thêm nỗi buồn lê thê

Bước lên đồi hoang vu
Bóng em xa mịt mù
Hình như là sương khói
Tan theo vào thiên thu

Bước đi lên đồi hoang
Ta bỗng thấy nhớ nàng
Tình yêu và mộng mị
Của một thời lang thang

Của một thời lang thang
Cuộc tình đến vội vàng
Chia tay và vĩnh viễn
Hết một thời cưu mang

Bước lên đồi cỏ hoang
Dấu chân trên địa đàng
Đã xa rồi nỗi nhớ
Đây chỉ là trần gian…

Rù Rì Với Hoàng Lộc

Huynh với ta là hai kẻ khùng
Suốt ngày thơ thẩn với mông lung
Huynh mê vợ của người ta mãi
Cách biệt quan hà vẫn nhớ nhung

Huynh sống phiêu bồng- chơi hết ga
Vẫn còn yêu mãi vợ người ta
Hình như cái cớ tìm thi hứng
Vì bởi người yêu cũng đã già..?

Ta chỉ là đàn hậu bối thôi
Cũng máu giang hồ – cũng chịu chơi
Như huynh ta sống đời khinh bạc
Cũng sém già thôi – sém hết đời..

Ta vẫn còn đang mang nợ huynh
Bài viết chân tình lẫn nhục vinh
Lỡ mai huynh có về thăm lại
Ta trả gấp đôi những nghĩa tình..

hochibuu
.

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s