Trả tình về với yêu đương

ao-dai-va-hoaThơ Hồ Chí Bửu
MƯA TRÁI MÙA…

Mùng 9 tết mà cơn mưa quá lớn
Gột rửa bụi đời trên áo giang hồ
Ta soi gương nhận ra mình cà chớn
Mặt tà dâm mà miệng nói nam mô

Thà ta chửi mình nghe cho sướng miệng
Đừng để người chép miệng sau lưng ta
Thị phi thế gian gièm pha lắm chuyện
Trung, hiếu, thanh, liêm lẫn kẻ gian tà

Ta bất chấp. Bụng làm thì dạ chịu
Cũng giống như cơn mưa lớn trái mùa
Tình yêu từ tim không từ luận điệu
Giống như tình người không chuyện thiệt, thua

Cứ trải rộng tim mình cho thế sự
Có cả tình em cao lớn dị thường
Vài năm nữa ta sẽ về cổ tự
Vẫn trong lòng giữ mãi một niềm thương…

CÀ PHÊ SÁNG…

Sáng ra bên cốc cà phê
Mới hay mình vẫn còn mê đàn bà

Sáng ra bên cốc nước trà
Mới hay mình vẫn mặn mà với thơ

Nhìn cô gái nhỏ. Ngẩn ngơ
Mới hay mình vẫn còn mơ mộng hoài

Cuộc tình. Cơn lốc trợt dài
Chợt thương mình với tháng ngày mộng du

Thì thôi. Con dốc sương mù
Trăm năm ta nhớ tiếng ru tình nồng

Bỗng dưng – nước mắt – chạnh lòng
Quên đi – đừng nhớ – cánh đồng – thủy chung..

TRẢ HẾT CHO NGƯỜI..,

Trả em về với cuộc chơi
Trả ta về với cuộc đời phong sương

Trả tình về với yêu đương
Trả ta về lại con đường phù hư

Nghìn năm nhỏ lệ sương mù
Nghìn năm hồ dễ thiên thu bạt ngàn

Cuộc chơi rồi cũng sẽ tàn
Trải lòng lên những phiếm đàn lẻ loi

Trước gương mình hãy tự soi
Trong hư vô đó còn đòi hư không

Ừ thì ta đã trải lòng
Chúc nhau cũng chỉ là dòng thơ ngông…

hochibuu.

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s