Gái Hà Nội về quê ăn Tết

hanoi-2

Gái Hà Nội về quê ăn Tết

Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về quê chồng ăn Tết gần nửa tháng.

Chồng tôi là người ngoài thành phố, tôi quen anh hồi học đại học, mến tài anh, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, cuộc sống bộn bề nhưng thông cảm, hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi hạnh phúc.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, chưa từng về quê trừ dịp tết. Cứ 25 hay 26 tết chúng tôi lại về quê. Tôi tính đoảng. Chồng tôi mua đủ thứ: măng, miến, mộc nhĩ linh tinh, về quê anh nói là của tôi mua.

Nhà chồng tôi có bố mẹ chồng, vợ chồng người anh trai chồng cùng hai đứa cháu con người anh trai đó, và cô em gái chồng.

Khi vợ chồng tôi về, mọi người tay bắt mặt mừng, vợ chồng tôi có chốn riêng vì nhà khá rộng, có năm gian. Hai chái nhà có ngăn thành phòng thì dành cho ông bà và vợ chồng người anh trai. Cô em chồng ở nhà dưới. Ba gian giữa dành cho vợ chồng tôi và hai đứa cháu con anh trai. Là chồng tôi nói thế chứ tôi đâu có tò mò biết chỗ ở của mọi người làm gì.

Tôi không hiểu tiếng “gian” ở đây nghĩa là thế nào. Cả cái nhà cỡ 40m2, không hề có tường ngăn, hóa ra “5 gian” là nói về độ dài và rộng của cả ngôi nhà. Một “gian” rộng vài mét vuông, nếu có cột thì rõ hơn. Ở nhà quê tôi thấy chùa 100 gian cũng không to lắm, thì nhà 5 gian chắc các bạn tưởng tượng được.

Gọi là phòng, nhưng nó là một cái gường tô hô sát với gian chính, che bởi cái ri-đô sát với bộ ghế sa lông ở chính giữa. Nếu ai đó dựa lưng vào thành ghế, sẽ động đánh “cục ” một cái vào gường ngủ của tôi. Chúng tôi cũng không dám “yêu”, vì cái gường long mộng luôn luôn dập kình kịch vào tường mỗi khi có dao động trên đó.

Thật lòng, tôi rất không vui khi ngủ như vậy, mà suốt cả dịp tết, các chị ạ, có một cái cửa sổ ở sát gường tôi, nhưng tôi không bao giờ dám mở, vì cửa sổ trông ra nhà vệ sinh và cái chuồng lợn, con lợn đáng ghét đó kêu ịt ịt suốt đêm và luôn va lục cục khiến tôi chỉ mong giao thừa đến sớm, con lợn đó sẽ bị chọc tiết trước giao thừa.

Điều đầu tiên tôi ngạc nhiên là đánh răng. Tôi không dám để bàn chải đánh răng của tôi cạnh những bàn chải của anh chị em chồng. Thậm chí tôi không dám gọi những thứ kia là bàn chải đánh răng, vì nó mòn vẹt, cán cầm đã từng có mầu gì đó tôi đoán là xanh hoặc tím nhưng đã bạc hết, những sợi nhựa rẻ tiền tòe ra hai bên như những sợi râu mép, nếu đánh răng, tôi tin họ phải đánh nghiêng bàn chải, vì ở chính giữa không còn gì, các sợi nhựa đã cong hết sang hai bên rồi. Sau khi đánh răng xong, tôi cất bàn chải của tôi đi.

Khăn mặt cũng là một vấn đề. Họ không dùng riêng khăn mặt, chỉ có 1 hoặc 2 hay 3 cái chung cho cả nhà, và khăn nào trông cũng có vẻ tốt khi nó khô, nhưng khi nhúng nước, nó trở nên nhớt như một con lươn khiến tôi rất sợ. Khỏi phải nói, khi dùng khăn xong tôi cũng cất đi.

Nhờ giời, nhà chồng tôi có một bể nước mưa. Những con loăng quăng và những con gì đó có chân như mái chèo luôn giãy đành đạch trong đó. Mỗi khi tôi múc nước vào cái chậu nhôm, luôn luôn phải vớt chúng ra. Sau khi than thở với chồng tôi, anh ra ao (tôi sẽ kể về cái ao sau) câu lên vài con cá nho nhỏ, hình như lòng tong, mài mại, hay con gì đó anh có nói tên mà tôi quên mất, đem thả vào bể…

Thật kỳ lạ, chỉ sau một ngày đêm, mọi con bọ trong bể nước mưa đều biến mất hết. Tôi chưa kịp cám ơn chồng thì hôm sau nữa, một con cá chết thối từ khi nào, mắt lồi ra, bụng ngửa lên, khiến tôi không dám dùng nước mưa hôm đó mà ra ao thì tôi lại sợ…

Mọi sinh hoạt rửa ráy ở quê chồng tôi đều ở cầu ao, luôn có mấy con vịt kêu cạc cạc bơi quanh đó. Bọn này buổi đêm cũng hay ré lên, khiến tôi cũng mong giao thừa đến sớm, chúng cũng chung số phận với con lợn đáng ghét.

Cầu ao là mấy cái bậc, giống như cầu thang nhà tôi, nhưng họ xây khi chưa có nước, khi nước ngập lên thì gọi là cầu ao. Nhà chồng tôi giàu có, nên cầu ao xây bằng đá xanh. Vào buổi sáng, khi cậu con trai nhỏ của anh chồng tôi muốn đi ngoài, mẹ nó bê nó ra cầu ao, xi nó ị, và rửa đít cho nó ngay tại cầu ao, và thật kỳ lạ, buổi trưa, chị đem rổ rau ra chính chỗ đó để rửa, tôi sợ, không dám ăn rau.

Cần phải nói để các bạn hiểu, ở quê chồng tôi cầu ao là nơi làm tất cả mọi việc về rửa ráy. Họ rửa tất cả ở đó, chân tay, bát dĩa, nồi niêu, bu gà, đáy của cái lồng chim (toàn phân chim). Và bọn trẻ con vẫn ngồi ở cầu ao ị xuống.
Tôi cũng thấy, rất nhiều cá con tung tăng ở cầu ao chờ ăn đồ miễn phí.

Về quê chồng, vấn đề vệ sinh đối với tôi thực sự là một ác mộng.
Đi đại tiện thật sự là mối kinh hoàng. Ban đêm, tôi phải cầm một cái đèn pin (đấy là lần sau chứ lần đầu không có đèn pin tôi phải dùng đèn dầu, cái bóng đèn luôn muốn rơi ra khi tôi di chuyển), đi bộ vòng ra sau nhà, gần cái cửa sổ phòng ngủ của mình, qua chuồng lợn, trèo lên vài bậc chông chênh, và chui vào cái nhà xí kinh hoàng đó. Nó có một cái lỗ đen kịt, có hai viên gạch kê chéo để đặt chân, cái lỗ được bịt kín bởi một cái nắp hình tròn như cái dĩa bằng bê tông, giữa có cái lỗ, và một khúc cán bằng tre khá dài đóng vào cái lỗ giữa cái nắp đó. Muốn đi vệ sinh, người ta phải cầm vào cái cán tre kinh tởm ấy, mở cái nắp ra, và đi vào cái lỗ đen mịt mờ đó. Lúc xong việc, lại đậy cái lỗ lại sau khi đẩy một lớp tro vào cái lỗ ấy.

Ở nhà quê thì ruồi nhặng thật quá kinh khủng, dù ở đâu, trong nhà hay ngoài sân, tôi luôn nghe tiếng bay e e e của chúng, và chúng luôn bậu vào mặt tôi khi tôi díp mắt buổi trưa, và cố hút cái gì đó quanh mép tôi.

Nhà chồng tôi rất tốt với tôi, tuy nhiên tôi cũng phải làm nhiều việc, tôi luôn phải nấu nướng một cái gì đó, tôi có cảm tưởng, ở quê họ ăn không ngừng nghỉ.

Cái bếp quê chồng là nỗi kinh hoàng đối với tôi. Nó là một bãi rác không hơn không kém khi lần đầu tôi vào bếp. Rơm, củi, cành tre và giấy vụn khắp nơi. Nó tối mịt dù là ban ngày, vì toàn bộ bếp là màu đen do bị ám khói và bồ hóng bởi việc đun bằng rơm và củi. Công nghệ mới được áp dụng là cái lò bằng than có quạt, nhưng lò đó luôn có một cái nồi to tướng phía trên, lúc nào cũng đun một nồi gì đó, hết nước thì đến cám lợn, rồi lại nước, rồi lại cám lợn.
Lần đầu tập đun bếp bằng rơm, tôi làm cháy luôn cái que tre dùng để ủn rơm vào, và cũng suýt làm cháy luôn cả cái bếp. Trong bếp đầy những tre và gỗ nhỏ để đun, rơm thì hết lại ra rút ở ngoài vườn.

Một điều làm tôi không vui là bố chồng tôi, mặc dù ông rất quý tôi, đó là việc ông khạc đờm. Ông hay hút thuốc lào. Nó là một cái ống tre có cái lỗ để cho thuốc vào. Trong ống tre lại có nước. Nước đó tôi làm đổ ra một lần và có mùi dễ sợ. Bố chồng tôi hay tóp má rít thành tiếng giống như tiếng ta giật bồn cầu.
Thuốc lào khiến ông hay khạc đờm. Ông rít một hơi dài, khạc một phát và nhổ vào cái ống của riêng ông, giống như cái lon bia 500ml nhưng loe miệng. Tôi luôn sợ cái thứ gọi là cái ống nhổ đó. Tôi thường dùng chân đẩy nó vào xa trong gầm giường vì sợ làm đổ nó.

Nhưng lắm lúc bố chồng cũng lười, ông khạc ở gian giữa (tức phòng khách), rít thêm một hơi thuốc lào rồi nhổ toẹt ra sân. Đàn gà bu lại tranh nhau cái thứ kỳ dị đó. Nhưng tôi ghét nhất khi ông ngồi trên ghế gần cái giường mà tôi vẫn ngủ, khạc đờm nhổ qua của sổ. (Cánh cửa sổ ban đêm tôi luôn đóng kín nhưng ban ngày phải mở). Cục đờm bay qua chiếc gường của tôi, phi ra ngoài nếu may mắn, nhưng thường thì nó luôn vướng vào chấn song cửa sổ, bám thành một cục mà người khạc biết cũng lờ đi. Tôi phát điên khi phải lau nó lúc vắng ông. Đôi khi tôi quên mất chính xác chấn song nào bị cục đờm bám, thế là phải lau toàn bộ các chấn song với cảm giác cục đờm xanh ở mọi nơi, tởm. Và để lâu thì nó khô đi thành một thứ keo dính, tôi phải dùng một con dao cùn để cạo nó ra.

Mẹ chồng tôi cũng rất tốt với tôi. Nhưng bà luôn bị đau gì đó và có tật hay rên. Cứ đêm là bà đau, đau là rên, lắm lúc bà rên lúc 2 giờ sáng, bà rên kiểu như nửa khóc nửa ai oán, cộng với tiếng côn trùng nỉ non khắp nơi làm tôi nổi gai ốc vì sợ.

Nhà chồng tôi chỉ náo nhiệt từ 28 tết, đó là ngày con lợn bị chọc tiết, nhưng cũng là lúc cơn ác mộng của tôi bắt đầu. Suốt mấy ngày họ chỉ toàn ăn và uống, và nói. Bố chồng tôi khạc đờm gấp ba lần. Mẹ chồng tôi rên to gấp đôi.
Từ 4 giờ sáng, tiếng người gọi nhau râm ran, chồng tôi đã dậy từ lúc nào, và tiếng con lợn kêu lập tức đánh thức cả xóm: éc…éc..éc…Tôi trùm chăn kín đầu, bịt hai lỗ tai mà cũng không chịu nổi. Tiếng chồng tôi, tiếng anh chồng cùng tiếng họ hàng to dần chen lẫn với tiếng con lợn kêu cũng đã yếu đi. Họ gọi nhau đun nước làm lông lợn. Rồi tôi nghe tiếng con lợn rống lên trước khi ằng ặc vì bị đâm. Thế là xong đời nó. Tôi phải dậy, vì không thể nằm khi mọi người dậy hết. Tôi giúp đun nước để bố chồng pha trà uống. Con lợn đã được cạo lông trắng hếu. Giờ tôi biết thêm một điều về chồng tôi. Hóa ra anh là một tay giết lợn thông thạo. Thậm chí anh còn biết chọc ngón tay vào chậu tiết để nếm xem tiết đó mặn hay nhạt, khoắng tiết một vòng để biết độ đông đặc lâu nhanh. Họ gọi nhau xẻ thịt rồi nhồi làm dồi, rồi giã làm giò, rồi xẻ để gói bánh chưng. Tôi gần rời hai cánh tay vì phải giã giò là việc duy nhất tôi biết làm. Rồi suốt cả đêm hôm đó, tôi thức để trông nồi bánh chưng, thú thật ngồi ngủ gật canh nồi bánh mà tôi nhớ Hà Nội quá…

Ở quê, xưng hô cũng là một vấn đề. Tôi xưng chị với vài đứa trẻ, và lần nào mẹ chồng tôi cũng bảo: “Ấy ấy, phải gọi bằng cậu!”. Có vẻ như bất kỳ thằng trẻ con nhem nhuốc nào cũng có thể là cậu tôi hoặc anh tôi, đến nỗi tôi phải chào tất cả bọn ranh con bằng cậu cho chắc ăn. Suốt cả tết, quê chồng tôi lao vào những cuộc rượu chè liên miên. Chồng tôi say suốt, còn tôi và các phụ nữ thì luôn luôn nấu ăn, dọn, rửa… rồi lại nấu ăn, dọn, rửa.

Ở quê, tôi nhận ra ai cũng có thói quen rung đùi. Mỗi khi ngồi vào ghế là chân họ rung lên bần bật như bị động kinh. Tôi cố quan sát xem họ rung chân phải hay chân trái, nhưng hỡi ôi, dù chân phải hay trái thì họ đều rung, có người còn rung cả hai chân cùng lúc, và nếu họ dựa vào thành gường của tôi thì rung cả giường, giống như đang có một cơn động đất nhẹ. Đến giờ, tôi cũng không hiểu tại sao họ lại run rẩy chân khi ngồi?

Ở quê, tắm cũng là một cực hình. Suốt cả ngày nấu nướng dầu mỡ, nếu muốn tắm, tôi phải đun một nồi nước (mất cả tiếng đồng hồ để đun nồi nước này) rồi bê vào nhà tắm với một chậu nước lạnh. Nhà tắm là một cái buồng hết sức hẹp không hề có mái che. (Ở quê chồng tôi họ nghĩ nhà tắm không cần mái che thì phải). Pha nước nóng lạnh với nhau cho vừa, và ngồi xổm, giội từng gáo nước lên người. Và phải nhanh trước khi nước nguội. Tôi luôn vừa tắm vừa suýt xoa vì lạnh.

Đàn ông ở quê chồng tôi hết sức thô lỗ khi ăn. Họ luôn nói rất to như cãi nhau, vừa nhai, vừa nói, vừa hút thuốc lào. Họ chỉ ngừng nói khi ngậm mồm uống hớp rượu hay rít hơi thuốc lào, và chỉ một giây là họ lại tranh nhau nói. Và tôi sợ nhất là họ hút thuốc. Họ nhả khói đầy nhà, đến nỗi tôi có cảm tưởng là đang ở phòng hơi ngạt của Đức Quốc xã. Và miếng thịt nào tôi ăn, cũng có cảm tưởng như ăn thịt xông khói. Hầu như lúc nào họ cũng ăn. 8 giờ sáng người nhà đã bắt đầu bưng lên mâm rượu thịt đầy tú hụ, và họ ăn đến 10 giờ đêm luôn!

Suốt chục ngày tết ở quê chồng, tôi không có một ngày an lành. Rửa, dọn, nấu, loanh quanh từ bếp đến cầu ao, đầu tóc xổ tung, quần áo tõa tượi…
Tôi nhớ Hà Nội với phòng ngủ của tôi, bồn tắm của tôi, café sáng của tôi, bàn trang điểm của tôi…

Năm nay, tết lại sắp đến, tôi biết chồng tôi sẽ lại giục tôi về quê ăn tết.
Tôi đã qua phố Sinh Từ mua một con dao chọc tiết lợn, bản rộng nhất 15 phân, cán gỗ, đầu nhọn hoắt. Nếu thằng chồng mở mồm bắt tôi về quê nhà nó ăn tết, tôi sẽ đâm nó chết. Tôi điên rồi các chị ơi…

(Trích từ khotruyenhay.vn)

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong Tùy Bút. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Gái Hà Nội về quê ăn Tết

  1. Người Xưa nói:

    Giời ơi ! Đọc xong vừa thương vừa khó chịu .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s