không chừng khỉ đi gà về thiệt

hoamaiThơ Hoàng Xuân Sơn

thân dậu niên lai

khỉ khọt kéo gà đi tập trận
sồn soạt dàn thun chiếc ná cong
mái nhà leo tuốt lên sân thượng
chèm nhẹp phương xa một cánh đồng

cây tọng bọng xương xóc dòn củ cải
sợi thần kinh kéo chạy lút ga
có gã mùa đông ngồi làm mặt thẹo
chặn cửa không cho tuyết lú về nhà

tùng xẻo từng cơn nhát cắt. lạnh
xủ quẻ âm dương phố vận trù
ẻo lả chui vào trong cái húm
rồi rửng đầu dai dẳng cơn ho

không chừng khỉ đi gà về thiệt
ờ thì con mắt cố nhướng xem
đồng bạc đồng bào sòng xóc đĩa
chẵn lẻ cược vô cửa thái bường

năm tàn

trên một thúng rau
trên vỉa hè đỏ
lõ màu đất đen
năm chạy đua một nỗi
[lèn]
lu loa nhịp đánh
cùng bon chen người
năm tàn một vại bia hơi
một chân gái gú cạ lời điêu ngoa
năm bé con
chửa chịu già
dậm chân tại chỗ
gọi là
năm
non

hoàng xuân sơn
mười tháng một mười bảy.

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s