Còn nước mắt xin một lần được khóc

Thơ Trúc Thanh Tâm
   


 KHOẢNH KHẮC YÊU NGƯỜI

 Ta đang sống trên muôn ngàn giả dối
 Bận lòng chi lớp người ngợm đời thường
 Nhà quyền quý và những nơi mạt rệp
 Bao trò đùa luôn vướng bận tai ương

 Nhậu chỗ kín để nhìn tình xanh đỏ
 Nhậu vỉa hè mát mẻ gió năm non
 Rượu, thuốc lá dẫu biết là chất độc
 Nhưng giết người chậm hơn những môi son

 Hai thế kỷ biết bao điều nghe thấy
 Ngồi bên em trời đất cũng quên sầu
 Rót đi em nụ cười từng ly cạn
 Nợ tang bồng đeo đẳng tới mai sau

 Đời hụt hẫng bởi quá nhiều biến cố
 Chớ viễn vông cho đậm đặc nỗi buồn
 Khoảnh khắc yêu người khó mà tìm lại
 Ân hận để rồi tóc cũng pha sương

 Năm châu bốn biển người dưng cả
 Tính toán chi cho mất nghĩa mất tình
 Hãy yêu thương cho đời thêm ý nghĩa
 Đâu phải nhúng chàm rồi mới nghe kinh

 Còn nước mắt xin một lần được khóc
 Dìu dắt nhau qua bể khổ cuộc đời
 Biết người biết ta chưa yên để sống
 Vô lý cứ hoài tồn tại, em ơi!

 TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s