Khi tình chết đuối giữa đôi môi

anh veThơ Trúc Thanh Tâm

KHI TÌNH RƠI LỆ

Gió trở mùa thương mây tím ơi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Đêm nay trăng nghẹn tình rơi lệ
Cũng đủ hồn ta điếng cả đời!


Thời gian còn lại bao nuối tiếc
Người mang thương nhớ đã đi xa
Người về ôm mãi mùa hẹn ước
Khi lá tình xanh cũng chợt già!

Ngàn ước mơ chìm trong mắt biếc
Nghe triền đau khổ dậy bên trong
Máu tim còn đỏ trang tình sử
Mà nỗi niềm riêng cứ ngập lòng!

Anh nhé, cho em lần tìm lại
Những gì âu yếm của ngày xưa
Đời em trót đã nhiều bất hạnh
Tình chửa chung đôi đã hững hờ!

Em cố quên anh và xua đuổi
Những vùng bóng tối phủ quanh em
Sợ quá đi anh giờ trăng rụng
Mai nắng tình lên phủ bậc thềm!

Thời gian đè nặng lên trí nhớ
Cái khoảng không gian kín vạn ngày
Tình trắng trong nhau mờ nhân ảnh
Kiếp nào, thương nhớ trả cho ai!

Nước mắt không nhòa hình bóng cũ
Khi tình chết đuối giữa đôi môi
Nếu biết xa nhau là ly biệt
Xin khóc giùm nhau một kiếp người!


TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s