Thơ Võ Công Liêm

hue

RỨA ĐÓ

  • nắng tháng năm
    mòn da trên lối cũ
    áo nghĩa thư ngày đó đã xa rồi
    ngồi phố thị để nghe đời ru mộng ảo
    gió sang ngang mà tợ sóng xô bờ
    ôi ! bến sông ngày xưa là mộng
    đến bây giờ con nước vẫn buồn trôi
    tôi . hỏi lòng tôi ngày đó đến bao giờ
    em . có còn nghiêng lụa tím giữa cầu không?
    sông hương vỹ dạ
    con đò kim luông
    nơi một lần cất gót ra đi
    vô nam xây tổ vò vò
    cày lên sỏi đá nhớ điệu đàn năm xưa
    bỗng dưng hóa ra tượng đá
    dựa lưng đồn cò lại nhớ đồn lâu
    huế của tôi . là rứa đó
    thế sự vẫn là con tép
    bạc trắng như vôi tình như không
    xin một câu thơ để gọi tên cho đở nhớ
    huế . tĩnh mịch uốn mình trong chậu kiểng
    em . thơ ngây ngày đó giả đò chơi
    lên điện hòn chén hiếp dâm ma với bóng
    về lại nguyệt biều đú đởn thuở còn xanh
    nhớ những lúc mưa dồn nắng cực
    huế của tôi . là rứa đó
    bến thừa phủ lờ đờ
    một kẻ tình si lở
    bỏ một thời chạy rông
    về lại chốn xa mù
    sống một lần và chết mãi nghìn thu
    thì ra mình là mộng
    em nằm phơi gió lú
    giữa lưng đèo nghe mường tượng
    một chiều rơi trong tay mềm
    yêu dấu
    huế
    của
    tôi ./.
    VÕ CÔNG LIÊM (lào. Savannakhet. đầu 5/2016)

    MƯA SÀI GÒN MƯA HÀ NỘI*

    nghe rất thân quen
    ngày đó
    em . ngồi trải lụa bên hồ
    tôi . kỵ sĩ không đầu một thuở xa xưa
    những đường cây bụi cỏ sóng xô bờ
    của ngày tháng nọ
    nắng mưa bất thường
    sài gòn trong cửa kính mù hơi
    em . ngồi rủ cánh chờ mưa qua vộihanoi
    tôi . nắng lên đầy con phố nhỏ còn say
    hình như hà nội len lén thổi mưa phùn
    trên những viã hè tay nóng cà phê
    tôi đưa em vào hộp đêm đèn màu
    làm tình vội cho tiếng kèn nức nở
    truy điệu linh hồn chết dở
    những vết thương băng hoại chảy
    không người lái
    ở phi trường
    lất phất mưa
    của mùa hè
    vàng tay thuốc
    mưa sài gòn
    em . đôi vai bình sứ
    mưa hà nội
    tôi . đến hẹn lại lên
    đường phố nghiêng nghiêng sầu cổ độ
    dưới bóng hàng me nghe mưa tuôn
    rưng rưng hàng lệ theo dòng nước
    một thời hoa lá vương đầy ngõ
    pourquoi vert l’éternité*
    ôi ! thiên thu sao người xanh màu lá
    nhớ một lần như mãi ngàn sau
    đêm . dư âm trời quá khứ
    ngày . kỷ niệm trắng tay ngà
    em . là cánh gió
    tôi . con dê gầy
    khóc những chặng đường vô dự
    giữa biển đời mênh mông
    bỗng chạnh lòng cơn lạnh bủa vây
    ngộ!
    VÕ CÔNG LIÊM (vn, hue. cuối 4/2016)
    * Tựa đề nhạc khúc của: Phạm Đình Chương
    * Thơ của: E. Kant. Tạm dịch: ‘Cớ sao xanh tận chân trời’(dựa ý thơ #41 của N.D) hay là: ‘ôi! thiên thu sao người xanh màu lá’
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s