Đã đến rồi cái tháng tư chết tiệt

Buu 191Thơ Hồ Chí Bửu
KÝ ỨC THÁNG TƯ…

 Ta thức dậy khi bài thơ đã chín
Bài thơ buồn của những gã tha hương
Bài thơ có từ khi ta vào lính
Bài thơ ngông ta viết giữa chiến trường
 
Đã đến rồi cái tháng tư chết tiệt
Buồn nhiều người và vui của nhiều người
Cái kỷ niệm của một thời chinh chiến
Ta quay về mà nước mắt rơi rơi
 
Ta dự đoán những gì khi đổi mới
Ở hay đi ? Ta quyết định một mình
Ở thì mất những gì ta mong đợi
Đi thì hồn ôm mãi khúc điêu linh..
 
Ta quyết định cứ chơi cùng với lũ
Bởi vì ta còn mồ mả ông bà
Ta còn có những nắm mồ vô chủ
Của một thời binh biến đã trôi qua
 
Ai đó nói thiên đàng và địa ngục
Dạ xin thưa tôi nghe đã nhiều rồi
Chỉ còn đây với nỗi buồn tủi nhục
Kẻ phương nầy – người phương khác – nổi trôi..
 
Ta đánh cược cả đời cho định mệnh
Tuồng hết rồi khán giả tự về thôi
Hãy chiêm nghiệm những bài ca rất sến
Rượu tràn ly – cứ uống đến cuối đời…
01.04.16
 

XẢ GIÀN…

Được tin em hạ can xi
Trời ơi, chẳng biết em đi lúc nào
Tự nhiên nước mắt tuôn trào
Có ba bốn đứa muốn vào thăm anh
  • Anh thề có chứng trời xanh
    Nội công anh chỉ ba thành. Thế thôi,
    Mà em lấy mất hết rồi
    Em nào vào chỉ ăn xôi rồi về
     
    Thôi, em đừng có chửi thề
    Đời anh chỉ có em mê. Thôi mà,
    Xin thưa quý vị đàn bà
    Cầu xin chớ có quá đà yêu tui…

     CÕI NGƯỜI TA…

     Ta sống bây giờ thê thảm lắm
    Sáng ra lặng lẽ đến não lòng
    Ôm chai rượu quí đi tìm bạn
    Bạn giang hồ có cũng như không..
    Ta sống bây giờ như đã chết
    Chung quanh ta bằng hữu đâu rồi
    Ta sống bây giờ bằng cổ tích
    Khi bạn bè xa tích mù khơi
    Ta cũng có mối tình dữ dội
    Ta đâu cần sư tử Hà Đông
    Ta chỉ muốn có người chờ đợi
    Bằng tình yêu và cả tấm lòng..
    Sau một đêm chập chờn giấc mộng
    Sáng tỉnh ra cô độc một mình
    Sao lại thế ? Đời là biển rộng
    Ngồi một mình – nước mắt – lặng thinh….
  •  

    PHỤC SINH…

    Em khoái ta gọi em là bồ nhí
    Bồ nhí gì mà đã ngoài năm mươi
    Tình thật hồn em mới vừa mười tám
    Vừa khóc hu hu thì đã bật cười
     
    Ta cũng giận mình là tên dại gái
    Thấy nước mắt mỹ nhân đã quặn lòng
    Nước mắt mỹ nhân quả là tai hại
    Ta giận bằng trời rồi cũng như không
     
    Vua Trụ ngày xưa ham mê Đắc Kỷ
    Bởi vì nàng là một loại hồ ly
    Em ngày nay đâu phải là Đắc Kỷ
    Sao ta mê – Bởi cái tật cố lỳ
     
    Chúa phục sinh để cứu cho nhân loại
    Em phục sinh để cám dỗ đời ta
    Cứ chơi tới – chẳng có gì lo ngại
    Lỡ chịu chơi – thì chơi đến sém già…
    hochibuu
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s