Truyện Ngắn TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

DPDP26

BIỂN & ANH

 

Biển về đêm sóng nhẹ lăn tăn, chỉ nghe tiếng thì thầm của gió, trăng mười sáu lên cao dần tròn vành vạnh đẹp lung linh giữa muôn ngàn tinh tú.

Tôi bước thả dọc dài dạo trên bãi biển nghe hơi lạnh thổi vào, khẻ rùng mình kéo cao cổ áo lên, có lẽ tôi chưa thích ứng được cái lạnh về đêm của vùng biển nầy chăng, đây là lần thứ hai tôi đến đây mọi cảnh nơi đây với tôi còn mới mẻ và lạ lẫm làm sao, chân dẫm lên bờ cát mịn tôi cảm nhận được sự dịu mát mềm mại dưới đôi chân trần của mình, vung vẫy đôi giày trên tay, tôi khẻ liếc nhìn chung quanh.

Có một vài ghềnh đá nằm cô đơn ở góc khuất, tôi chọn và ghé ngồi xuống, đâu đó thi thoảng cũng có một vài nam nữ đi ngang qua chầm chậm dạo trên bờ cát, vài đôi tình nhân ngồi sát vào nhau thầm thì to nhỏ thoảng trong gió tiếng cười lao xao,hoà theo tiếng sóng vỗ từ xa lướt vào, cảnh vật nơi đây gợi cho tôi nhớ đến kỷ niệm ngày nào của ba mươi năm về trước vào một mùa thu nhẹ gió.

Một cuộc gặp gỡ theo duyên mà thượng đế đã dành ban tặng cho tôi, một kỷ niệm đẹp đi qua trong đời tôi để không dể dàng quên khi mà con tim còn muốn nhớ…

Tôi ngồi trầm tư lặng lẽ trong khoảng không gian yên tỉnh, nghe hơi thở của biển tiếng thì thầm của gió hoà lẩn với tiếng xào xạc của hàng thông reo trên con dốc nhỏ sau lưng tôi.

Trăng treo lưng lửng trên bầu trời đêm cùng vô số ngàn tinh tú lòng tôi thấy bình yên thanh thản lạ thường, thì ra tạo hóa cũng biến ảo khôn lường trăng khi tròn khi khuyết nhưng dẫu có khuyết, thì nó vẫn có vẽ đẹp riêng của nó, lòng người cũng thế có người tâm tốt, xấu lẩn lộn, tạo hóa cũng đâu hà khắc mà không ban cho con người những điều tốt đẹp chỉ tiếc rằng có một số người vì lợi danh vì sự ích kỷ những mưu toan..để rồi đem lại cho bản thân và người khác những thất thoát đau khổ triền miên…

Tôi từ một vùng tỉnh lẻ, Mytho theo chuyến du lịch gia đình của nhỏ bạn và cũng là ước vọng mà tôi khao khát từ lâu, là được tận mắt nhìn thấy cảnh đêm trăng rằm ở biển và vừng đông ló dạng đẹp như thế nào mà các thi nhân họa sĩ không tiếc lời tô vẽ, tán thán qua các vần thơ, tranh vẽ.

Sau khi thu xếp vội vàng chổ nghỉ, tôi hồ hởi đi ra bãi biển gần đó hơi gió thổi mà nghe như mằn mặn, có thế chứ…mới ra mùi biển, tôi chợt cười với ý nghĩ đó, ngước lên nhìn bầu trời hôm nay thật đẹp, tôi thỏa mãn ước mơ, tôi muốn ôm vào lòng tất cả và hít thật sâu vào buồng tim lá phổi nhỏ bé của mình.

_ Ôi, đẹp..đẹp quá.

Và quay vòng vòng như một đứa trẻ.Bỗng dưng có tiếng ai đó vang lên :

_ Trăng đêm nay đẹp quá cô nhỉ?

Tôi giật mình quay lại, nụ cười tắt trên môi, ngạc nhiên nhưng cũng đáp lại:

_ Vâng, đẹp quá đi ạ,thơ mộng quả là một bức tranh với vẽ đẹp thiên nhiên,ánh trăng rọi xuống mặt biển óng ánh làm rung động lòng người,quả thật các thi nhân không uổng phí mà tô vẽ sáng tác những vần thơ xuất hồn phải không?

_ Xin lỗi,tôi đi cùng chuyến xe và đã nhìn thấy cô.

_ À, vậy sao tôi được nhỏ bạn rũ đi cùng.

_Tôi cũng vậy có phải là duyên không đây.

Bây giờ tôi mới quay lại nhìn kỷ người đối diện hơn, vóc dáng anh cao dong dỏng,mái tóc rậm bồng, quần áo cũng chỉnh chu lắm và nụ cười thì…thân thiện làm sao,giọng nói nhẹ nhàng ấm áp có vẽ người trí thức tôi nghĩ,chuẫn,bỗng dưng tôi nghe trái tim mình lao xao…tôi ghé ngồi xuống mõm đá.

_ Xin phép cho tôi được làm quen và ngồi ké nha.

Tôi hơi lưỡng lự nhưng cũng nhích qua cho anh ngồi.Chúng tôi cùng im lặng nhìn sóng lăn tăn đang lung lay ánh trăng gảy khúc trên mặt biển. Tiếng anh phá tan bầu không khí :

_ Xin phép cho tôi tự giới thiệu nhé, tôi tên Vũ họ…

Tôi vội ngắt lời anh:

_ Xin đừng anh ạ, ta gặp nhau lần nầy rồi biết bao giờ gặp lại nhau thì đừng biết về nhau nhiều để khỏi phải nghĩ về nhau cho bận lòng.

_ Chắc nhỏ tuổi hơn tôi phải không? Cho phép được xưng anh cho thân thiện một chút há…há,anh kéo dài chữ há và cười ra thành tiếng,ôi..dể thương làm sao,ngọt ngào và quýên rũ làm sao,tôi thích tiếng anh cười.

_ Nếu muốn thì có thể lắm chứ.

Anh nói trống không.

Tôi mĩm cười cúi đầu vén nhẹ làn tóc đang được gió đùa trên mặt và nghe trái tim mình reo hát….Chúng tôi lại im lặng lắng nghe tiếng gió hát du dương réo rắt mà da diết, tôi chợt nhớ đến bài thơ của nhà thơ Nguyên Sa:

” Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya

Đi về bằng những ngón chân thưa

Và nghe em ghé về giấc mộng

Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

Tôi không biết rằng lạ hay quen

Chỉ biết em mang theo Nghê Thường

Cho nên cặp mắt buồn hư ảo

Cả bốn chân trời chỉ có em…”

Tiếng anh cắt đứt dòng suy nghĩ trong tôi:

_ Xin lỗi,mình tìm hiểu về nhau chút nha,em ở Mytho tên Thanh Tâm anh cũng biết rồi, em sống cùng ba mẹ phải không? Em có anh chị em đông không?

_ Em có một chị gái,hai em trai và năm em gái, dĩ nhiên em thứ hai trong gia đình rồi.

_ Một đại gia đình,vậy ba mẹ thế nào có khó lắm không? Kinh tế ra sao?

Tôi nhìn anh và nói:

_ Anh hỏi gì nhiều thế,điều tra lý lịch,cảnh sát hình sự tra hỏi phạm nhân sao?

_ Xin lỗi,tại anh…tại anh thấy mến em rồi và muốn biết đó thôi, không nói thì rồi anh cũng biết mà.

Tôi cười giòn tan, tiếng cười hoà theo gió biển cao vút trong đêm,tôi chợt mắc cở cúi đầu thẹn thùng liếc nhìn chung quanh.

_ Em cười thật dể thương.trong trẻo và hồn nhiên,còn nữa lại rất đẹp,có biết không?

Tôi dạn dĩ hơn:

_ Xạo hoài,nịnh người ta.

_Thật đó,không có gì để chê,rồi anh chìa tay mình làm bạn nhé em.

Tôi ngập ngừng nhưng cũng đưa tay ra, tay trong tay chúng tôi cùng giữ thật lâu so với những cái bắt tay bình thường,anh lại gật gật đầu, tôi hỏi lý do cái gật đầu đó,anh nói

_mềm mại, anh muốn nắm mãi không buông…Tôi lặng thinh như đồng tình.

Tôi đứng lên nói:

_ Thôi mình về đi anh khuya rồi.

_ Mai mình gặp lại em nhé, chúc ngủ ngon.

Chúng tôi im lặng,hướng về phía khách sạn của đoàn nghỉ tạm. Đêm đó tôi ngủ thật ngon vì đường xa hay là lòng thấy vui, trong giấc tôi có thấp thoáng bóng anh.

Sáng ra tôi bị nhỏ bạn réo dậy tra tấn tôi một lúc, xuống phòng ăn khách sạn tôi bắt gặp ánh mắt của anh và nhận cái chào,ăn xong cả đoàn kéo nhau ra biển.

Buổi sáng nắng vừa lên thật ấm áp mới sáng mà bãi biển cũng rất đông, kẻ chạy bộ,người dưới nước, đoàn chia nhau tìm cảnh để chụp ảnh kỷ niệm, tôi thì mê mẩn đứng ngắm bác mặt trời đang khoác bộ áo hoàng tộc kiêu sa rực rỡ đủng đỉnh bước lên cao dần, quá đẹp, thanh bình tôi ngưỡng mộ mộ bức tranh thiên nhiên nầy,ôi đất của tôi ơi,tuyệt vời…

Có tiếng ơi ới tôi quay lại thấy anh tiến dần lại anh gật đầu chào và bắt chuyện:

_ Ngủ ngon không em có đưa anh vào mộng không? Buổi sáng đẹp phải không em? Chúng mình chụp chung vài tấm nhé:

_ Cũng vậy nữa huyên thuyên chắc anh làm thầy giáo.

_ hay quá vậy ta đúng rồi, hihi chụp một tấm nha.

Chưa kịp từ chối quay lại thì anh đã bấm máy, tôi nhíu mày anh cười vã lã:

_ Đừng vậy xấu lắm cô bé ơi, lêu lêu…

Tôi không thể giận anh được vì nụ cười đó.

Nhỏ bạn lại và nói chụp vài tấm kỹ niệm nhờ anh bấm máy,anh góp ý chúng tôi tạo dáng, nhỏ bạn nói anh chụp chung đi,anh hí hửng nói:

_ ý trời rồi không từ chối được đâu nhé cưng.

Tôi nguýt anh và cười,nhưng đâu phải một tấm mà tới vài tấm lận cơ. Tôi nhìn anh,anh không đẹp nhưng tôi thích tiếng cười của anh, có cái gì đó đang len vào trái tim tôi…

Rồi đoàn chúng tôi ra chợ để mua sắm vài thứ đặc sản để làm quà. Tôi và anh đi đến giang hàng bán khăn anh kéo tôi lại nói nhờ làm mẫu, anh chọn một chiếc khăn quàng vào cổ tôi rồi đứng ngắm nhìn nói:

_ Đẹp,quá đẹp.

_ Cái gì đẹp

_ Cả hai

Tôi đưa tay định tháo khăn ra anh nói:

_ Tặng em đó

Tôi nhìn vào kính cũa quầy hàng thầm nghĩ đẹp thật đó. Anh sợ tôi từ chối:

_ Nhận đi đừng từ chối anh buồn.

Nhìn vẽ mặt anh tôi thấy siêu lòng, anh trả tiền chúng tôi qua gian hàng khác,tôi chọn mua một cái lược nhỏ để dể bỏ bóp, anh nhận không khách sáo nói:

_ cha, có ý nghĩa nha,tặng anh cái nầy là để tình cảm nầy suông sẽ, là nhớ em không quên phải không,vì ngày nào cũng phải chải kia mà,hihi còn quà anh cũng không kém đâu nha,khi lạnh sẽ làm em ấm cũng là giử chặt em lại trong anh,của anh há .há .

Lại như thế cách anh nói,tôi nguýt anh và nghĩ em cũng mong sẽ được như thế, nhưng…sau chuyến du lịch đó chúng tôi không còn có dịp để gặp lại nhau nữa, nhưng trong ký ức tôi luôn có anh,và hình bóng anh làm tôi thấy ấm lòng khi trời trở lạnh,tôi luôn giữ chiếc khăn đó bên gối như có anh bên tôi,trái tim tôi đã lên tiếng….

Tôi luôn hy vọng…nhưng không sao một kỷ niệm đẹp trong đời,có lẽ anh cũng không quên tôi đâu nhưng tại gì anh không nhớ hết đó thôi, đâu đây văng vẳng tiếng lòng hay tiếng ai nói

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ

Tình mất vui khi đã vẹn câu thề…”

Trăng hôm nay cũng đẹp như trăng năm nào, tôi thầm nguyện cầu nơi nào đó anh vẫn khoẻ mạnh và tiếng cười cũa anh vượt không gian cho tôi được nghe và nhớ về anh…

Trương Thị Thanh Tâm (Mytho )

Tháng 1_2016

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho, truyen ngan và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s