Thơ Trần Huiền Ân

 Cay cau phuc duc

Về Xóm Nhỏ

 Ta về quê cũ theo chân bạn
Như hồi tuổi trẻ dắt tay nhau
Sáu mươi năm bấy nhiêu ngày tháng<
Ruộng vẫn đơm xanh lúa một màu

 Ta về lỡ vấp nơi triền dốc
Giọt máu hồng rơi xuống đất mềm
Có phải người xưa ai khẽ nhắc
Ðường đi nước bước … lẽ nào quên ?

 Ta về dưới gốc đa trăm nhánh
Khóm đá rêu mòn trải cuộc chơi
Bàn cờ kẻ đậm lằn than vạch
Sỏi sạn bày quân tướng sẵn rồi

 Ta về lưng ngã trên nền cỏ
Nghe mùi lá ủ thoảng hăng hăng
Con bướm bay vòng vòng khóm đế
Giữa chiều thung lũng vệt mây giăng

 Ta về đêm lạnh ngồi quanh bếp
Củi gộc bùng lên ngọn lửa cười
Tiếng vạc canh khuya chừng đếm nhịp
Tiếng gà thưa thớt gáy đôi nơi

Ta về xóm nhỏ chào xuân mới
Vàng bông vạn thọ nắng thêm vàng
Bâng khuâng…thương nhớ và mong đợi
Trong lòng sao cứ thấy mang mang..

 

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s