Càng gần em càng thấy cô đơn

Thơ Hạc Thành Hoa
NGƯỜI TÌNH THÀNH PHỐ

aodaihoabinhTám năm rồi đó người tình thành phố
Càng gần em càng thấy cô đơn
Ta yếu đuối như loài hoa mắc cỡ
Nếu đau thương chỉ xếp lá lặng buồn
*
Ngày gió tím đưa ta về xứ lạ
Đã hụt hơi từ những bước đầu
Bởi định mệnh ném vào đời sớm quá
Lúc lên đường còn ngỡ chiêm bao
*
Buổi gặp em lòng chợt buồn vô hạn
Mơ hồ như trời đất bốc thành hơi…
*
Đành trở về đây tìm nơi nương náu
Sau lần chết hụt bến trăng sao
Chưa tỉnh hồn nên vẫn còn run sợ
Ngơ ngác tìm hoài một chỗ đất cao
*
Và từ đó thầm lặng vào cuộc sống
Thật huy hoàng và cũng thật đau thương
Người có biết sau đôi kính cận
Thật nghiêm trang u ám một trời buồn
*
Và từ đóquên mất minh đang sống
Quên đời mình trong phận dâu con
Bụi phấn mỏng nhưng lâu ngày tích lũy
Đủ xây đời ta một nấm mộ buồn
*
Đành nấn ná trên chỗ ngồi chóng mặt
Ba mươi rồi không lẽ bỏ ra đi
Mà ở lại đời sẽ buồn vô kể
Cây chưa già mà lá đã vội khô
Sẽ nói năng bằng lời người đã chết
Như vầng trăng hấp hối giữa sương mù
*
Đốt cháy tuổi đời từng que diêm nhỏ
Soi trong đêm chỉ trơ trọi bóng mình
Đi về một bóng mây trôi dạt
Yêu thương ngày vắng bóng đò qua
Tương lai đó như mặt trời rực sáng
Đứng chỗ nào cũng rạng rỡ xót xa
*
Tám năm rồi đó người tình thành phố
Càng gần em càng thấy bơ vơ
Ta đang sống nốt nửa đời kẻ khác
Chờ những điều không thấy ở trong mơ
HẠC THÀNH HOA
1-12-69

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s