Nghe lạc bên đời tiếng quốc kêu !

Thơ Trúc Thanh Tâm
TIẾNG QUỐC KÊU

Đời tôi là cả đời thơ
Gởi quê hương, gởi ngày xưa của mình

chan trauMẹ kể, tản cư về Ông Hổ
Nhà nội gần sông, lợp lá dừa
Cha đi giữ nước từ dạo đó
Gió lùa khóm trúc, tiếng gà trưa !

Tóc nội dần pha bông gòn chín
Là biết đời tôi thêm lớn khôn
Thương nọc trầu vàng, hàng cau trắng
Nhìn khói đốt đồng, rạ cháy lan !

Lòng mẹ như con sông êm ả
Lớn ròng, xuôi ngược cả đời tôi
Vườn sau chim hót bình yên quá
Còn thấy riêng tôi một khoảng trời !

Khoai lùi tro nướng thương mùi khói
Mát lòng từng ngụm nước mưa thơm
Quày chuối nghiêng cây vừa chín bói
Đậm đà như cá lóc nướng rơm !

Gần tết, tát đìa đông vui quá
Tôi xuống quậy sình để bắt hôi
Đâu chơi trốn kíếm mà ma giấu
Giấu suốt một thời tuổi thơ tôi !

Nội lại dọn nhà về miệt dưới
Long Xuyên từ đó cách xa hơn
Bìm bịp kêu, nhớ mùa nước nổi
Nước mắt rơi, tôi đã biết buồn !

Làm sao quên được Cần Thơ Bé
Có cô bạn nhỏ thật đáng yêu
Hôm nay về lại nhiều thay đổi
Qua cầu Hoàng Diệu gió trời reo !

Xuống bến Ô Môi nhìn con nước
Nhớ mẹ chèo xuồng đi chợ khuya
Bông tràm bay trắng trời mơ ước
Đâu rồi tiếng quết bánh phồng xưa !

Giờ đây, bóng mẹ không còn nữa
Nhìn lại mình, tóc nhuốm muối tiêu
Thương cuộc sống nầy, lòng se thắt
Nghe lạc bên đời tiếng quốc kêu !

PHỤ CHÚ:
– Cù lao Ông Hổ, thuộc xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang.

VỀ LẠI TRÚC GIANG

(Tặng: Sáu Miệt Vườn, Vũ Thủy, Đông và Lợi )
Dừa vẫn xanh bốn dòng sông êm ả
Ba dãy cù lao màu mỡ quê mình
Chiều tháng sáu ta qua cầu Rạch Miễu
Chiến hữu mất còn qua cuộc đao binh !

Mái trường cũ em xa từ dạo đó
Ta nhìn quen màu phượng đỏ cuối ngày
Con ve lạc mùa hè ran tiếng khóc
Thuở học trò trôi biệt khỏi tầm tay !

Cầu Cái Cối có biết bao kỷ niệm
Chợ Tân Huề Đông nhộn nhịp bình minh
Đêm Tân Thạch mưa hoài cho tới sáng
Cù lao Minh bỏ lại góc ân tình !

Hồ Trúc Giang màu trăng huyền ảo quá
Người xa người sao biết được thủy chung
Con đường thẳng ta đi hoài chưa hết
Đừng nói chi những ngã rẽ vô chừng !

Bè bạn lâu ngày gặp nhau rối rít
Cây nhà lá vườn rượu đế lai rai
Hãy vui vẻ để quên bao phiền muộn
Bàn tới làm gì chuyện ở kiếp mai !

Vạn vật sinh ra luôn cần sự sống
Chuyện đổi dời như sáng nắng chiều mưa
Tình tri kỹ là món quà vô giá
Dù chung quanh ta còn lắm trò đùa !

Khi trái đất chưa có ngày tân thế
Nên con người chưa hết những ước mơ
Ai khanh tướng công hầu ta dân dã
Khôn ba năm dại chỉ đến một giờ !

Bến Tre, 7. 6. 2014

PHỤ CHÚ :

– Trúc Giang là một quận của tỉnh Kiến Hòa trước đây, nằm trên cù lao An Hóa (Bình Đại).
– Bến Tre là dãy đất phì nhiêu, có 3 cù lao : Cù lao An Hóa, cù lao Bảo và cù lao Minh.
– Có 4 con sông chia 3 cù lao thành ranh giới tụ nhiên đổ ra biển đông: Sông Mỹ Tho (Cửa Đại), sông Ba Lai ( cửa Ba Lai), sông Hàm Luông ( cửa Hàm Luông) và sông Cổ Chiên (cửa Cổ Chiên).

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s