Có xa quê mới thấu hiểu bao điều !

Thơ Trúc Thanh Tâm
NỖI LÒNG

Gởi Châu Đốc – Cà Mau
aodaiquehuongHơn ba mươi năm, biền biệt Cà Mau
Bến tàu đó, em biết còn chốn cũ
Mái trường tỉnh tôi chưa lần được học
Rồi chiến tranh, từ đó cách xa mình !

Nước nổi nơi nầy, nhớ gió U Minh
Điên điển bông vàng nhớ tram bông trắng
Mắm Châu Đốc hương vị còn sâu đậm
Than đước Cà Mau âm ấm nỗi lòng !

Hơn ba mươi năm, dấu bụi mù tăm
Nhưng dĩ vãng vẫn còn trong hơi thở
Cầu quay đó cũng một lần bỡ ngỡ
Mắt nhìn nhau, thương nhớ đến bây giờ !

Cà Mau em, là nét đẹp trong thơ
Châu Đốc tôi, dòng phù sa bồi mãi
Có thổn thức mới thấy lòng trống trải
Có xa quê mới thấu hiểu bao điều !

ĐỪNG QUÊN NGHE BÉ

Cô bé ơi, cô bé thích gì nè
Vườn anh đó, đầy hoa thơm cây trái
Bé cứ vào, anh chẳng trách bé đâu !

Nếu bé thích, bé cứ vào bắt bướm
Cứ rong chơi và hái trái tự nhiên
Trái đã chín, anh dành riêng cho bé
Hãy ăn đi những trái táo thiên đường !

Vườn anh đó, có chim kêu ríu rít
Suốt bốn mùa hoa, lá giận hờn nhau
Bé cứ đến và khoe khoang áo mới
Anh sẽ làm con gió lén hôn nhau !

Bé cứ đến, vườn anh không khép cổng
Nắng đong đưa sợi tóc bé bềnh bồng
Bé cứ hát và thản nhiên cứ hát
Để hồn anh rụng xuống những mênh mông !

Lúc nào đó, bé giận rồi không đến
Trời bao la, vườn anh cũng cô đơn
Trái đã chín, sao bé không hái nữa
Tại vườn anh hay tại bé dỗi hờn !

Nầy bé ơi, bé thích gì hở bé
Vườn nhà anh hoa, lá rất xôn xao
Bé cứ đến và đừng quên nghe bé
Anh sẽ làm con gió để thương nhau !

THẤT SƠN HUYỀN THOẠI

Em từ chén ngọc đánh rơi
Xuống đồi Tức Dụp, cứ ngồi chờ trăng
Phụng Hoàng, điện Kín hóa thân
Gặp ta để mối nợ trần vấn vương !

Ngũ Hồ, đêm vẫn mờ sương
Ta vờ quên mất nỗi buồn đang rơi
Em nghe trộm tiếng ai cười
Từ trong ký ức vọng lời tri âm !

Long hoa bảy sắc phù vân
Thuyền em như đã đến gần bến mơ
Ta nhìn Thiên Cấm trăng tơ
Dáng em lồ lộ bài thơ diệu kỳ !

Rượu trần ai, cứ nâng ly
Để cho đời vẫn còn si dại đời
Thủy Đài dao động, tình ơi
Thì ra tất cả để rồi, đáng yêu !

Hang Dơi, mỏi mắt trông theo
Đêm reo tiếng vạc, em reo tiếng lòng
Ngọa Long, mười điện nhớ mong
Em như chim sáo sổ lồng về đây !

Dòng đời trong, đục vói tay
Liên Hoa, nở ngát tầng mây chập chùng
Chờ nhau một kiếp tương phùng
Chia nhau nắng gió biển rừng núi xưa !

Trần gian đẹp lạ lùng chưa
Chiều nay, Anh Vũ nhìn mưa nhói lòng
Sông dài nối biển mênh mông
Nghe mùi rạ cháy, khói đồng nhớ quê !

Cần Thơ, mùa thu 1968
TRÚC THANH TÂM

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s