Một vòng tay chia hơi ấm

THƠ TRÚC THANH TÂM
MỘT THỜI TÔI ĐÃ SỐNG

Taodaitrang 1àn phượng già hai đứa mình trốn nắng
Vỉa hè buồn tênh những lúc mưa dầm
Cần Thơ đó, một thời tôi đã sống
Em nõn nà nên phố cũng tình thân

Sông mỗi ngày có nước ròng nước lớn
Chỉ lục bình ngơ ngác khóc chiều rơi
Còn con tim nhưng làm người đâu dễ
Luôn thấy mình khác lạ trước gương soi

Đời là thật nhưng tình đời lắc léo
Gạn đục hoài cứ mãi nước cơm vo
Có xa quê mới thấy lòng thổn thức
Chợt nghe thèm bông súng với mắm kho

Mưa nắng đời tôi giấu vào tóc bạc
Tiếng ru xưa mùi rạ cháy đốt đồng
Trăng thôn dã và ánh đèn đô thị
Như lạc loài nhân nghĩa giữa mưa giông

Tôi bắt gặp nỗi buồn còn đâu đó
Xã hội lắm trò khóc mướn thương vay
Vết thương lòng sẽ lấy gì bù đắp
Sau tiếng cười rồi ai sẽ khóc ai !

VẬN NƯỚC NGẢ NGHIÊNG

Ta còn sống, máu tim ta chưa cạn
Nên vẫn còn ý thức sự diệt vong
Em cần biết những thói đời gian xảo
Mình lớn lên trong nghịch cảnh đau lòng !

Em những buổi ngồi giam mình trong lớp
Những con người mang kiến thức trăm năm
Họ đem bán thời gian và kinh nghiệm
Lấy lại gì với chức trách lương tâm!

Nhìn mà thương những học trò lớp một
Mang nặng trên vai bao đau khổ vào đời
Càng thương hơn khối nhân tài thất nghiệp
Không có đất lành đem bằng cấp rong chơi !

Ta thấy được gì qua bao cải cách
Bệnh viên nhà trường xí nghiệp cơ quan
Xóa dốt nghèo nỗi lo còn ám ảnh
Văn hóa đầy trời sao vẫn khô khan !

Càng tiến bộ càng trở nên phức tạp
Một cái gì gọi khoa học hơn xưa
Đầy những thứ giết người ghê gớm nhất
Thật buồn cười bao dịch vụ bán mua !

Đạo lý con người mất dần lễ nghĩa
Trò đánh thầy thân thuộc giết lẫn nhau
Người cùng phe lại chơi trò ma giáo
Cuộc sống yên bình cứ nhuốm binh đao !

Tuổi trẻ bây giờ đua đòi nhiều thứ
Học cái khôn chưa hết lớp vở lòng
Mà cứ muốn ta đây là kẻ cả
Chưa bỏ bụp dừa muốn lội qua sông !

Chấp nhận sai lầm khiến ta thất thế
Khó tìm ra người cùng hội cùng thuyền
Hãy cố giữ những gì tổ tiên để lại
Đừng bao giờ uống lộn thuốc quên !

Vận nước ngả nghiêng chúng ta đều thấy
Thế kỷ hai mốt rồi khác hẳn ngày xưa
Nhưng vẫn có những Lê Lai cứu chúa
Dân khổ nhiều rồi nước mắt đã thành mưa !

VƯỜN CHIÊM BAO

Rồi em về mơ ước lạ
Anh đếm tình lên tuổi xanh
Miên man chiều đi bóng xế
Lang thang con nắng trên cành !

Cho đêm trở về đưa đón
Thành phố bật mắt hoa đèn
Hẹn hò công viên nghiêng bóng
thời gian chìm ngủ như quên !

Tóc bay theo chiều gió lộng
Nắng đêm đọng giọt sương mềm
Mây bay qua hôn đầu phố
Trăng vàng rót ngọt môi em !

Anh về nhìn em ao ước
Mắt sáng tuổi đời yêu nhau
Một vòng tay chia hơi ấm
Lá ngủ trong vườn chiêm bao !

Dìu em đi từng bước chậm
Ngại ngùng đêm bỏ đi đâu
Anh xin nhánh vì sao sáng
Mắt em hẹn ước ban đầu !

Chờ mưa qua vườn tình ái
Đợi mùa xuân đến trổ bông
Em ơi. tình khơi biển rộng
Cho nhau trái cấm môi hồng !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s