Thơ Hồ Chí Bửu

Thơ Hồ Chí Bửu
CHÙM THƠ NGẮN
————————-
ao daiaLẠY NHAU…

Lạy em một lạy cho rồi
Đẹp chi mà để cho tôi bồn chồn
Lạy em – một lạy – điếng hồn
Mai sau có chết – cái giò còn nguyên ?

TÌM NHAU

Tìm nhau gặp ở cuối đường
Tìm nhau gặp chốn vô thường – em ơi
Em về – còn lại mình tôi
Nẻo xưa vắng lạnh – thì thôi – em về

TIỄN NHAU

Tiễn em về chốn mịt mù
Kiếp sau cố nhớ chiều thu – lỡ làng
Rằng người ấy đã sang ngang
Tỉnh ra vỡ mộng – buồn càng – buồn thôi

NHỚ NHAU

Nhớ nhau chén rượu chia đôi
Nhành hoa lan đẹp tinh khôi – em cài
Ngập ngừng – chén rượu ngang mày
Lỡ mai xa lắc – nhớ ngày có nhau

GIẬN NHAU

Giận ta – em rất lạnh lùng
Giận ta em chẳng ngủ chung một giường
Giận nhau – em bảo hết thương
Giận nhau là cả thiên đường – bỏ đi

GẦN NHAU

Súng anh đâu phải để xem
Súng anh là để cho em bóp cò
Súng anh tuy cũ – đừng lo
Nếu nạp đạn mới – nổ cho – hết hồn..

CHÙM THƠ NGẮN
————————-
NHẦM

Tưởng đâu xuống núi nghỉ tu
Nào hay xuống núi chơi ngu… tới giờ
Tưởng đâu xuống núi..em chờ
Nào hay xuống núi làm thơ..quá liều

TƯỞNG

A lô khoẻ hả em yêu
Bên kia giọng nói mỹ miều…dở hơi
-Sao ông biết số vợ tôi
Cúp một cái cụp – mèn ơi..bể rồi

TA

Quẩn quanh cũng một cuộc chơi
Chơi cho xả láng- cho đời biết tay
Kéo màn – chẳng tiếng vỗ tay
Cuộc chơi vỡ vụn – còn ai với mình ?

Ta đi về phía bình minh
Là ta tìm đến chút tình với em
Ta đi theo lối ngựa quen
Bỏ quên nỗi nhớ bên rèm tương tư..

THIÊN

Trùng khơi gió biển mịt mù
Thôi rồi ta đã ngồi tù mắt em
Vẫn là áo lụa màu đen
Nhốt hồn ta lại- một phen ngủ vùi

TÀI

Cuối cùng cho một cuộc vui
Trăm năm hồ dễ chưa nguôi ân tình
Còn trời- còn đất- còn mình
Còn em ta sẽ còn tình..thơ điên.
12.3.15

TA ĐỐT ĐỜI MÌNH CHO EM ĐÓ

Bao Tự cười chắc cũng giống em thôi
Nụ cười ấy làm U Vương mất nước
Ta cũng thế- Có ai mà biết được
Nụ cười nầy- ta giữ được bao lâu

Nụ cười làm ta quên mất nỗi đau
Của một gã nhà thơ mạt rệp
Dòng thơ ta đã buồn từ muôn kiếp
Bỗng hiện về nét đẹp của giai nhân

U Vương đốt Vọng Nguyệt Lầu cho Bao Tự cười chơi
Ta cũng đốt thơ ta cho em sưởi ấm
Dòng thơ cũ đã bao lần chìm đắm
Sóng mắt mỹ nhân- khuynh nước khuynh thành

Mỗi lần yêu- sao nghe quá mong manh
Bởi với lửa phải trả lời bằng nhiệt độ
Thơ sẽ cháy- tình thơ thành cỗ mộ
Trái tim nào có ngăn chứa tình ta ?

Vọng Nguyệt Lầu cũng thành bãi tha ma
Để đổi được một tiếng cười Bao Tự
U Vương chịu chơi – ta cũng là thứ dữ
Đốt đời mình cho em đó – nhỏ ơi !
16.3.15

Chỉ ở VN

        Chợ quần áo trên cây ở Sài Gòn

Trên đường Tây Thạnh, quận Tân Bình, TP HCM có một khu chợ thời trang khá đặc biệt. Gần 100 gian hàng quần áo giá rẻ được treo bán trên những hàng cây hai bên đường.

a1

Mỗi cây xanh ở đây là một gian hàng quần áo. Người bán buộc dây chằng chịt vào cành cây tạo thành móc treo đồ. Mỗi cây xanh bị treo hơn 100 bộ quần áo đủ loại.

a2

Bắt đầu từ 18h mỗi ngày, những chiếc xe đầy ắp quần áo được người bán đẩy đến gốc cây đã xí chỗ, để treo bán.

a3

Mỗi người “xí phần” vài cây xanh và buộc chằng chịt dây trên cây.

a4

Quần áo được giăng kín, mỗi cây xanh ven tuyến đường này bị  biến thành một shop thời trang.

a5

Từ 19 – 20h là thời điểm đông khách của chợ thời trang…trên cây này. Khách hàng ở đây chủ yếu là công nhân đang làm việc tại khu công nghiệp Tân Bình.

a6

Chị Phương, công nhân tại khu công nghiệp này cho biết: “Chợ tồn tại ở đây đã 4 năm. Lúc đầu chỉ hơn 10 người bán, chủ yếu họ lót bạt bán trên vỉa hè. Nhưng về sau số người bán ngày càng nhiều, quần áo đủ các loại được tranh nhau treo lên cây. Quần áo ở đây có giá rất rẻ, chỉ 35.000 – 100.000 đồng/món”.

a7

Người mua phải ngước nhìn lên cây để xem mẫu mã, món đồ mình thích.

a8

Những bộ trang phục sang trọng cũng được treo lên tận ngọn cây. Bộ váy áo này có giá 150.000 đồng.

a9

Quần áo đủ sắc màu trên ngọn cây.

a10

Bóp ví đủ loại bày bên dưới, giá 70.000 – 200.000 đồng/chiếc.

a11

Vì là chợ tự phát nên khi lực lượng trật tự phường đi kiểm tra, người bán rất vất vả và liều lĩnh leo vội lên cây cao để thu dọn đồ

Làm-sao phân-biệt được hàng “Made in China” ?

no-ChinaCách trình bày ngoài hộp những sản-phẩm Made in China thường mập-mờ,

thí-dụ Hộp Green Tea dưới đây:

Packed by
The royal Pacific Tea Company Inc.
Po.Box 6277.Scottdale.Arizona 85261-6277
email : 
royalpacific@syspac.com
Nhưng xem lại Mã số vạch vẫn bắt đầu từ số 690 cho tới 695 !!

Hộp, bao gói ngoài trình-bày khá sang-trọng , nhìn không có vẻ bẩn-thỉu chút nào ! Nhưng phải coi-chừng !  

Làm thế nào để phân biệt những sản phẩm được sản xuất tại 
Mỹ, hoặc ở Âu Châu , Nhật Bản …, hay Ba-Tàu?

Dưới đây là cách để biết nguồn gốc cuả các sản phẩm:

Có 3 chữ số đầu tiên của mã vạch xác định mã quốc gia ở đó sản phẩm được thực hiện.

Ví dụ: tất cả các mã vạch bắt đầu bằng :

690, 691, 692, 693 , 694 , 695 :

Tất cả được LÀM TẠI XỨ CCCC (CHỆT-CỘNG CHÓ-CHẾT )

Một thí-dụ ,

Hãy nhìn kỹ mã-số “gạch đít” dưới đây :

Description: Description:                                                                   Description:                                                             IMAGE_14
4 71 is Made in Taiwan .


Mã vạch bắt đầu bằng 471 được in trên các sản phẩm xuất xứ Đài Loan.

Bạn có quyền được biết. Nhưng chính phủ và ngành liên quan 
không bao giờ thông báo hoặc giáo dục công chúng.

Hôm nay, các doanh nhân Ba Tàu biết rằng người tiêu dùng sẽ 
không lựa chọn sản phẩm sản xuất tại CCCC . Vì vậy, chúng cố gắng 
giấu tên tên của quốc gia sản xuất trên các sản phẩm của chúng !
Tuy nhiên, bạn có thể biết được xuất xứ của các sản phẩm nhờ những 
số đầu tiên của mã vạch. 
Sản-phẩm được sản-xuất tại CCCC có mã-số bắt-đầu bằng690 đến 695

CÁC MÃ VẠCH: 
00 ~ 13   USA & CANADA  (không cần quan-tâm con-số thứ ba)
30 ~ 37   FRANCE  (có nghĩa là từ 30 , 31 … cho tới 37)
40 ~ 44  CHLB Đức (Những nước tân tiến mã-vạch chỉ cần 2 con-số là đủ xác-nhận) 

57   Đan Mạch 
64   Phần Lan

50   Vương Quốc Anh

76   Thụy Sĩ và Liechtenstein 
628   Ả-Rập Saudi 
629   United Arab Emirates 
740 ~ 745   Các quốc-gia Trung Mỹ 

 

Xin hãy thông-báo cho gia-đình và bạn-bè của chúng ta  

ĐỪNG MUA BẤT CỨ SẢN-PHẨM NÀO

BẮT-ĐẦU BẰNG CÁC MÃ-SỐ SAU-ĐÂY : 
690…………….
691…………….
692…………….
693…………….
694…………….
695…………….

 

Còn một cách nữa để nhận-biết ra “Chú Ba”, đó là tìm mãi không thấy tên nước sản-xuất – thì đích-thị là chú.

Thiệt là nhục-nhã cho lũ gian-manh đáng ghê-tởm , trốn chui trốn lủi , không dám nhận mình là mình nữa ! HÈN !

 

Đừng quên nhé : 690 , 691 , 692 , 693 , 694 , 695

Từ 690 đến 695 = CCCC ( Chệt-Cộng Chó-Chết ) ! Hãy thảy ngay xuống !

Phong-trào Tẩy-chay Hàng-hóa Tàu-phù

trên toàn Hoa-Kỳ đã bắt-đầu !

VN Suy Đồi Là Do Cộng Sản

VN Suy Đồi Là Do Cộng Sản
Vi Anh

 
Năm nay là năm thứ 40 Miền Nam từ Bến Hải trở vô Cà Mau bị cộng sản hoá. Năm nay là năm thứ 61 Miền Bắc từ Bến Hải trở ra Lạng sơn bị cộng sản hoá. Năm nay là bước ngoặt năm Ngựa qua năm Dê tới, làm người ta nhớ câu tiên tri trong Sấm Trạng Trình: “Mã đề dương cước, anh hùng tận”. Nhiều người liên tưởng lời sấm ứng nghiệm với thời cuộc CS làm suy đồi trầm trọng văn hoá hay lối sống của người Việt ở nước nhà VN. Trầm trọng đến đổi trong mấy ngày Tết năm Ất Mùi, công luận của dồng bào trong nước, kể cả “báo đài” của Đảng Nhà Nước CSVN cũng ứng lên nói tình trạng suy đồi đạo đức, lối sống hung hăng, hành động bạo ác, đánh đập, đấu đá, xô xát nhau hết nói nỗi, chừng như đang đưa đẩy xã hội VN đến bên bờ nổ chụp hay nổ bùng.
Tin sơ khởi của Bộ Y tế của VNCS cho biết trong dịp Tết Ất Mùi đã xảy ra hàng ngàn vụ bạo lực, đánh lộn gây thương tích trong dân chúng, làm 6.207 người phải vào bịnh viện viện, có ngày cao điểm nhất với 900 trường hợp và 15 người tử vong. Sài Gòn dẫn đầu số người bị hành hung đến mức phải vào bệnh viện là 320 người. Kế đó là các tỉnh An Giang, Đồng Tháp, Đồng Nai, Kiên Giang. Tổng số người được vào bệnh viện cấp cứu trong 8 ngày của dịp Tết năm nay được biết là 204.000 người. Nguyên do chánh là nhậu nhẹt với những con số kinh hồn khiếp vía. Dân số VN theo Cục Thông Kê VNCS công bố ngày 1 tháng Tư năm 2014, là 90 triệu 493 ngàn người. Nhưng số bia để nhậu, là khoảng 3 tỷ lít bia ( chưa tính rượu), đứng nhất Đông Nam Á. Những con số trên là những con số do Nhà Nước phổ biến, con số thực kể cả những vụ không khai báo, tự xử vì sợ công an kiếm chuyện làm tiền, không đi bịnh viện vì giá quá mắc, nhứt định còn cao hơn nhiều.Tết là thời gian an vui, thiêng liêng theo phong tục, người ta cố gắng làm điều tốt, việc tốt, làm lành lánh dữ và kiêng kỵ lời xấu, chuyện xấu, tại sao có những “bùng nổ” nghiêm trọng kinh hồn trong xã hội Việt Nam đang nằm trong chế độ độc tài toàn diện như vậy?
Chính TT Nguyễn tấn Dũng người cầm đầu Nhà Nước CSVN, trước tệ trạng gần như quốc nạn này cũng lo sợ, đích thân báo động và kêu gọi “Phải có giải pháp tổng hợp về vấn đề này. Các đồng chí lãnh đạo địa phương hết sức chú ý hiện tượng này, không thể xem thường”.
Nhiều bậc thức giả, nhà giáo, nhà báo, nhà xã hội học phân tích, giải thích tệ trang này. Phóng viên Đoàn Bảo Châu của báo Tuổi Trẻ cho đây là con số “khủng khiếp và cho thấy đây là vấn đề nghiêm trọng của xã hội Việt Nam”. “Tôi tin rằng hàng ngày trong xã hội Việt Nam chúng ta vẫn luôn có những xô xát kiểu như vậy. Có xô xát nhưng người ta không thống kê đấy thôi, và tôi nghĩ con số cũng sẽ rất lớn.”Theo phóng viên và cũng là nhà văn này, nguyên nhân chính là do nền “giáo dục giáo điều” không mang được những bài học thiết thực của cuộc sống vào trong giảng dạy, không đào tạo cho học sinh các kỹ năng sống.
Theo Giáo sư Trần Ngọc Thêm, một nhà nghiên cứu văn hóa học làm trong Đại học Quốc gia TP. Sài Gòn, “việc con người trở nên hung bạo hơn là tình trạng chúng ta đã chứng kiến từ nhiều năm nay rồi.” Trong đó, ba nguyên nhân chính gây ra tình trạng này là việc phát triển kinh tế thị trường không gắn liền với phát triển văn hóa, pháp luật chưa nghiêm minh và người dân mất lòng tin vào hệ thống pháp quyền dẫn đến việc tự giải quyết những mâu thuẫn riêng; và cách quản trị thực thi các chính sách văn hóa thiếu hiệu quả. Giáo sư cho rằng, văn hóa thấp là một trong những nguyên nhân gây ra bạo lực, do thanh niên ngày càng ít được tiếp xúc với sách vở, nghệ thuật.
TS. Nguyễn Xuân Diện, nhà nghiên cứu văn hóa, nói “… mấy ngày Tết vừa rồi, thì nó lại dồn nén sinh ra nhiều những chuyện ẩu đả đánh nhau đến như thế. Hiện tượng đó cho thấy người dân, mà nhất là thanh niên đã không còn coi cái Tết là một cái gì để hướng đến những điều tốt đẹp, giống như trước đây các thế hệ cao niên nghĩ đến.”
Còn những chuyên viên tâm lý thì giải thích hoàn cảnh xã hội là yếu tố tác động rất lớn đến tâm lý con người, nếu cuộc sống bế tắc, tương lai mờ mịt cũng dễ làm người ta xử sự thiếu lý trí và ngược lại, nếu người ta có những mối quan tâm khác có giá trị cao hơn những hành động đó thì người ta cũng dễ kiềm chế.
Còn về nguyên nhân, thì TS. Kinh tế Nguyễn Hữu Nguyên, cho biết người dân tự giải quyết mâu thuẫn vì không còn tin vào hệ thống pháp luật và khả năng quản lý, thực thi pháp luật của nhà nước hiện nay không đáp ứng nổi là nguyên nhân chính.
TS. Nguyễn Xuân Diện nhận định, “nguyên nhân chính là cả một xã hội bất an, bất ổn. Nguyên nhân sâu xa hơn như bất bình đẳng xã hội, năng lực quản trị xã hội, quản lý kinh tế yếu kém.”
Trên đây là dư luận của những viên chức và báo chí của Đảng Nhà Nước cùng một số nhân sĩ, thức giả, chuyên viên ngoài nhà nước đang sống trong chế độ CS độc tài đảng trị toàn diện của CS. Dĩ nhiên ăn nói phải lựa lời vì an toàn cho cá nhân, gia đình.Nhưng trên truyền thông ngoài luồn của ngươi dân ngoài vòng kiểm soát của CS, ở hải ngoại, hay truyền thông của ngoại quốc, có những thông tin, nghi luận chung về sự bùng nổ bạo lưc hung hăng này, như sau.
Lối sống bạo lực này là do CS. CSVN đã cào bằng văn hoá của người Việt ở ngoại Bắc gần một đời người, trong Nam hơn nửa đời người và thay vào đó, áp đặt lên đó lối sống CS, lối sống bị cộng sản hoá, bị chánh trị hoá bẳng chủ nghĩa Mắc xít. Trên phương diện xã hội học và văn minh Con Người, đó không phải là văn hoá, đó không phải là văn minh, vì không do người trong xã hội VN làm ra và cùng chấp nhân thành qui chuẫn, đạo lý sống, mà do những người CS du nhập chủ nghĩa, tư tưởng CS Mắcxit Lêninit và áp đặt lên xã hội VN một cách khiên cưỡng.
CS sống, làm việc và giáo dục, bó buộc người dân từ trường học, trong xã hội lối sống như đấu tranh giai cấp, theo kiểu ai thắng ai, một mất một để giải quyềt mâu thuẫn và trong cách tiếp nhân xử thế. CS trước sau như một thuần hoá người dân thành sinh vật phản xạ có điều kiện. Tài liệu của CSVN cho biết. Ở VN trong năm 2005, 66% các vụ ly hôn liên quan đến bạo hành gia đình. Trong 5 năm từ 2000 – 2005, có 186.954 vụ ly hôn do bạo lực gia đình, hành vi đánh đập, ngược đãi.Ở đồng bằng sông Cửu Long có 1.319 trường họp vào nhà thương do bạo hành gia đình, trong đó khoảng 1.000 ca tự tử. 82% gia đình dân nông thôn và 80% gia dình ở thành phố có xảy ra bạo lực
Ngoài xã hội, người dân không tin luật pháp, nhân viên công lực, tự xử là chánh, đánh đập nhau là thường. Công an lo làm tiền, thủ thân hơn làm nhiệm vụ. Phụ nữ hung hăng hơn, chuyện nữ sinh viên hoc sinh đánh nhau là chuyện cơm bữa. Chuyên đánh chưởi nhau giành mối, giành khách đã thành “ văn hoá bún mắng cháo chửi” – từ ngữ chính báo chí của Đảng Nhà Nước VNCS sáng tác ra.
Không phải riêng ở VN, mà bất cứ nước nào, xã hội nào, CS thống trị là CS cào bằng văn hoá của người dân. Như với người Tây Tạng, người Duy ngo nhĩ, TC cào bằng văn hoá của hai dân tôc này và áp đặt lối sống TC lên một cách có hệ thông./.
 
Vi Anh

40 năm, nhìn lại

Nhà văn Dương Thu Hương: về ngôn từ


but 2Trong hồi ức 40 năm, đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện nhà văn Dương Thu Hương về quan điểm của bà về những vấn đề liên quan đến cuộc chiến Bắc-Nam cũng như những hệ luỵ của nó.
Tường An: Thưa bà, cách đây đã lâu, trong một bài viết, bà có nói ngày 30/4, vào đến miền Nam bà đã ngồi trên vỉa hè và khóc. Nhân đây bà có thể giải thích về những giọt nước mắt ngày 30/4, 40 năm về trước không ạ ?
Dương Thu Hương: Vào miền Nam tôi khóc vì sao? Là bởi vì tôi hiểu đạo quân chiến thắng ở miền Bắc phụ thuộc vào một chế độ man rợ. Rất nhiều dân tộc văn minh bị tiêu diệt bởi một chế độ man rợ hơn, bởi vì họ hung hăng hơn, vì họ có thể văn minh hơn vì văn hoá nhưng họ kém về phương diện tổ chức quân sự. Sau này tôi mới hiểu tôi cũng ngây thơ tôi khóc thế thôi. 30/4 tôi còn khóc vì một lý do khác nữa là vì chúng tôi bị lừa. Chúng tôi đi không nghĩ ngày về, nhưng mà  chúng tôi tưởng chiến thắng quân ngoại xâm nhưng thực sự hoàn toàn là không phải. Và tất cả tuổi trẻ của chúng tôi đã bị tiêu huỷ đi. Và vì vậy mà tôi khóc, trong những giọt nước mắt của tôi có cái phần chung cho dân tộc và có phần riêng của chúng tôi, của những người bạn tôi đã chết và của bản thân tôi đã hy sinh tuổi xuân một cách vô ích.»
Tường An: Thưa bà, cuộc chiến dài 21 năm mà miền Bắc gọi là «Chống Mỹ cứu nước» đã chấm dứt vào ngày  30/4, bà có nhận xét gì về cái ngày mà Việt Nam ngưng tiếng súng, ngày mà đại tướng Văn Tiến Dũng gọi là «thiên anh hùng ca vĩ đại của chiến tranh nhân Việt Nam trong thế kỷ XX » ạ?
Dương Thu Hương: Đối với tôi ngày 30/4 có 2 phía : phía những người Việt ở miền nam thì gọi là ngày «Quốc hận», phía những người Việt ở miền Bắc thì gọi là «ngày Giải phóng của dân tộc» thì tất cả 2 cái đó thì tôi cho là cần phải xét lại ngôn từ , bởi vì ngôn từ nó cũng bấp bênh và nó cũng chao đảo với thời gian, nói tuỳ theo quan niệm con người , tuỳ theo cách nhìn con người để mà thay đổi. Về phía những người miền Bắc tưởng rằng đó là một sự sung sướng, một chiến công lừng lẫy, một thắng lợi vô tiền khoáng hậu trong lịch sử. Bây giờ nhìn lại tôi thấy nó chỉ là một ánh đèn loé lên trên một chặng đường, mà cái chặng đường ấy phía sau khi ánh đèn ấy loé lên  thì nó đã dần dần trôi vào bóng tối. Thắng lợi ngày 30/4 là một thứ mà người ta gọi là « illusion » tức là một ảo ảnh. Bởi vì sau cái ảo ảnh ấy thì có những thực tại chồm đến và người Cộng sản ngập trong những cái thực tại ấy. Sự thất bại liên tục của họ trên tất cả những chính trường, trên ngoại giao cũng như là đối nội.
Tường An: Bà có thể giải thích tại sao từ một chiến thắng mà người Cộng sản gọi là «cuộc kháng chiến thần thánh » họ lại trở nên thất bại sau này như bà nhận định ?
Dương Thu Hương: Cái sự chiến thắng đó đem cho họ một lòng kiêu hãnh quá độ. Cho nên cái chiến thắng ấy là mở màn cho tất cả những thất bại sau này. Và bây giờ, mặc dù họ còn giữ được chính quyền nhưng cái thất bại thì rõ ràng không ai có thể chối cãi được là họ đã trở thành một bộ phận nô lệ của triều đình Cộng sản phương Bắc và cái sự bán nước của họ dù diễn ra trong bóng tối, nhưng nhân dân và tất cả nh người có lương tâm đều đoán được một cách chính xác. Chiến thắng 30/4 khiến cho những người Cộng sản có món mồi bở béo giống như ông Nguyễn văn Trấn viết trong cuốn «Viết cho Mẹ và Quốc hộ » – tôi cho ông Nguyễn văn Trấn là một người rất chính trực – ông ấy nói : nhà của người ta lấy, vợ của người ta ngủ v.v… và tức là một sự chiếm đoạt về mặt tài sản đối với tất cả những người mà đã chiến bại. Họ đã thực hiện phương sách của Mao Trạch Đông, tức là «Toạ sơn quan hổ đấu» tức là để chọ người Việt đánh nhau với người Mỹ, một cuộc chiến tranh sức tàn lực kiệt để mà dễ biến thành một thứ thuộc địa nghìn năm Bắc thuộc lần thứ hai.
Tường An: Tại sao bà cho là phải xét lại chữ «Quốc hận” của những người miền Nam, những người đã thua trong cuộc chiến này,  thưa bà ?
Dương Thu Hương: Về mặt những người miền Nam mà gọi là « Quốc hận » thì họ cũng phải nhìn lại. Tại sao ? Tại sao lại là « Quốc hận » Trước khi hận những người khác họ phải hận chính họ . Tại sao cùng một thời điểm, người Mỹ tạo ra những điều kiện để tạo ra chính sách dân chủ của 2 nơi : miền nam Việt Nam và miền Nam Hàn Quốc. Tại sao Hàn Quốc chiến thắng mà Việt Nam chiến bại ?  Tại sao cùng một cơ hội lịch sử như thế, người Nam Triều Tiên họ đã chớp lấy cơ hội để biến đất nước của họ thành một xứ sở văn minh phồn thịnh, còn miền Nam thì không ? Cái đó phải xét lại.
Tường An: Từ khi sang Pháp năm 2006 cho đến nay, có vẽ như bà ít tiếp xúc với cộng đồng người Việt hải ngoại, phe chống Cộng cũng như phe thân Cộng, chắc là phải có lý do nào đó có phải không ạ?
Dương Thu Hương: Bây giờ nhìn lại những phong trào chống Cộng của người Việt hải ngoại, ta thấy cái gì ? Trừ những vụ treo đầu dê bán thịt chó như Hoàng Cơ Minh ra, rất nhiều chính khách khác chỉ chờ cơ hội để về Việt Nam thương thuyết với Cộng sản để chia ghế. Những nhà chống Cộng ở đây tôi biết thì hoàn toàn là một thứ trò du hí để thoả mãn cái lòng tự tôn của họ. Bởi vì sống ở nước ngoài họ không có một gương mặt hãnh diện, một vị trí xứng đáng cho nên là họ nêu chiêu bài chống Cộng, nhưng lúc nào cũng ngóng chờ Cộng sản chìa tay ra để trở về chia ghế. Và có những ông Cộng sản chưa cần mời đã vội vàng đến sứ quán làm lành trước . Vì sao . vì họ thấy đấu tranh mệt mỏi quá, hàng Cộng sản đi kiếm được một chút vui thú trong cuối đời. Cho nên bây giờ muốn chiến thắng Cộng sản thì trước tiên phải chiến thắng chính bản thân mình. Bây giờ rất nhiều Việt kiều ở nước ngoài chửi Cộng sản nhưng về trong nước lại vui thú, cho làm ăn, cho kiếm tiền, cho chơi gái rẻ. Cho nên cái tinh thần chống Cộng của tôi cũng giống như cái đuôi con chó, vẫy lên rồi vẫy xuống theo cái lợi ích của họ.»
Tường An: Từ sự phân tích những tiêu cực của  phe Cộng sản cũng như phe chống Cộng, bà có kết luận gì về cuộc đấu tranh trên chiến trường mới này ạ ?
Dương Thu Hương: Tóm lại, tôi thấy cần phải chống Cộng, nhưng trước hết cần phải soi lại bản thân mình. Thế còn người Cộng sản nhìn lại ngày 30/4 như  một điều hãnh diện thì tôi đó là sự ngu ngốc . Bởi vì bây giờ, cái đứa ngu nhất thì cũng hiểu là họ đang bán nước và sẽ còn bán nước một cách trầm trọng hơn. Và nếu không có một sự kiện nào có thể thay đổi được vận mệnh quốc gia thì chắc chắn 1000 năm Bắc thuộc lần thứ hai sẽ diễn ra. Không phải với một đoàn quân phương Bắc kéo sang nữa mà là một sự khống chế toàn bộ về mặt chính trị và kinh tế bắt đầu từ đảng Cộng sản Trung quốc đối với đảng Cộng sản Việt Nam và sau đó là hai nhà nước cùng một hệ thống mà tôi gọi là một thứ phong kiến trá hình.
Tường An: Xin cám ơn bà đã dành thì giờ cho đài Á Châu Tự Do.