sợi đàn còn lụy dây ai

Thơ Hoàng Xuân Sơn
chưa mùa thu

thu 5núi đồi lượn tới chao lui
lôi xe kéo cộ chỗ ngồi đu đưa
lên xe đò chuyến mười ba
núp theo mười bảy là ngà suối tiên
khè một hơi chục cữ liền
rồi cười như một gã điên đang cười
tới lạnh se vẫn nực đời
xe đi chật chội giam người thặng dư
23/8/14

mùa rạn

pha lê rạn vỡ ngoài đồng
là chút nắng ấm ngàn thông rụng vàng
tôi biết em giờ không sang
mà cơn gió đứng giữa hàng rẫy run
vạn hoa đuôi mắt ngó giùm
một vì sao đã khoác âm lên đồi
tôi thấy em không gọi mời
vì đường đi bỗng lạnh khơi mùa tràn

02 oct. 2014

tháng 10. thắp một cây nhang
tưởng người em đã quy hàng muôn xưa
nhiều khi vẫn nghe cười đùa
và rồi tắt lịm chiều qua phố người
sợi đàn còn lụy dây ai
oán nghe vẫn chạnh cung hoài thứ. âm
20 năm mộng hóa cầm
rồi quên vẫn nhớ muộn lầm nhan khai

hoàng xuân sơn
tháng mười mười bốn
@ giang 20

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s