Mảnh đất mãi quặn đau nức vỡ

KHÚC ÁNH SÁNG

·Cho BP thương yêu !
hoa 1Câu thơ tôi bốc lửa thiêu cháy từ lồng ngực ám khói ,lượn lờ vào không trung , bỗng dưng sinh ra hạt nước , gieo vào rẻo đất hoang hóa bên kia bán cầu , nảy nở một chồi xanh .

Nảy nở một mầm thơ , tôi cợt , nảy nở nòi thi sĩ , sẽ mọc lên cây Du Dương -Và hát , khi bên này đầy nắng , bên kia là khúc ru đêm .

Những khúc ru ánh sáng , được tôi luyện từ âm vực bóng tối ,từ hơi thở khó nhọc , từ bước chân kiêu hãnh .

Khúc ánh sáng , được cất lên bằng ngôn ngữ của vùng trời tự do , đa sắc ..Sẽ thổi lịm mọi màu da , khúc ca vọng về nơi sản sinh hạt nước .

Hạt nước được chưng cất từ nồng nàn tình ái , mang từ đỉnh núi xuống , mang từ nỗi nhớ về ,mang từ giọt nước mắt ?

Mảnh đất mãi quặn đau nức vỡ , câu thơ cứ chòi lên quẫy đạp .

Và Thi Sĩ con nảy nòi khi còn trứng nước , biết lắng nghe , biết giận hờn , biết lặn sâu trong vùng trời âm nhạc . Sớm nhận biết ngoài kia – bầu trời – đang dần thiếu những khúc ca ánh sáng .

( Viết cho một ngày sinh – 18 . 06 . 2014 )
Lê Văn Hiếu .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s