Thơ Trúc Thanh Tâm

THƠ TRÚC THANH TÂM
TA SAY CÙNG EM

timCá lóc nướng rơm và rượu đế
Cũng đủ ta say với em rồi
Trăng nghẹn nửa đời trăng chếnh choáng
Sáu phần buồn có bốn phần vui !

Ta áp sát tai nghe em thở
Nhịp nhàng dòng máu chảy về tim
Cho đêm trần thế hiu hiu gió
Hai đứa mình tình cứ lênh đênh !

Rót nữa đi em đầy ly cạn
Tri kỷ mà, em cứ đưa cay
Để thấy thủy chung là quý hiếm
Cuộc sống nầy còn lại những ai !

Ta say rồi nữa ta quên hết
Quên những thù xưa, quên thói đời
Nhưng ta không thể quên em được
Sợ đường trần lạc lõng, em ơi !

Ta muốn địa cầu bừng sắc nắng
Cho tình người kết trái đơm hoa
Cho hương ân ái còn muôn thuở
Rượu với thơ và em với ta !

VƯỜN CHIÊM BAO

Rồi em về mơ ước lạ
Anh đếm tình lên tuổi xanh
Miên man chiều đi bóng xế
Lang thang con nắng trên cành !

Cho đêm trở về đưa đón
Thành phố bật mắt hoa đèn
Hẹn hò công viên nghiêng bóng
Thời gian chìm ngủ như quên !

Tóc bay theo chiều gió lộng
Nắng đêm đọng giọt sương mềm
Mây bay qua hôn đầu phố
Trăng vàng rót ngọt môi em !

Anh về nhìn em ao ước
Mắt sáng tuổi đời yêu nhau
Một vòng tay chia hơi ấm
Lá ngủ trong vườn chiêm bao !

Dìu em đi từng bước chậm
Ngại ngùng đêm bỏ đi đâu
Anh xin nhánh vì sao sáng
Mắt em hẹn ước ban đầu !

Chờ mưa qua vườn tình ái
Đợi mùa xuân đến trổ bông
Em ơi. tình khơi biển rộng
Cho nhau trái cấm môi hồng !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s