Những Vần Thơ Thành Văn

Thơ Thành Văn
KHÚC CÔ ĐƠN

ao dai trangvít đọt chiều em hát khúc cô đơn
nốt thời gian lật dài bên kia núi
lời trăn trở uốn cong cành nặng trĩu
chạm vào nhau hun hút tâm hồn.

em mơ mãi ngày tròn bóng đứng
dọi dòng sông suối tóc hanh huyền
đôi bờ sóng vỗ thay lời em hát
những khúc tình tuyệt đỉnh nhân gian.

em ơi!
con sóng nào thở mãi nhịp bình minh
bờ chênh chếch thôi lần hong mái tóc
con nước triều lẳng lặng xoáy mù tăm.
xa xăm!
xa xăm!
bàn tay em ngà ngọc
vít đọt chiều chập choạng khúc cô đơn
chạm ròng âm vực.

sương khói tỏa bó đọt chiều kí ức
dáng em gầy sợi áo rút lên tay
bên kia núi về bên kia hiện thực
khúc cô đơn em hát mãi bên này

TAM GIÁC CÔ ĐƠN

 có con đường xuyên vào lòng đất.
hiển hiện lên trong đêm tối ngỡ ngàng.
ngôi sao chấm rút nền trời bần bật.
dõi mắt tìm lòng đất cưu mang.

đường hun hút đêm đi bao giờ tới.
chìa mũi lao vót bén ánh cô đơn.
tường nham thạch nuốt nỗi sầu quật khởi.
sương tầng tầng âm ỉ giật từng cơn.

có con đường cắm vào lòng tôi khóc.
ngẩng đầu lên tia mắt rạch rung trời.
hồn du thoại với vì sao xa lắc.
thấy phận mình trên lớp lớp sương phơi.

đem bút mực giấu vào ngày vồn vã.
giấu ngày vào đêm tôi kí thác phận mình.
tờ không gian quắp tôi về phố lạ.
duỗi trùng trùng tam giác cô đơn

BÌNH MINH NHƯ MỘT GIẤC MƠ

mặt trời lên từ đâu không nguồn cội.
chỉ âm thầm giọt nắng hắt bâng quơ.
chếch mái lầu cao mấy tầm che khuất.
từ phố thênh thang bận cũ bây giờ.

bình minh như một giấc mơ.!!!

mặt trời lên.
bất giác tôi nghe đời se sắt lại.
gác trọ như mình bốn bức kín bưng.
bỏ câu thơ bên ngoài không cửa sổ.
chẳng cựa mình.
buồn đến dửng dưng..!

mặt trời lên.
lệch vùng phố lạ.
hỏi thăm mình chao chác nắng quê hương.
con gà gáy đánh ran màn trời tối.
Cha vá áo sương.
Mẹ ngồi nhóm bếp.
con Mèo đen mắt ròng hai cục lửa .
ngực bình minh thiêm thiếp chân trời

mặt trời lên.
mặt trời mất tích.
đến từ đâu.
giã biệt nơi đâu
bỏ quên tôi giữa phố đời cô tịch.
giữa chuỗi “sáng nay” thảng thốt lập trình :
– bình minh như một giấc mơ..!

NGÀY CUỐI HẠ..

ngày cuối hạ, nắng quẫy trời .Nắng rụng.anbinh
mưa cười sáng loáng mặt sông.
môi ươn ướt, rãnh cày răng rắc mấp
mùi rạ tro ngan ngái khắp đồng.

nước mát chảy từ con suối nhỏ.
con suối nhỏ chảy từ cơn mưa nhỏ.
ngày cuối hạ thông hang Cua chân ruộng.
nước mát chảy ra vòm trời kiều vĩ.
tinh khiết lá rừng , bất tận thiên nhiên.
khải hội ruộng đồng.

Cha múc nước mát rửa cục phèn năm tháng, cục phèn loãng thể
Mẹ múc nước mát gội đầu, bụi trôi sạch sẽ.
Tôi múc nước mát dội vào kí ức của tôi, kí ức kết tinh ,không rõ thù hình
Không rõ vì sao..!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s