Con Rồng Cháu Tiên

Con Rồng Cháu Tiên
Huỳnh Ngọc Nga

1260655592                                                            

                                                                Kịch 3 màn, 3 cảnh

Vở kịch nầy tác giả viết theo yêu cầu của Ái Cơ Hoàng Thịnh, người đã đưa chương trình chữ Việt vào nền  giáo dục Úc, và đã được trình diễn tại Úc vào ngày 6.4.2014 doLiên đoàn Hướng Đạo Hoa Lư tại Úc trình diễn nhân dịp giổ Tổ Hùng Vương. Có những đoạn tác giả thêm vào cho hợp với hoàn cảnh đất nước ta đang bị Tàu lăm le xâm lược như hiện nay.

                                                                                 /)

                                                                        Nhân vật:

Lạc long Quân: con trai Kinh Dương Vương và Long Nữ của Động Đình Hồ

Âu Cơ              : Chuá Tiên Hạc của Núi Tản Viên

100 người con của LLQ và Âu Cơ

                                                                  MÀN  I

Mở màn, cảnh sơn động rực rở nắng, một giòng suối chảy róc rách gần đó,có tiếng chim kêu chíu chít trên cành. Lạc Long Quân đứng bên bờ suối bỗng giật mình quay lại khi nghe tiếng chân bước phía sau. Lúc đó Âu Cơ từ trong tiến ra đến gần Lạc long Quân.

Âu Cơ:   Kìa, Lạc quân, sao chàng lại ra đây sớm thế ? Hơi lạnh của sương mai buổi sáng có thể làm vết thương của chàng khó mau bình phục. Xin chàng hảy vào trong ngơi nghĩ.

Lạc Long Quân: Cám ơn Âu nương đã bận tâm lo lắng, vết thương ta nay đã lành, ta muốn đứng đây ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt vời của rừng núi Tản Viên và cũng để nghĩ suy những điều kỳ lạ.

Âu Cơ: (giọng dịu dàng)  điều kỳ lạ gì khiến chàng phải nghĩ suy như vậy? Chàng có thể cho thiếp cùng chia sẽ đuợc không?

Lạc Long Quân: (say đắm nhìn Âu Cơ) Ta đang tự hỏi cơ duyên nào khiến ta, con trai Kinh Dương Vương và Long Nữ của đồng bằng sông Dương Tử, một ngày không định trước lại cung nỏ lên đường đến dưới chân núi Tản Viên, rồi vì mãi mê săn bắn ta theo chân thỏ lạc đến bên bờ suối, nơi nàng cùng các tiên hạc đang tung nước nô đùa…..

Âu Cơ: (nũng nịu cướp lời Lạc Long Quân) …thì đó, tại thiếp và các bạn mãi nô đùa mà không biết rằng mình đang bị Hổ Xám đứng rình để làm mồi ngon cho Hổ. Lúc ấy nếu không có chàng ra tay thần tiển thì thiếp có còn đâu để đứng đây  hầu chuyện cùng chàng. Ơn đó biết bao giờ thiếp mới  trả  xong? (nói rồi Âu Cơ quỳ xuống trước  mặt Lạc Long Quân như để cảm tạ ơn cứu tử)

Lạc Long Quân: (đưa hai tay nâng Âu Cơ đứng dậy) Tiên nương đừng khách sáo như thế không nên. Nàng hãy nhớ rằng, vì bị tên của ta lại bị mất mồi ngon nên Hổ xám giận dữ quay sang chiến đấu cùng ta, con dao rừng ta đem theo đủ để đánh bại Hổ dữ nhưng ta lai khinh địch để hở một thế công nên bị Hổ quào thương tích khá nặng trước khi bỏ chạy. Lúc đó, ai đã đem mây rừng làm võng, dùng cánh tiên đem ta về sơn động cứu chữa mấy tuần trăng qua, há không phải là nàng và các tiên hạc hay sao?

Âu Cơ: (dáng thẹn thùng) Vâng, đôi cánh hạc bên bờ suối từ hôm ấy được thay thành đôi cánh tay tiên, thiếp đã lấy lá cây rừng làm thuốc rịt bó vết thương cho chàng bằng trái tim yêu thương của chúa hạc. Chỉ mong chàng sớm bình phục để  đền ơn cứu tử. Động hoa từ ngày có chàng hiện diện bỗng trở nên rực rỡ lạ thường như reo mừng cuộc hạnh ngộ kỳ thú của đôi ta. (ngập ngừng giây lâu, Âu Cơ nhỏ giọng) Lạc quân, vết thương chàng đã lành, giờ thiếp đang lo sợ giây phút chàng từ biệt nơi nầy để ra đi.

Lạc long Quân:  (Giơ hay cánh tay lên cao, giọng rắn rỏi) Ra đi? Đã đến giờ ta phải ra đi sao? Có ai cấm ta ở lại nơi nầy bên Chúa hạc tuyệt vời nhan sắc? Ôi, mấy tuần trăng bên động hoa vàng, tóc nàng là mây trời, mắt nàng là sao đêm, thịt da nàng là hương sắc thắm, ta làm sao dời bước đuợc khi chỉ hồng đã níu chân ta. Âu nương, gả du tử như ta có thể cùng nàng bậu bạn sớm hôm nơi nầy được không? Nàng đã đem yêu thương đền ơn cứu tử, ta há chẳng biết đáp lại tình nàng bằng nghĩa ba sinh hay sao?

Âu Cơ:  (thảng thốt vì cảm động, nàng đưa hai tay ôm ngực) Thật sao? Lạc quân, chàng không đùa cùng thiếp chứ? Chàng ở lại đây mãi mãi bên thiếp ư? (ngước mặt lên nhìn trời cao, hai tay chấp lại như nguyện cầu)  nếu vậy, ngày mai thiếp nhờ Sơn thần đại diện nhà gái và cho chim hạc bay xuống đồng bằng mời Thủy thần đại diện nhà trai, hôn lễ đôi ta sẽ có đủ đầy hai họ và tất cả muôn thú rừng sẽ tụ hội về để mừng mối duyên Tiên – Rồng của Lạc quân cùng Âu nữ. Chúng ta cùng tạ ơn Trời đất đã dung rủi cho cuộc hạnh ngộ kỳ bí nầy đi Lạc quân.

(nhạc nhẹ trổi lên trong khi Lạc long Quân và Âu Cơ nắm tay nhau cùng quỳ xuống tạ ơn Trời đất).

                                                               MÀN  I I

 

(Cảnh nội động, Âu Cơ ngồi đan cửi, Lạc long Quân đứng một chân tựa trên phiến đá nhìn ra bên ngoài, mặt dàu dàu, chốc chốc lại thở dài. Âu Cơ buông khung cửi, đứng dậy đến bên chồng, tay đặt khẻ trên vai Lạc Long quân)

Âu Cơ: Lang quân, đã mấy trăng rồi, thiếp để ý thấy chàng vỏ vàng tiều tụy, ít nói, biếng cười. Chẳng hay thiếp có làm chi phạm lỗi mà chàng rộng lượng chẳng nói ra? Hoặc chàng đang mang nỗi niềm gì u uẩn lại cất giấu riêng mình không cho thiếp biết?

Lạc Long Quân: (quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt Âu Cơ) Âu nương, kể từ khi đôi ta bái trời, lễ đất để nên duyên chồng vợ cho đến ngày nầy ta đếm ngón tay nhẩm tính cũng đã gần mười lăm năm lẻ. Mười lăm có là bao với chúng mình, những kẻ yêu nhau quên khác biệt giữa núi cao, biển rộng,  tiên – tục đôi đàng. Vùi trong hạnh phúc, ta quên phụ hoàng, mẫu hậu, quên quê cũ, làng xưa với bạn bè, thân quyến. Và đẹp làm sao khi ân tình đơm hoa, kết trái, nàng cho ra đời bọc vàng với trăm trứng bên trong.

Âu Cơ: (giọng cảm động, buông tay nhìn vào khoảng không như hồi tưởng về quá khứ) Ngày đó, chàng đã đốn gỗ trầm làm giường, đem lá hương về ủ. Thiếp trở lại đôi cánh hạc năm nào, xòe phủ ấp trăm trứng, theo giòng thời gian đúng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mới nở thành trăm hài nhi kháu khỉnh, rõ ràng năm mươi hài nữ và năm mươi hài nam. Lễ hội lại tưng bừng, sơn lâm vang lên tiếng nhạc của hoa ngàn gió núi. Yêu thương ngập tràn trong lòng chúng ta, hai kẻ lần đầu được làm mẹ, làm cha. Lạc quân, chàng có nhớ những ngày vui đó không?

Lạc Long Quân: (dang tay ôm Âu Cơ vào lòng) Nàng khéo hỏi thì thôi, làm sao ta quên được hạnh phúc đó. Với trăm đứa con chúng ta bắt đầu hiểu thế nào là nồng ấm thực sự của một gia đình với những sẻ chia gian khổ, ngọt bùi cùng nhau. Các con lớn dần trong sự đùm bọc, chăm sóc của đôi ta, nhưng…..(chàng buông thả vòng tay, thở dài)

Âu Cơ: (vẻ xốn xang pha lẫn ngạc nhiên, chờ đợi lời giải thích của chồng) Nhưng sao hả chàng? Có gì không ổn chăng? Thiếp phạm lỗi lầm gì chăng?

LẠC Long Quân: (lắc đầu) Không, nàng không phạm lỗi gì hết. Trái lại, nàng xứng đáng là một người vợ hiền, một bà mẹ tốt, luôn hết lòng chăm sóc tổ ấm của đôi ta. Nhưng ..có lẻ cuộc đời nầy khó tìm được sự toàn bích nên trong yêu thương vẫn có điều xa cách, trong hạnh phúc vẫn thoáng bóng mây mờ.

Âu Cơ : (nhíu mày) Lạc quân, chàng nói gì thiếp không hiểu.

Lạc Long Quân: Thế ra nàng đã quên những lần chúng ta tranh cải nhau vì chuyện nuôi dạy các con rồi sao? Một trăm con trẻ, ta muốn chúng sống có tôn ti thứ bậc, lớn nhỏ phân minh. Phân định công, tội với thưởng, phạt rạch ròi.  Chỉ cho các con biết cách trồng trọt theo mưa nắng của đất trời, dạy cho chúng cách ươm mầm, gieo hạt.  Đó là quy luật của phụ hoàng, mẫu hậu vẫn thường dạy cho ta. Riêng nàng thì…

Âu Cơ: (khẻ lắc đầu, thở dài) Thiếp thì trái lại, thiếp không muốn các con bị gò bó bởi lề luật đồng bằng. Đất trời là nhà, cỏ cây, hoa trái rừng là cơm gạo, suối trong là nước nguồn vô tận nuôi sống chúng qua ngày. Gió núi là nhạc, cây lá xạc xào là lời ca, da thú quấn thân là y phục. Công tội đồng chung phân xử,mọi thứ là của chung chẳng biệt phân. Săn bắn là việc chính để nuôi thân, mùa màng chỉ là phụ yếu. ..

Lạc Long Quân: (khoát tay ngăn chận lời Âu Cơ) Thôi thôi, nàng đừng nói nữa. Đã bao lần hai ta xung đột ý kiến về những chuyện nầy, và đã bao lần các trẻ đứa hùa theo ý mẹ, đứa vỗ tay tán thưởng ý cha. Chính những xung đột đó là những áng mây đen che mờ bờ hạnh phúc của đôi ta.

Âu Cơ: (bước lại ngồi xuống bên khung cửi) Thiếp hiểu rồi, hiểu từ lúc chàng ngỏ ý đưa mẹ con thiếp về đồng bằng. Hiểu từ lần đầu chàng dẫn các con về thăm hoàng tộc. Chàng đã cho chúng thấy cảnh phố thị dập dìu, áo quần muôn sắc, nghe tiếng trống đồng vang dội trong những ngày hội được mùa.

(Âu Cơ lại đứng lên, nhìn ra ngoài trời, rồi bước đến tựa đầu vào vai chồng, giọng nghẹn ngào) Nhưng phu quân ơi, thiếp là thân chim hạc, làm sao thiếp thích ứng được với cuộc đời nơi phố thị phồn hoa, lắm bon chen, ô hợp khác hẳn sự thanh khiết của rừng núi nơi nầy. Về đồng bằng tức là giết dần thể xác lẫn tâm hồn của một vì Tiên, xin chàng hiểu giùm cho thiếp.

Lạc Long Quân: (vuốt tóc vợ, giọng nhẹ nhàng) Ta chỉ nói thế chứ có ép buộc nàng đâu. Khi đã chọn nàng làm người phối ngẫu là ta đã chấp thuận cuộc sống nơi nầy dù theo tháng ngày ta đã hiểu thế nào là nổi nhớ đoạn đoài về cố quận. Ta âm thầm tiếc nuối những ngày niên thiếu, những chiều thưởng nguyệt bên sông với phụ hoàng, mẫu hậu, những cuộc vui cùng bè bạn cũ. Tất cả ta đánh đổi vì tình yêu của nàng, nàng có thấu cho ta chăng?

Âu Cơ: (đẩy Lạc Long Quân ra, bước lùi lại phía sau vài bước, nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng cương quyết) Phu quân, duyên trời thương cho chàng và thiếp hội ngộ cùng nhau. Bao năm qua đã tỏ tường tình phu phụ Nay những chuyến về Kinh không đủ để chàng quên nghĩa quê nhà, thì thiếp đành cắn răng chịu chữ phân ly. (khóc tấm tức trong lúc Lạc Long Quân tròn mắt ngạc nhiên). Con trẻ chúng ta chia hai như đường đời chúng ta đôi ngã, theo chàng hoặc ở lại cùng thiếp tùy ý các con (tiếp tục khóc tấm tức).

Lạc Long Quân: (ôm chầm lấy Âu Cơ, giọng hoảng hốt) Hiền thê, hiền thê, nàng nói gì thế? Ta đâu nào muốn bàn chuyện phân ly…

Âu Cơ: (giọng nghẹn ngào) Thiếp  cũng đâu nào muốn chuyện cách chia nhưng không thể nhìn chàng héo mòn theo năm tháng, sống đây mà hồn tận nơì đâu nên thiếp cam lỗi đạo vợ hiền, bẻ  câu cầm sắt. Ngày nào chàng chán cảnh phồn hoa, đền xong nợ hiếu thì động hoa vàng miền sơn dã vẫn để ngỏ đón bước chân chàng trở lại. Lòng thiếp đã bày, ý chàng ra sao xin hảy tỏ tường cho thiếp biết.

Lạc Long Quân: (ngớ ngẩn hồi lâu, cảm xúc dâng tràn, run giọng nói) Ái nương, cám ơn nàng đã rõ ý ta mà mở đường cho ta rộng bước. Thực ra, đó cũng là ước vọng của ta trong chuyến lai kinh sau cùng nhưng ta không thể  tỏ bày vì sợ những giọt châu rơi (nâng nhẹ tay Âu Cơ, chàng thở dài) Nay nàng đã mở lời làm ta nghe thẹn với tình người phối ngẫu. Hảy hiểu cho rằng, mai sau dù đôi ngả nhưng ta vẫn hoài vọng về nàng bằng một trái tim yêu.

Âu Cơ : (quay mặt để dấu những giòng lệ tủi, nói một mình) Ôi, những lời cảm tạ kia như dao cứa tim ta. Vậy là đã rõ, nghĩa gối chăn, tình phu phụ bấy lâu nay vẫn nhẹ hơn lòng hoài vọng quê nhà của chàng du tử. (và quay mặt về phía chàng, nàng rắn rõi nói) Nghĩ đến lúc đàn con chung bọc phải chia lìa nhau mà lòng thiếp đau quặn thắt. Nhưng thôi, định mệnh đã an bài, thà chia xa mà thương yêu toàn vẹn hơn đối mặt chung đầu mà tình nghĩa nhạt phai. Ngày mai, chúng ta sẽ cho các con biết ý định nầy để chúng tùy  tâm định liệu. Thiếp sẽ cho chim hạc báo tin mời Sơn Thần, Thủy thần đến dự buổi biệt ly như hôm nào họ đã đến để mừng ngày hôn phối của đôi ta. Muôn thú rừng cũng sẽ được chứng kiến phút giây lịch sử nầy. (hạ màn)

MÀN  I I I

(Cảnh rừng núi trên một khoảng trống rộng, lô nhô các con trẻ của LLQ và Âu Cơ, chúng ôm nhau tha thiết, dặn dò, từ biệt rồi chia hai nhóm đứng hai bên trong khi chờ cha mẹ mở lời cùng chúng. Âu Cơ và Lạc long Quân từ trong cùng bước ra đứng giữa sân khấu nhìn các con.)

Lạc Long Quân: (ngước nhìn trời cao rồi ngó xuống đất xong ngẩng lên nhìn hai bên các con, giọng trầm buồn) Sơn Thần, Thủy thần và muôn thú đã ra về hết rồi, buổi lễ báo tin chuyện chia tay của chúng ta đã được thông báo khắp cùng sông, núi. Giờ là lúc cha mẹ có đôi lời muốn nói cùng các con. Mong các con hảy lắng nghe để hiểu lòng phụ mẫu.

Âu Cơ: (tiến hai bước ra phía trước, buồn bả nhìn các con) Chư hài tử, như các con đã biết, vì lòng hoài vọng quê nhà của phụ thân các con nên cha mẹ đanh phải tạm thời chia ta đôi ngả và các con vì thế phải phân ly. Dù miền kinh hay đất núi, hãy nhớ hai nơi đều là đất nước chung của các con.

(bước về hướng các trẻ vận y phục miền Kinh,nàng ôm từng trẻ vào lòng và vừa nói, vừa choàng vào cổ chúng những vòng thạch bích) Đây là những viên đá núi, mẹ xâu thành những vòng thạch bích để tặng các con, thấy nó như thấy mẹ hiền. (ngừng giây phút để đeo chuổi thạch, xong rồi bước ra đứng vào chổ cũ giữa sân, tay chỉ các con vận khố quấn chăn, tức những trẻ ở lại) Khi nào các con nhớ mẹ và các anh em còn ở lại, cứ trở về đây. Dù xa hay gần, hãy giữ lòng thương yêu nhau như ngày nào các con cùng chung nhau bên mái núi. Và nhất là hãy nhớ rằng các con chung một mẹ cha, chung bọc chào đời. Mẹ sẽ dõi theo từng bước chân của những người  mẹ thương yêu bằng gió núi, mây ngàn hàng ngày trôi bạt về kinh. (nghẹn ngào run giọng) Mẹ chúc các con câu thượng lộ bình an.

(Quay sang Lạc Long Quân đang não nùng bên cạnh, Âu Cơ sụp xuống dưới chân chàng, hay tay dâng mũi tên ngày xưa Lạc Long Quân bắn hổ cứu nàng, mắt nhòa lệ, nhỏ giọng như dấu từng tiếng nấc đang dâng)

Lạc quân,  đôi ta đã cạn lời tâm huyết, phút đăng trình xin gửi lại chàng mũi tên cứu tử ngày xưa, xin chàng giữ lấy như giữ mối duyên tình người sơn dã. Thiếp chúc chàng vẹn vẽ mọi đường nơi quê cũ. Lối mòn trở lại vẫn mong chờ bước chân ai.

Lạc Long Quân (nâng nhẹ Âu Cơ đứng lên, lau vội những giọt lệ rơi, nhận mũi tên cất vào tay nãi. Xong chàng rút con dao rừng xoay cán dao đặt vào tay Âu Cơ, chàng âu yếm, dịu dàng) : Hiền thê, ta cảm tạ tình nàng, đổi lại, xin hảy nhận vật tùy thân nầy của ta. Đây là con dao đánh hổ cứu nàng năm xưa. Thấy nó, như thấy ta luôn ở cạnh nàng và các con trẻ vậy. Ta sẽ trở lại trong một ngày không xa lắm. Hảy tin lời ta và chờ đợi buổi đoàn viên.

(Âu Cơ kính cẩn nhận dao trong khi Lạc Long Quân bước về phía các trẻ vận khố, quấn khăn ở lại cùng Âu Cơ, chàng đến bên chúng, đặt tay lên vai từng đứa và rút trong tay nãi ra từng bịch đất gói sẵn trong lá chuối rừng đặt vào tay chúng, xong chàng dõng dạc)

Các con thương yêu của ta, t tạ lổi cùng trời đất, hổ thẹn cùng mẹ các con và các con vì đã tạo nên buổi chia ly nầy. Nếu chim kia tìm về núi, cá nọ lội về nguồn thì ta cũng nghe bổn phận thần tử phải quay về nơi hương khói. Đây là những bịch đất lấy từ đất miền kinh, đất của quê ta và cũng là đất của quê hương các con. Nơi nào ta và các anh em các con dừng bước, đó cũng là nhà của các con. Bây giờ và mãi về sau, các con – dù kinh hay núi, dù ở bất cứ phương trời nào, hoàn cảnh nào hãy luôn luôn nhớ câu đất mẹ quê cha để luôn đoàn kết giữ gìn bờ cõi (đưa tay chỉ Âu Cơ) Hảy thay ta chăm sóc mẹ của các con để người không thấy sự thiếu vắng của ta, và hảy nhớ rằng mẹ cha của các con vẫn yêu thương nhau như thuở ban đầu. (ngước nhìn chung quanh cây cỏ,núi non) Ta sẽ hướng về núi mỗi ngày để vọng tưởng nơi đã cho ta bao nhiêu năm hạnh phúc. Ta cầu đất trời phò hộ cho mẹ các con và các con.

(Lạc Long Quân nói xong bước đến ôm Âu Cơ, nắm tay nàng, rồi từ từ rời nhau hướng về các trẻ mặc y phục miền kinh cùng chúng vẩy tay chào, bước vào trong sân khấu.  Âu Cơ cùng các trẻ ở lại vẩy tay tiễn đưa. Nhạc chuyển lên, trong khi từ bên trong hậu trường vọng ra tiếng nói..)

Cuộc chia tay của LLQ và Âu Cơ diễn ra trong êm đềm, không kẻ ngoại tình,, không người phản bội,, nhưng không ai nghe chuyện trở về động hoa vàng của Lạc long Quân  như lời đã hứa. Sử sách ghi rằng, các người con ở lại núi thành lập bộ tộc Âu Lạc, lấy từ hai chữ đầu của Lạc long Quân và Âu Cơ.

Lạc Long Quân dẫn năm mươi con xuống núi, từ đồng bằng sông Dương Tử xuôi về phương Nam thành lập nước Văn Lang, với niên hiệu Hùng Vương của mỗi vì vua trị nước, trải được mười tám đời, mở đầu cho trang chính sữ của dân tộc Việt Nam chúng ta ngày nay.

Nhớ lời tiền nhân nhắn nhủ, dân tộc Việt đã kiêu hùng gìn giữ bờ cõi quê hương, 13 lần chống và chiến thắng giặc Tàu phương Bắc dù phải trải qua bao lần chia sẻ nội tình: loạn 12 sứ quân, Nam Bắc triều Trịnh Nguyễn phân tranh, tranh hùng Gia Long – Nguyễn Huệ, chia cách sông Bến Hải- Và bây giờ chúng ta phải làm gì đây khi kẻ thù truyền kiếp lại đang thêm lần nữa xâm lấn quê hương ta?

                                                                       HẾT

                                                         HUỲNH NGỌC NGA

                                                  Torino, ITALIA – 05.03.2014

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s