Thơ Trần Mộng Tú

Biển Đảo Hận Ca
Trần Mộng Tú

 
Ai cũng nói xưa Tầu đô hộ
1000 năm ta có mất nước đâu
100 năm Tây trên đất Việt
Nước vẫn còn nguyên đâu có mất mảnh nào
 
Ta không mất vì lòng dân về một mối
Một mối từ vua quan cho đến thứ dân
Ngậm đắng nuốt hờn nhưng trái tim vẫn hừng hực cháy
Vẫn cùng chung chí hướng giữ vững nước non nhà
Cả một nước từ trên xuống dưới
Khư khư ôm trong lòng từng mảnh đất cha ông
Ngoại bang đô hộ, dân lành khốn khổ
Một mảnh sông con vẫn chẩy trong lòng
 
Ta không mất vì không chia không bán
Người lãnh đạo dân không giấu mặt cúi đầu
Đảo với đất không phải của riêng cho một số người có quyền định đoạt
Như món đồ riêng trong túi lấy cho đi
 
Hoàng Sa hận Trường Sa ôm mặt khóc
Nước mắt này mặn như giọt biển kia
Những con tầu Việt Nam chưa ra khơi đã đắm
Những ngư dân chết đuối ngay trên bờ
 
Mỗi quốc gia có riêng bầu trời gọi là không phận
Dưới bầu trời hải phận có lằn ranh
Không phải vì kẻ nào có sức mạnh có quyền xóa biển
Kẻ yếu chỉ biết đứng nhìn và thế giới lặng thinh
 
Hãy trả lại Hoàng Sa
Hãy trả lại Trường Sa
Đảo của biển Việt phải thuộc về nước Việt
 
Nếu ta không giành lại đảo hôm nay
Nếu ta không giành lại đất hôm nay
Nếu ta không giành lại biển hôm nay
Ngày mai ta sẽ mất cả bầu trời.
 
TrầnMộngTú
Ngày 5 Tháng 5 năm 2014

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s