Con Gái của Người Ta

 Con Gái của Người Ta
Trần Thiện Phi Hùng

Với bài viết tựa đề “Viện Dưỡng lão và Viện Mồ Côi”, Trần Thiện Phi Hùng có tên trong danh sách nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2013. Tác giả cho biết ông nguyên là lính Hải Quân VNCH; 12 năm 4 tháng đúng, tính đến ngày 30 tháng Tư 75, tự lái tầu vượt biển năm girl
1982, hiện định cư tại Úc. Bài mơi nhất của ông, vẫn với chi tiết về nhà hộ sinh và viện dưỡng lão như từng kể, nhưng gần như quay một vòng 360 độ, biến thành một câu chuyện khác hẳn.

Tiệc rửa lon trung úy của tôi chung với tiệc đầy tháng của con gái tôi và “con gái của người ta”.
Con gái của người ta sau 24 giờ sinh ra đã trở thành con gái của tôi và chỉ sinh sau con gái của tôi có 4 giờ tại Bảo Sinh Viện Quân Đội Thành phố Nha Trang năm 1972. Mẹ của nó còn trẻ lắm nhưng lanh lợi sành đời. Cô ta sinh xong mạnh khỏe đi đứng bình thường chứ không nằm liệt như bà vợ tôi. Cô ta nói với vợ tôi cô ta là vợ của một Trung úy Biệt Kích. Anh ta ít khi về nhà và công tác ở đâu không bao giờ nói. Cô ta đi làm sở Mỹ ở Chu Lai vì sinh kế sao đó nên nhảy dù với Mỹ. Tai nạn có thai ngoài ý muốn nhưng không biết con của Chồng hay của Mỹ nên cứ sinh xong rồi tính. Con chồng thì để nuôi; con Mỹ thì cho.

Nghe vợ nói lại, tôi sang phòng cô ta gõ cửa xin vào xem đứa nhỏ ra sao. Trong bóng đèn mờ của căn phòng, con bé nằm bó mình trong khăn lông; chỉ lòi cái mặt da trắng đỏ và cái miệng nhỏ xíu hai môi như chu ra làm tôi nghĩ ngay con bé nầy chắc sau nầy hỗn lắm! Tôi không nói gì với cô ta mà về phòng bảo bà vợ tôi:
– Mình xin Con Bé nuôi luôn nhen Em ?
– Làm sao đủ sữa cho 2 đứa? Thiên hạ nói bậy bạ làm sao chịu nổi?
– Cho uống sữa bò; Anh mướn thêm người giúp việc nữa cho em.
– Tùy anh.
Thế là thủ tục xin của Tôi và đồng ý cho con do cô ta viết được đưa cho Cô Mụ; nhưng sáng hôm sau thì cô ta đã rời khỏi bệnh viện, bỏ con lại mà thủ tục chưa hoàn tất. Ban Xã hội Quân đội cũng dễ dàng hoàn tất nốt thủ tục nhận con nuôi mà làm khai sinh giống như thủ tục khai sinh của con gái của tôi. Đây có lẽ là trường hợp hy hữu một đứa trẻ Lai Mỹ mà khai sinh do hai vợ chồng là người miền Đông và Tây Nam Việt Nam coi như sinh ra (rất tiếc trong cơn biến loạn di tản năm 75 tất cả hình ảnh đều mất hết. Trong tiệc đầy tháng; 2 đứa bé như cặp song sinh; nhưng một Việt một Mỹ đẹp như thiên thần!); nhưng mà khổ cho thân tôi! Hai đứa trẻ đứa nào cũng đòi bồng một lúc. Đứa trên lưng thì đứa kia phải bế trên tay. Lưng Tôi bị thoái hóa cột sống năm 2000 có lẽ cũng vì hai đứa con ngày một lớn dần mà cứ phải thay đổi đứa trên lưng đứa trên tay mấy năm.
Tháng Tư đen 1975, tôi bị rã ngũ. Tôi không thể về quê ngoại như ước muốn sống ở Rừng Dừa năm xưa vì nay B52 cày nát thành bình địa. Tôi muốn phá hoang trồng lại; nhưng phải trình diện vào tù cải tạo. Một tháng trôi qua, rồi một năm, rồi năm nữa..!

Vợ không thấy đi thăm mà con cũng không bao giờ được gặp mặt. Mỗi tháng chỉ có Mẹ tôi được 15 phút thăm nuôi. Hỏi gì mẹ tôi cũng nói tất cả bình an; các con ngoan và khỏe mạnh. Tôi lúc nào cũng nhờ Mẹ lưu tâm cho Thùy An, tên đứa Con Lai Mỹ. Chắc là Nó bị kỳ thị ở trường học và sống với mọi người sẽ rất khó khăn! Mẹ tôi nói con khỏi lo. Nó sống rất tốt học rất giỏi nên được Thầy Cô và bạn bè quí mến. Mẹ tôi lúc nào cũng né tránh khi tôi hỏi đến vợ và con gái của tôi, Thanh An. Tôi đoán có lẽ chuyện gì không tốt đã xảy ra nhưng đành bó tay không biết hỏi ai!
Bốn năm sau tôi được ra tù. Con gái mang 2 dòng máu ôm tôi khóc như mưa; nhưng con gái và vợ tôi thì không thấy đâu nữa. Tôi đoán biết chuyện không hay nên cũng không hỏi mẹ. Cơm chiều xong, con gái xin tôi:
– Ba cho con ngủ chung với Ba đêm nay?
– Ngày thường con ngủ một mình?
– Không Con ngủ với Bà Nội.
– Ừ! nếu con muốn.
Con bé thỏ thẻ kể hết cho tôi nghe. Ba đi rồi mấy tháng sau má dẫn Chị Hai đi với Má về thăm Ngọai mà không cho con đi và từ đó không về nữa. Con hỏi Nội Má con chừng nào về? Nội nói Nội không biết.
Một năm trôi qua; tính ra tôi đi làm “lao động xã hội chủ nghĩa” có nghĩa “ăn cơm nhà làm lao động nặng không công” khoảng hơn 3 tháng. Đào kinh, đắp đường, gánh lúa thuê…v.v.. Cạnh đó là làm thuê, làm mướn đi lao động thay cho người trả tiền để khỏi đi. Tôi hết thời gian quản chế một năm, làm phó thường dân, rồi được đề cử làm Đại Đội trưởng Lao động; chuyên đi kêu người đi lao đông. Ai thấy mặt tôi đến thăm là biết phải cơm gạo nhà đem đi làm không công mấy ngày hay nửa tháng.
Thời chinh chiến; tiền lương của 3 đứa con cho Mẹ, mẹ tôi xài tiện tặn có dư, hễ đủ 1 chỉ thì mua 1 chỉ vàng y; đủ 10 chỉ thì đổi thành 1 lượng. nhét kẹt giường, đào nền nhà, tủ làm 2 nóc để cất vàng. Con thất thế sa cơ Mẹ bán vàng nuôi con. Mẹ cho con vàng để vượt biên.
Năm 1982, tôi và em gái tôi vượt biên. Con gái của tôi nhứt định Ba đâu con ở đó; Con không sợ chết. Con chỉ sợ phải xa Ba! Tôi lái tàu ra khơi lần cuối cùng để một là chết, hai là được thật sự tự do. Tôi thành công sang bến bờ tự do. Con gái tôi bắt đầu vào Trung học; có lẽ nhờ cái máu Mỹ của nó hay sao mà chỉ mấy tháng thì nó nói tiếng Mỹ như súng liên thanh; cứ có dịp là đeo bên tay Cha khi đi chợ hay đi ăn nhà hàng hay có đám tiệc…. Hình ảnh một ông già Việt Nam có một cô gái hoàn toàn Mỹ không thấy có gì lai đeo theo một bên và nhõng nhẽo thì chắc chưa có ai bằng. Tối ngày gặp mặt gọi Daddy; không thấy mặt thì daddy, Ba đâu rồi. Tôi vui với con gái của người ta và là nguồn an ủi cho tôi vui sống. Tôi làm công nhân cho hãng làm phụ tùng xe hơi, lương cũng dư sức nuôi con lên đại học và mua nhà trả góp. Phải mất 5 năm tôi mới trả hết nợ nhà. Năm 1995 con gái tôi thành y sĩ nhãn khoa và có việc làm ngay. Ngày làm lễ Mãn khóa; cầm mảnh bằng trên tay, con gái ôm tôi khóc như chưa bao giờ khóc như thế. Tôi bảo:
– Con vui mừng sao lại khóc dữ thế?
– Cám ơn; Con cám ơn Daddy nhiều lắm; Con đang nghĩ không biết có bao nhiêu ngàn hay chục ngàn đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi mà có bằng Đại học như con. Con thương Daddy nhiều lắm.
– Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có con mà cuộc sống của Ba mới có ý nghĩa mà vui sống tiếp bấy lâu nay.
Hai Cha Con dị chủng ôm nhau cùng khóc.
Bạn bè của con biết thì không có gì lạ về sự khắn khít của Hai Cha Con Việt Mỹ nầy; nhưng những người xa lạ thì hiếu kỳ nghĩ suy lung tung nhưng không thể nào ra được đáp án. Cha Việt sao con Mỹ mà không có chút gì là dáng vẻ Việt Nam.
Tôi đi làm đem cơm theo ăn nay làm thêm phần cho con gái. Lương của con gái đưa hết cho tôi và chỉ lấy 100 bạc để đổ xăng và ăn quà vặt. Khi cần mua sắm gì thì nói xin. Tôi từ chối cách nào cũng không được nên mở một sổ bank riêng bỏ hết tiền của con gái đưa để khi nó cần đưa lại cho nó. Hai năm sau, em Gái của tôi bán 2 cái nhà cũ để mua cái nhà lớn hơn, tôi bảo con gái vay tiền ngân hàng mua cả 2 cái. Vì không vay được một lúc gần nửa triệu bạc nên tôi dùng cái nhà tôi để thế chấp vay mua 2 cái nhà cho con gái đứng tên và cho mướn.
20 năm trôi qua nhanh. Lưng của tôi bị thoái hóa cột sống nên đau càng ngày càng nhiều. Chân tôi bắt đầu bị tê. Lái xe lúc nào chân cũng phải nhịp nhịp thử coi còn hoạt động được hay không; nhỡ bị tê khi cần thắng mà không xử dụng được thì nguy to. Tinh thần tôi bị hoảng loạn khi nghĩ đến lúc không cử động được tay chân bởi dây thần kinh bị gai xương sống ép nên không hoạt động được. Mổ xương sống thì xác xuất rủi ro khá cao; nên khi còn gượng đi đừng được tôi không chịu mổ để cắt gai cột sống. Con gái thì đeo theo một bên ít đi chơi ít giao thiệp với bạn bè. Đi làm về là quanh quẩn bên Cha làm tôi thêm lo lắng.
– Sao Con không có bạn trai? Con lập gia đình cho ba yên tâm!
– Ai bảo Ba con không có bạn trai. Bạn trai của con đang ghi tên học tiếng Việt; bao giờ nói được tiếng Việt con sẽ đem về ra mắt Ba. Anh ta người Đức nhưng sinh trưởng ở đây và chịu điều kiện phải sống chung với Ba suốt đời; nhưng con thêm điều kiện phải nói được những câu thông dụng tiếng Việt Nam.
– Ba nói tiếng Anh cũng tạm hiểu được mà Con.
Nhưng con muốn con của con sau nầy phải nói được tiếng Việt, nên anh ta ghi tên học một năm tiếng Việt ở Đại học Victoria.
Tuổi 60 cũng đúng lúc tôi được phép về hưu vì là cựu quân nhân nên sớm hơn dân sự 5 năm. Con Gái thì hối thúc Ba nghỉ việc đi; tiền hưu Ba đủ sức tiêu dùng; nếu có cần mua gì hay đi đâu con lo cho ba được.
Tôi xin nghỉ việc về hưu. Sáng nào 5.30AM cũng đi bơi để chữa trị bệnh đau lưng. Con gái cũng đi theo. Sáng nào hai cha con xe ai nấy lái đến hồ bơi. Con tập Gym, cha thì Bơi. Con gái đem quần áo uniform thay đi làm luôn.
Một hôm con gái tôi nói:
– Ngày mai con không đi làm; Ba có muốn con chở Ba đi thăm Bác Hoàn không? Con nghe con gái của Bác nói Bác đã bị đưa vào Viện Dưỡng lão tuần rồi.
– Sau con lại dùng chữ “bị”? Chẵng lẽ Bác Hoàn không muốn vào Nursing home mà bị bắt buộc vào hay sao?
– Bác Hoàn bị stroke té; xe cấp cứu đem vào nhà thương; Bác bị méo mặt và miệng không nói được nên các con của Bác xin Bác sĩ cho vào Viện Dưỡng lão; vì nếu về nhà sau nầy xin vào thì Bộ Y tế sẽ check sức khỏe và trí nhớ khó khăn lắm mới được chấp nhận nên để nhà Thương quyết định thì khỏi phải check gì hết!
– Bác chỉ hơn Ba có 2 tuổi và trí nhớ còn tốt lắm mà! Ừ! Ba với con đi thăm Bác kẻo tội nghiệp; hơn nữa mai mốt Ba có vào sẽ có người thăm lại ba.
– Không bao giờ có chuyện đó Ba đừng mơ; Con không bao giờ gởi Ba vô Viện Dưỡng Lão đâu. Con tập Gym để đủ sức bồng Ba khi Ba cần đến; Con cũng chọn chồng lớn con để phụ với Con. Ba xài Computer và Internet thường xuyên, trí nhớ của ba sẽ không bị Dementia hay Alzheimer.
– Cám ơn con; nhưng con còn công việc và cuộc sống của riêng con.
– Viện Mồ Côi không dành cho con thì Viện Dưỡng Lão cũng không dành cho ba.
– Con nhớ mua trái cây biếu Bác; nhớ đừng mua bánh ngọt vì Bác ấy cữ ăn đường.
Hai cha con tôi vào Viện Dưỡng Lão Cửu Long vừa sau giờ ăn sáng; nên gặp Bác Hoàn ngay phòng ăn. Mặt và miệng của Bác Hoàn trở lại gần bình thường và giọng nói tuy có biến giọng nhưng vẫn còn nghe rõ lắm. Bác bắt tay tôi coi vẻ mừng và cảm động lắm nhưng hai mắt lệ ứ tròng. Con gái tôi lúc nào đi với tôi đều là mục tiêu để nhiều người chú ý và tò mò muốn biết về Cha Con Viêt Mỹ nầy. Hơn nữa vẻ trìu mến và lúc nào cũng như nhõng nhẽo với cha từ lúc còn bé thành thói quen làm mọi người càng chú ý hơn. Thăm Bác Hoàn khoảng một tiếng sau hai cha con xin phép ra về. Con gái tôi lái xe ghé Chợ và nói:
– Con đãi ba ăn bún bò Huế.
– Ừ! ăn thì ăn.
Con gái mở cửa cho tôi và kéo ghế cho tôi ngồi; gần như ai cũng quay ngó chúng tôi. Cô bé chạy bàn thì quen quá với cha con tôi vì nhiều lần ăn ở quán nầy.
– 2 tô bún bò Huế phải không Chú?
– Ờ! Cháu cho Chú 2 tô.
Con gái mở cái xách tay của nó ra; mà nó đổi cái xách tay lớn hơn hồi nào tôi không để ý. Nó kéo ra một bịch nylon và kéo Rau kinh giới ra. Nó để rau kinh giới tím qua một bên và nói:
– Cái nầy của Daddy.
Rồi kéo mớ khác là kinh giới xanh và nói:
– Cái nầy của con.
Ông ngồi bàn gần kế bên quay sang
– Cô Tây nầy sao nói tiếng Việt rành quá và rành ăn bún bò Huế hơn cả người Việt Nam!
– Nó là người Việt Nam chứ không phải Tây. Nó chê rau kinh giới tím ăn nồng quá mà tôi thì thích kinh giới tím hơn nên nó hái riêng hai loại cho cha con chúng tôi.
– Cô ta là Dâu của Anh?
– Không. Nó là con gái của tôi.
– Hai tô bún bò Huế được bưng ra; cuộc đàm thoại ngưng tại đây và có lẽ ai cũng liếc mắt xem khi cô Tây 100% vắt chanh và ngắt từng cọng rau bỏ vào tô cho cha. Tôi hãnh diện là đã không lầm khi bỏ công bao năm cơ cực nuôi “con của người ta.”
Về tới nhà chưa kịp thay quần áo thì điện thoại reo. Bạn Hoàn, người tôi vừa đi thăm, phone cho tôi từ Viện Dưỡng Lão.
– Anh mới về tới nhà phải không? Hồi nãy tôi gọi không ai bốc phone. Sau khi Anh về rồi có một Bà trong Viện dưỡng lão này hỏi anh có phải Hải Quân hay không và đứa con gái Mỹ đi theo Anh là con của Anh? Bà ta nói là người quen của Anh ở Nha Trang khi xưa; muốn xin số phone của Anh, nên tôi hỏi Anh trước. Có phải nhân tình cũ ngày xưa hay không? Nếu phải thì vào gặp gấp đi; dễ gì xa xứ gặp cố tri!
– Ừ! Thì Anh cứ cho; có sao đâu. Bốn mươi mấy năm rồi làm sao ai còn nhớ được ai!
Một ý nghĩ thoáng qua trong óc tôi: Không lẽ là Mẹ ruột của con gái của tôi? Chứ nếu bà ta là người vợ bỏ tôi ngày nào thì chắc chúng tôi phải nhìn nhau, chứ chẳng lẽ tình chồng vợ sống với nhau 5 năm mà nhìn nhau không ra! Nhưng nếu là mẹ ruột của con gái của tôi, tôi phải làm sao đây, vì dù sao cũng là… “Con gái của người ta”.
Trần Thiện Phi Hùng

11 thoughts on “Con Gái của Người Ta

    • Pa Pa – Daddy. Ba của người Ta.
      Ông Ta gặp Tôi sau khi Tôi mỡ mắt chào đời chỉ mới có một đêm; chỉ nhìn Tôi có một phút đã nghĩ xấu về Tôi là “ cái môi chu chu chắc lớn lên sẽ hỗn”. Một Phút mà Ông Ta đã đưa ra quyết định tương lai cho một đời người thì thật đúng là dân nhà binh nhiều năm quân ngũ; dứt khoát nhanh chóng mặc dù không phải là việc đánh nhau trên chiến trường gần kề giữa cái sống và chết trong ngang tất nhưng đây lại là Tình Người cao cả. Con Bé mới sinh mang cái tội Lai Mỹ nên người mang nặng đẽ đau sau 9 tháng 10 ngày đã nhẫn tâm cho người khác và nếu không có được có người có tình người cao cả thì Tôi phải vào Viện Mồ Côi. Vợ của Ông ta sinh con gái cho Ông ta chỉ trước Tôi có 4 tiếng và Tôi thì bị Mẹ rao “ Cho Con” ; chỉ nhìn Tôi một phut rồi trỡ về phòng của Vợ nói lên quyết định xin con nuôi và Vợ không thuận nhưng cũng không phản đối; thế là thủ tục cho Con của mẹ Tôi và xin con của Cha Tôi được thỏa thuận trên giấy trắng mực đen được đưa cho Bà Mụ và cũng là Chủ phòng sinh quân đội Tỉnh Khánh Hòa . Thủ tục chưa kịp hoàn tất; Mẹ của Tôi đã bỏ Tôi ra đi . Tôi còn say ngũ Tôi nào có biết gì; đến cả mắt của Tôi còn chưa mở . Tôi được Cô Mụ bồng sang giao cho Bà Mẹ thứ Hai . Khi Tôi mở mắt được để nhìn đời thì nét mặt cương nghị đó đã in sâu vào tâm não Tôi từ ngày đó và có lẽ là mãi mãi không bao giờ phai nhạt trong Tôi. Ba của Tôi.
      Tôi và Chị của Tôi sống những ngày êm đềm nhứt ở miền Thùy Dương cát trắng Nha Trang. Ba và Mẹ của Tôi đều đi làm hai chị Em tôi được giao cho người giúp việc mà người giúp việc lại là Cháu của Mẹ Tôi nên rất cưng chìu chúng tôi. Ba Tôi kễ lại Tôi rất dễ chẵng mấy khi Tôi khóc. Sáng Mẹ cho Hai đứa bú xong Ba chỡ Mẹ đến sỡ làm rồi Ba mới từ thành phồ lái Honda về gần Chutt là Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân. Ba Mẹ rời nhà thì Tôi ngũ mãi đến khi Ba Mẹ về nhà ăn Cơm Trưa thì như đánh hơi được mùi của Mẹ Tôi, nên thức dậy Bú xong Ba Tôi tắm cho hai Chị Em của Tôi vì Mẹ sợ tắm chúng Tôi sẽ bị lọt tay rớt xuống đất nên gần cả năm chúng tôi đều được Ba tắm. Ba Mẹ cơm xong thì phải đi làm lại tới 5 giờ chiều mới về. Ba Mẹ thường đi tắm Biển đến 6 giờ rưỡi mới về ăn cơm. Gần nửa năm đầu Chị của Tôi và Tôi đều được Ba đem sang giường ngũ với ba vì báo thời đó có đăng tin một đứa trẽ mới sinh bị Mẹ đè chết mà không hay; nên ba sợ Mẹ đè chúng tôi. Đêm nào Ba cũng phải thức dậy khuấy sữa cho Tôi; vì uống sữa bột guigoz của Pháp quen nên Tôi thích sữa hộp hơn sữa mẹ ; còn Chị của Tôi thì Ba đem cho Mẹ của Tôi cho bú.

      Mỗi năm Ba và Mẹ của Tôi cùng Chị giúp việc về thăm Nội Ngoại một lần nhưng Mẹ tôi có cái bệnh say xe, say sóng nên say cả đi máy bay chong chóng. Vé Beoing 727 thời đó đắc gấp 3 hay 4 lần vé máy bay chong chóng; nhưng Ba Mẹ của Tôi đều đi làm nên mỗi lần về thăm Nội Ngoại mất hết hơn 2 cây vàng thời đầu thập niên 70. Ba lúc nào cũng không sợ tốn hao nên về Miền Đông thăm Ngoại cũng như về Miền Tây thăm Nội đều đi xe Lô và Mẹ được mua nguyên băng để nằm.
      Thế rồi Đại nạn tháng 4 Đen ; mai mắn chúng Tôi về Sài Gòn trước mấy tháng nếu không thì dù Ba có là Hải Quân nhưng trên đường di tản tháo chạy chưa chằc gì Tôi và Chị Tôi còn mạng ! Sau 30 tháng 4 năm 1975 Ba Tôi đem cả gia đình về nhà Bà Nội ở Mỹ Tho nhưng 2 ngày sau Cô Tôi vẫn còn làm lại ở ngân hàng quận 8 về bảo Ba Tôi phải rời nhà Bà Nội của Tôi chứ không sẽ bị truy tìm bắt lại vì bỏ cây xăng ở Biên hòa. Ba Tôi đem gia đình về Chợ Gạo Quê của Ông Cố Tôi và mãi đến hơn nửa tháng sau Ba Tôi mới trình diện và 2 tháng sau bị đi tù Cải tạo . Mẹ của Tôi về thăm Bà Ngoại 2 lần nhưng chỉ đem Chị của Tôi mà không cho Tôi đi và mùa Xuân đầu tiên ngày Ông Bà Táo về chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng là ngày Mẹ của Tôi đem Chị của Tôi về giỗ Ông Ngoại của Tôi và không về nửa !!. Mùa Xuân đầu tiên ãm đạm nhứt trong đời của Tôi và của biết bao nhiêu người ở Miền Nam chầm chậm qua đi rồi mùa Xuân nửa lại đến Ba của Tôi vẫn chưa về . Bà Nội vẫn mỗi tháng đi thăm ba tôi được 15 phút; Tôi xin bà Nội đi thăm Ba nhưng Bà Nội nói Con đi thì Bà làm sau trả lời với Ba của Con về Mẹ và Chị của Con. Con chắc còn có ngày gặp lại được Ba của Con . 3 năm sau , Tôi còn nhớ là một buổi chiều Mưa tầm tả một người vừa ốm lại vừa đen dầm mưa đi vào nhà Tôi; Tôi hết hồn định chạy vào kêu Nội ; nhưng có lẽ Phụ Tử tình thâm hay sau mà Tôi rút hết can đãm nhìn người khách lạ và nhận được Ông Ốm Đen gần như là người khác lạ đó là Ba của Tôi. Tôi gần như nhào tới ôm chầm lấy Ba và Ba của Tôi cũng ôm Tôi mà miệng thì nói:
       Ứớt hết Con !
      Tôi mặc kệ và miệng thì gọi:
       Nội ơi Ba về ; Nội ơi Ba Con về .
      Chính Tôi kễ cho Ba biết tin Mẹ dẫn Chị bỏ đi đã 3 năm rồi. Ba Tôi buồn hay không Tôi cũng không biết được ; mọi việc hình như Ông dững dưng; có lẽ tận cùng của đau thương làm con người chay đá ! Ba Tôi bị quản chế 1 năm và sau khi ra dân thì vẫn thế cứ vài ngày thì gọi đi đào Kinh, vát lúa thuế, bít Rạch, bít Kinh rồi nước động nước thúi cây trái, ruộng lúa úng nước, ngập chết ; lại phải đi phá đập. Một năm Ba của Tôi phải đi làm khoãng 3 tháng rưỡi đến 4 tháng không công.
      Tôi đã học lên lớp 5. Ở Xóm, ở Làng, ở Trường Tôi không giống bất cứ ai. Dang nắng lao động ở Trường; Da Tôi không rám đen mà lại trắng hồng rồi Trắng đỏ ra , nhiều khi bị phồng lột da rồi trắng vẫn hoàn trắng. Tôi dẽo dai, gan lì giống Ba Tôi. Tôi không bị kỳ thị vì Tôi học giỏi; đó là nhờ công của bà Nội đã dạy Tôi biết đọc biết viết và thuộc lào cữu chương cũng như làm được 4 phép tính trước khi đến trường . Các Cô gần như đều thương và hay cho thức ăn, trái cây cho Tôi. Bà Nội Tôi nói: “ Con nhờ Cha Con mà hưỡng lợi vì Cha của Con coi như độc thân “ ngày đó Tôi chẵng biết ý nghĩa là gì ?.
      Lệnh mới ban ra : “ Con của Ngụy không được lên lớp 10” . có nghĩa là Tôi chỉ học đến lớp 9 mà thôi . Lý do chắc là vì Con Ngụy có di truyền của Ông Cha nên học giỏi hơn con của cán bộ .
      Cô của Tôi từ Sài Gòn về thăm Bà Nội của Tôi thường hơn và Tôi nghe được Cô bàn tính rũ Ba Tôi vượt biên. Tôi ôm Ba tôi và vừa khóc vừa nói:
       Ba đừng bỏ Con nhen ba !
      Ba tôi mắt rướm lệ nói.
       Nguy hiễm lắm Con.
       Con không sợ; Con chỉ sợ Ba bỏ Con mà thôi!.
       Ừ! Ba chết thì Con mới chết.
      Ba của Tôi lái tàu đưa Tôi và Cô của Tôi với 26 người đến bến bờ Tự Do. Đảo Kuku, Indonesia ; sau đó được đưa sang Trại Tỵ nạn Galang; 10 tháng sau sang Singapore 2 tuần khám sức khỏe trước khi đi định cư.
      Ba Tôi đi làm. Tôi đi học. Hai năm sau ba Tôi mua nhà nhưng phải mất 5 năm mới trả hết nợ nhà thì Tôi vào Đại học . 4 năm sau Tôi trong Bộ đồng phục Tốt nghiệp và cái ống màu đỏ đựng cấp bằng cấp tốt nghiệp; Tôi ôm ba Tôi và khóc:
       Con cám ơn Daddy .
       Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có Con mà Daddy vui sống bấy lâu.
      Lần đầu tiên Tôi thấy Ba của Tôi thật sự rơi nước mắt; có lẽ bao năm rồi xứ Tự Do tình cảm của Ba Tôi đã phục hồi lại được trở lại sau bao năm dài sống trong chinh chiến khổ đau rồi tan thương làm kẻ chiến bại nhọc nhằn cơ cực tuyệt vọng làm chai đá tình cãm mà chỉ có an bình ấm no biết mình sẽ làm gì và sẽ có kết quả ra sau nên Ba của Tôi biết khóc.
      Tôi đi làm được 2 năm, tiền lương đưa hết cho Ba; nhưng lương của Ba cũng xài đủ cho 2 Cha Con nên Ba của Tôi mở sỗ Bank riêng cho Tôi và bỏ hềt tiền của Tôi vào đó. Cô của Tôi bán 2 cái nhà để mua 1 cái lớn hơn ở vùng sát thành phố, Ba của Tôi bảo tôi mua cả hai; Lương của Tôi không thể mượn gần nửa triệu bạc nên ba của Tôi dùng cái nhà của ba để thế chấp cho Tôi vay mua 2 cái nhà cho mướn. Bảy năm sau Tôi trả gần hết thì Ba của Tôi lại xúi Tôi mua thêm cái khác. Ba nói Con cần có 3 cái nhà cho mướn và nhà của ba thì để ở thì sau nầy Con không đi làm vẫn có cuộc sống an toàn tự do không lệ thuộc vào tiền thất nghiệp hay tiền già. Tôi thì nghĩ khác Ba của Tôi. Tôi cần có 3 cái nhà cho mướn để khi Ba của Tôi cần đến người chăm sóc Tôi sẽ nghĩ việc để lo cho Ba của Tôi . Tôi cũng chuẩn bị và học lấy bằng thông dịch tiếng Việt cấp 1 và học luôn cả cấp 2 và bằng cấp 3 thì Tôi tự nghĩ là không sau lấy được mặc dù rời Vn Tôi học lớp 5 và mỗi tuần dù mõi mệt cần nghĩ ngơi Ba của Tôi củng chở Tôi vượt 25km để học tiếng Việt cuối tuần. Nếu vạn bất đắc dĩ Ba tôi phải vào Viện Dượng lão thì Tôi cũng sẽ xin vào làm thiện nguyện cũng được để chăm sóc cho ba ; nhưng chắc không có đâu Tôi đi tập Gym mỗi ngày để đủ sức nâng đỡ cho Ba của Tôi khi cần. Chồng của Tôi sắp cưới là người Đức nhưngsinh tại đây. Anh ta phải học hết chương trình 1 năm tiếng Việt thì chúng Tôi mới làm đám cưới. Tôi cao 1 mét 70 nhưng Anh ta cao gần 1 mét 80 và Anh ta đồng ý khi Ba của Tôi già phải chấp nhận chăm sóc cho Ba của Tôi. Anh Ta cũng biết thà bỏ Chồng chứ không bao giờ Tôi bỏ Ba của Tôi.
      Tôi cố gằng để viết đáp lại bài “ Con Gái của người ta “ của ba Tôi muốn đánh động lương tâm của Người và Người phải có Tình Người như Tình Người của Ba Tôi. Nếu Ba của Tôi không có tình người thì có lẽ Tôi nằm trong số gần 4 ngàn trẽ mồ côi trong chiến dịch “ Operation Babylift “ của Mỹ trong tháng 4 năm 1975 . Số trẽ mồ côi nầy phải dùng chữ “Rãi” ra khắp thế giới mà nhiều nhứt ở Mỹ rồi đến Canada Pháp Úc….nhưng biết đâu Tôi không có cái mai mắn còn sống vì gần 80 đứa bi tai nạn máy bay tan xác . 4 ngàn trẽ là gần 8000 Cha và Mẹ VN sỡ dĩ tôi nói gần là vì có những trẽ như Tôi thì Cha không phải là người Việt mà lại là một người Mỹ. Gần trăm trẽ tan xác gần 4 ngàn trẽ rãi ra trên nhiều nước . Có Cha Mẹ nào nhỏ 1 giọt lệ xót thương ; có ngừoi Việt Nam nào trào nước mắt khóc cho những trẽ bạc phần ? Bản nhạc Lòng mẹ của Y Vân làm biết bao ngừoi nghe rung cãm nhớ tới Mẹ cũng như bao nhiêu bản nhạc bài thơ ca tụng về Mẹ. Tôi gần như Vô Cãm chẵng những vô cãm mà còn không muốn nghe và những bài ca ca tụng về tình Cha Tôi cũng không muốn nghe mà Tôi chỉ thích nghe Ba Tôi nói hay rầy la Tôi, Tôi còn thích nghe hơn Thơ nhạc Tình Phụ Mẫu Tử Vn; trong khi thời bình cũng như thời chiến có hàng triệu hay mấy triệu trẽ Mồ Côi; Chùa nuôi, Nhà Thờ nuôi, Tư nhân cũng mở trung tâm nuôi trẽ mồ côi ; Trẽ mồ côi nhiều như thế thì có phải Tình Phụ Tử Mẫu tử Thiên liêng nay đã cạn kiệt ? Tình người đã cạn thì Dân Tộc làm sau tồn tại !!!!
      Cha Tôi đã viết:
      “ Con Gái của người ta”
      thì Tôi xin đáp lại :
      “Cha của Người ta, là Ba của Tôi”. I love you Forever. Daddy. Con Gái của
      Trần Thiện Phi Hùng

  1. Pingback: Ba của Người Ta | Văn Học Nguồn Cội

  2. Di Tản Trẽ Mồ Côi – Operation Babylift.
    Đứa con gái tứ tuần. Tứ tuần mà vẫn gọi Nó là
    Con Gái vì nó là Con gái của Tôi và chưa Chồng thì
    còn nghĩa là Con Gái ; nhưng không biết ngày nào
    Nó 50 hay 60 mà vẫn chưa chồng thì gọi Con gái
    thì chắc chỉ đúng một nửa là Con Gái của Tôi
    chứ dù chưa bao giờ có chồng đối với đời thì
    phải thêm chữ già tức “Gái Già”; nhưng Nó nhứt quyết không chịu có Chồng.
    Bao lần tôi lo âu hỏi Con có bệnh gì không ? Nó nói Con vẫn là người bình thường như mọi người, Ba đừng lo Con bị Đồng Tính hay đau bệnh gì mà chỉ vì con không thích có chồng; vì không thích có Con mà có chồng không con thì nhiều phiền toái với Chồng cũng như nhà Chồng . Hôm nay đi làm về Nó lái xe vào garage vai mang bóp, hai tay xách hai bịt nilon và tay bấm remote control để đóng cửa garage . Cửa Garage chưa kịp đóng kín thì Nó đã vào tới cửa sau.
     Con mua gì nhiều vậy?
     Con mua đồ cúng.
    Tôi chợt nhớ ra:
     À! Mau quá mới đây mà 39 năm rồi !
     Con còn mang ID Card ?
     À ! Con gấp quá nên quên chứ không phải show off đâu Daddy.
    Con bé lấy cái bàn nhỏ đem kê ra sân . Lấy cái lư hương trên đầu tủ và múc ly nước lạnh ; mở tủ lấy 3 cây nhang rồi lấy trái cây và bánh bía từ trong túi nylon ra xếp vào dĩa giấy đem bày ra trên bàn; đi vào bếp mở học tủ lấy quẹt gaz ra đốt nhang, đèn cầy ; cầm 3 cây nhang kê vào ngọn đèn cầy đang cháy xong dùng tay quạt cho ngọn lữa trên nhang tắt ; xong hai tay chấp lại với 3 cây nhang kẹp trong tay đưa lên tráng trấn vái thì thầm xong xá 3 cái rồi cấm nhang vào cái lư hương xong mới đi vào nhà thay quần áo.
    Tôi đi nấu nước pha bình trà.
    Phải; Hôm nay là ngày chiếc C-5A của Mỹ cất cánh từ Phi Trường Tân Sơn Nhất lúc 4 giờ chiều, ngày 4 tháng 4 năm 1975 và chỉ 12 phút sau thì bị tai nạn rơi xuống cánh đồng lúa và vỡ ra làm 4 mãnh bốc cháy, trên cánh đồng lúa thuộc khu vực Cát Lái, cảnh tang tóc với những xác người nằm vương vãi trên bùn đất.
    Theo tài liệu DIA có 98 trẻ em mồ côi. 34 nhân viên bộ QP/HK. 5 dân sự. 11 nhân viên KQ/HK. Và những y tá của nhiều quốc gia.
    175 người sống sót.

    Máy bay C-5A Galaxy của Không quân Mỹ.
    Ngày 4/4/ 1975, một chiếc máy bay vận tải C-5A Galaxy của Không quân Mỹ mang theo hàng trăm trẻ mồ côi Việt Nam trong chiến dịch Babylift đâm xuống đất.
    Con Gái của Tôi và chiến dịch Di tản trẽ mồ côi ra khỏi VN năm 1975 và chiếc máy bay rớt thì có liên quan gì nhau đâu ?
    Mùa hè đỏ lữa năm 72; Tôi nhận được trác Tòa Án Bình Dương phải về hầu Tòa làm nhân chứng; do Quân Cảnh Tư Pháp chuyễn trao tận tay có mặt Trưởng Phòng Quản Trị nhân viên của Đơn vị. Vì sự quan trọng của Trác Tòa ai nhận là phải thi hành mà Đơn vị Trưởng phải cấp phép cho đi. Ai cũng hỏi sự việc gì? Tôi trả lời không biết gì hết; nhưng Tôi thì quá rõ cái Trác hầu Tòa nầy không ai khác hơn là Bà Xã của Tôi làm Thư Ký Toà Án; nhớ Chồng nên làm Trác gọi Hầu Tòa để Tôi có lý do đi phép; vì thế phải thay là “ Trác gọi về hầu Bà Xã “ thì mới đúng”.
    Tôi được 2 ngày đi hầu Tòa 2 ngày đường và 7 ngày phép thường niên . Khi cầm được giấy phép Tôi mua ngay vé máy bay dân sự “Air VN” về Sài Gòn, không đợi xin phương tiện máy bay quân sự . Tôi về thẵng Bình Dương ghé Toàn Án trình diện người phát ra cái trác Tòa án và bắt cóc Cô Thư Ký Tòa Án nầy trước mặt Thẫm Phán mà Ông ta còn chúc hai vị vui nhiều; mai và mốt khỏi đi làm. Tôi là thế, 6 tháng trước được điện tín từ Tòa Án của bạn của Vợ cho hay Vợ bị Hư thai. Tôi về Sài gòn mượn xe người Anh Vợ chạy thẳng vào Bệnh Viện vào Khu Sãn Khoa hỏi Cô Y Tá ở Văn phòng :
     Cô cho xem Danh sách bệnh nhân.
    Cô Ta đưa sổ . Tôi xem không thấy tên của Vợ bèn hỏi:
     Bà Phùng Lâm sau không có tên trong đây?
    Cô Y Tá nói :
     Bà Lâm được chuyễn sang khu dành riêng cho Công Chức.
     Cô chỉ đường cho Tôi đến đó
     Xin Ông đi theo Tôi.
    Cô Ta đi trước Tôi đi theo sau . Cô Ta vào phòng gọi Vợ của Tôi:
     Lâm ; Có người tìm Mầy.
    Vợ của Tôi khỏe trở lại rồi và đang nói chuyện với Em Vợ; trong khi Tôi hỏi về sức khỏe của Vợ và khi biết Tôi là Chồng của cái bà nầy. Cô Y Tá nói:
     Chồng của mầy mà nãy giờ làm tao sợ Thanh tra bất thường đến; Ai đời đi tìm Vợ mà không hỏi tên người bệnh mà đòi xem sỗ Bệnh nhân; chỉ có thanh Tra mới hỏi như vậy mà thôi; thế nên tao ngoan ngoãn đưa sổ cho Chồng Mầy xem; Đúng là Ông nhà Binh có khác !
    Chúng Tôi cười Huề và quay sang hỏi Vợ có khỏe thật chưa và quay sang Cô Y Tá hỏi :
    Bà nầy có thể xuất viện được chưa vậy ?
    Thế là Cô Y Tá lo thủ tục xuất viện cho Vợ của Tôi để Tôi chỡ về nhà luôn.
    Khi Tôi đi lấy xe để chỡ Vợ Tôi về Cô Y tá cũng là bạn học của Vợ Tôi đi theo Tôi và nói:
     Nầy Anh ! Tôi chỉ nói với Anh và sau nầy thuận tiện thì Anh hãy nói cho Chị biết là : “ Chị không có thể sinh Con được nửa” ! Bác sĩ có giải thích cho Hai Bác biết và chính 2 Bác ký giấy chấp thuận cắt buồng trứng cho Chị. Xin chia buồn cùng Anh!
     Không sau đâu; Không con thì Tôi khỏi sợ phải nuôi Con cũa người Ta chứ sau vì Tôi là Hải Quân ít khi ở nhà với Vợ.
     Đúng là nhà Binh có khác ! Tôi cứ tưởng nói Chị không sinh nửa Anh phải phát khóc chứ không dè Anh xem như chuyện chẵng có gì !
    Tôi nhìn Cô và cười.
     Lính mà Em.
    Tôi được tổng cộng 11 ngày phép kễ cả cái Trác hầu Tòa do Vợ đưa cho Dự Thẫm thông cãm cho Cô Thư Ký có Chồng nhà Binh của mình nên phạm luật vì Tình nhân đạo “ Luật cũng không qua Cãm thông cho Tình Người khi Vợ xa Chồng vì thân Trai thời Chinh Chiến”.
    Tôi ở Quê Vợ có 1 đêm và sáng hôm sau Hai Vô Chồng tôi về Mỹ Tho thăm Mẹ của Tôi.
    Sáng sớm ngày 8 tháng 9 năm 1972. Tôi chỡ Vợ của Tôi về thăm Ông Ngoại của Tôi ở gần Chợ Gạo và khi đến Chợ Cũ Tôi lái xe rẽ trái để vào thăm Chùa Vĩnh Tràng cho Vợ Tôi biết ngôi Chùa lớn nổi tiếng Tỉnh Mỹ Tho. Tôi lái xe thẳng vào chùa qua Cỗng Tam Quan chạy đến cạnh Hồ Sen mà ngày xưa ; Rầm lớn là có nhiều Rùa tụ tập về mà ngày bình thường thì đi đâu không biết. Có tiếng ồn ào của cả chục người tụ tập ở phìa trước chỗ vào chính điện mà lại nghe tiếng trẽ khóc . Tôi đi vội trước Vợ Tôi bước lên mấy chục bực thềm. Tôi thấy một Bà ẵm một đứa bé còn nhỏ lắm. Sau khi hỏi thì được biết không biết ai đem bỏ đứa bé nầy trước Cỗng Chùa và người Đàn Bà nầy vào gọi Sư Ông ra xem để Bà ta mới dám ẵm lên. Trên ngực áo có một lá thư của Mẹ đứa Bé viết giấy Cam Đoan cho con không đòi lại và cám ơn người hão tâm giúp bà vì cảnh ngộ không nuôi Con được .
    Đứa bé khóc không ai vỗ nín. Một ý nghĩ thoáng qua trong trí Tôi. Tôi quay sang nói với Vợ của Tôi:
    Em ẵm nó thử xem.
    Vợ Tôi nghe theo đưa tay ra ẵm; Bà đang ẵm thấy có người ẵm thì sang tay liền.
    Đứa bé nín ngay . Tôi cười hơi lớn.
    Đúng là Má của Nó rồi.
    Vợ Tôi thì lườm Tôi; Tôi thì cười nói :
    Hay mình nhận nuôi Nó làm Con nhen Em ?
     Ai sinh nấy nuôi chứ !
     Mình khỏi mang nặng đẽ đau mà có con phải sướng hơn không ?
    Trong số người vây quanh có một Ông vọt miệng nói:
     Anh Chị muốn nuôi Cháu Tôi có thể giúp Anh Chị làm khai sinh chính thức cho Cháu.
    Lew Walt
    Tôi nhìn Ông Ta. Như đoán biết Tôi muốn hỏi Ông ta là ai mà thốt ra như thế, nên Ông Ta giải thích ngay:
    Tôi là Xả Trưởng một Xả ở Tỉnh Tân An . Anh Chị cứ cho Tên Họ địa chỉ Tôi sẽ làm giấy khai sinh gởi ngay cho Anh Chị. Cứu lấy một người bằng cả đời niệm Phật và đi Chùa!. Để an toàn không sợ bị kết tội là bắt cóc con nít. Tôi viết một giấy kễ ra những gì xãy ra hôm nay và nhờ Sư Tụ Trì và Ông Xả Trưởng xả Thanh Phú Long Tỉnh Tân An ký vào đồng thời đưa tên Họ của Tôi và Vợ Tôi cho ông ta và cũng đặc tên cho Con của Tôi là Trần Thị Thùy An và ngày sinh là ngày Tôi và Vợ Tôi đi thăm Chùa Vĩnh Tràng Mỹ Tho.
    Tôi chỡ Vợ Tôi ẵm theo đứa bé về thăm Ông Bà Ngoại của Tôi và không quên ghé Chợ Cũ mua 1 hộp sữa Guigoz với bình sữa.
    Hơn 1 năm rồi Tôi mới về thăm Ngoại nên Tôi nói Con Bé là Con của Tôi mới sinh được 2 tuần; nhưng thực ra Con Bé chỉ mới mở hí mắt có lẽ chỉ sinh mới 3 ngày là cùng. Ông Bà Ngoại của Tôi tin là Con Gái của Tôi và còn trách sau đem cháu đi ra ngoài quá sớm như vậy !.
    Về thăm Mẹ Tôi 1 tuần Tôi về quê Vợ và kéo dài ngày phép đến 20 ngày bằng cách chờ phương tiện và rồi cũng phải ra đi về đơn vị. Con Bé thật dễ thương; Bú rồi ngũ chỉ khóc khi ước tả thay rồi là Bú chơi một chút là ngũ và ngũ. Tình thương Con bắt đầu từ đó và đến bây giờ đã trên 40 năm qua.
    Đại nạn cho Miền Nam; tháng Tư Đen năm 1975 Tôi vào Tù Cải tạo mấy năm rồi cũng được thả ra để tiếp tục bị quản chế 1 năm rồi ra dân. Mỗi năm phải đi lao động xả hội chủ nghĩa trên 3 tháng nào đào Kinh , lấp Kinh, Rạch ; cứ nghĩ cần có nước là lấp Kinh lấp Rạch không tính lượng nước vào và lượng nước thoát cho Mùa Khô và Mùa Mưa nên nước Ứ động, cây trái chết, Ruộng lúa úng nước, nước tù thành thúi nước ; lại phải đi phá đập cho thoát nước . Lại còn phải đi vát lúa Thuế. Thay vì đóng thuế bằng Tiền; Xã lại Thu thuế bằng Lúa. Nghe nói thu Lúa để chỡ ra Miền Bắc để cứu đói. Nhìn cả chục người lao động vào Bồ xúc lúa đong rồi vát đi từng đàng trong khi Bồ lúa của Dân đen thì chỉ còn có một phần ba và nhìn cảnh người dân trào nước mắt hay khóc thành tiếng mà mình thì vát lúa ra tuy không phải mình chủ trương mình ra lệnh nhưng lòng thấy chua xót cho thãm cảnh mồ hôi nước mắt sức lực đổ ra trên ruộng đồng để rồi lúa về đầy bồ mà không đủ để ăn cho được no ngày hai bữa !.
    Con Gái của Tôi trở thành Cháu ngoan của Bác Hồ ; đi học choàng khăn màu đỏ; ca “ Như có Bác Hồ trong mùa Xuân Đại Trắng” “ Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” . Con của Ngụy mà ca bài ca cách mạng thì kẽ làm Cha Mẹ cãm thấy sôi gan !. Con Gái của Tôi học giỏi nhứt vùng thi Anh văn cao điễm nhứt nên được thưởng đi thăm Dinh Độc Lập ; Có người phát cho Nó cái nón tay bèo nó về khoe với Tôi. Tôi nuốn nói mà không dám nói ra lời mà chỉ biết nghĩ trong đầu thôi: ( Con có biết: Đôi Dép râu lún sâu đời tuổi Trẽ, Nón Tay Bèo che khuất nẽo tương lai” ).
    Cũng mai cái Chân của Con Bé con của Ngụy da mõng quá nên không thể nào mang dép râu vì sẽ bị phòng chân. Con Gái tôi học giỏi nhứt trong tất cả học sinh cùng các lớp; nhưng năm nào cũng phải đứng hạng nhì sau Con của cán Bộ và Nó đâu có biết trời cao Đất rộng là gì ?; nên khiếu nại với Thầy Cô Giáo và được trả lời là Nó thua về lao Động. Không biết có phải vì Con Cán Bộ học không lại Con của Lính hay sau mà có lệnh “ Con của Lính nhứt là Cải tạo không được lên lớp 10”. Tương lai cho Con chỉ còn có Con đường đem Con ra nước ngoài.
    Tôi quyết định Vượt Biên. Đi keo nầy không thoát thì tìm con đường khác nhưng mai mắn chưa bao giờ bị bắt và cuối cùng cũng vượt thoát Thiên đường Xã hội Chủ nghĩa. Năm 1983 Tôi được Cấp Visa Tỵ nạn và sau đó làm đơn bảo lãnh Vợ và Con gởi về VN; nhưng phải làm sau cho đơn xin đoàn tụ rời được Tỉnh thì mới hy vọng được ra đi. Nghe tin ai từ VN đi máy bay sang Tôi đều tới hỏi coi lo ở đâu và sau cùng cũng tìm ra mối ; 2 cây cho mỗi đầu người. Đơn xin đoàn tụ của Vợ Tôi được chuyễn ra khỏi Tỉnh chỉ mất 4 tháng thì nhận được Visa rời VN năm 1985.
    Con Gái của Tôi mới 12 tuổi, chưa trễ lắm cho con đường học vấn. Tôi ngày ngày đi cày Factory đem tiền về nuôi Vợ và Con; vì Vợ Tôi say xe, say phương tiện công cọng, say cả máy bay, tàu thũy . 15 năm sau, Vợ Chồng Tôi đi tham dự Lễ Tốt nghiệp nhận lãnh bằng Bác sĩ Nhãn Khoa của Con Gái. Vợ Tôi và Tôi tranh cải nhau nhiều ngày về việc cho Con Gái biết Nó không phải là Con ruột của Chúng Tôi. Vợ Tôi thì không chịu và nói Nó có khai sinh do mình sinh thì không ai có thể biết Nó là Con nuôi. Tôi thì nghĩ khác; Sự thật vẫn là sự thật . Cho Nó biết nếu Nó muốn tìm Cha Mẹ ruột thì tùy Nó; nhưng Nó sẽ thông cãm cho những người bất hạnh. Nó là một Bác sĩ, Nó sẽ cãm thông được những cảnh đời bất hạnh và sẽ lưu tâm nhiều hơn trong việc giúp người. Vợ Chồng Tôi kễ lại cái ngày mà Nó có trong khai sinh mọi sự việc xãy ra. Nó không tin mà còn cho là chúng tôi phịa để mưu tính dự định đi xa hay về Vn ở và bỏ Nó lại xứ nầy!! Sau cùng Nó tuyên bố:
    Mặc Ba Má nói gì và cũng mặc Con từ ai sinh ra; nhưng Con chỉ biết có Ba Má như từ xưa tới nay và mãi mãi. Mấy ngày sau thấy Con nhiều ưu tư phiền muộn Tôi mới nói với Nó:
    Ba không cần nói cho Con biết việc xưa và sẽ không còn ai biết để nói việc nầy nhưng nay Con là Bác sĩ Ba muốn Con biết đời Con coi như bất hạnh nhưng mai mắn hơn rất nhiều trẽ khác là được nuôi ăn học thành tài nên cần biết để cãm thông cho những kẽ kém mai mắn mà lấy lương tâm của một Bác sĩ mà cứu người càng nhiều càng tốt . Đừng vì tiền, đừng vì danh lợi mà đánh mất lương tri đánh mất lương tâm của một Bác sĩ.
    Một hôm đi làm về Con Gái tìm Tôi và đưa cho Tôi cả chục tờ giấy toàn là tiếng Anh. Tôi xem sơ qua cũng hiểu được phần nào và biết là tài liệu nói về Tai nạn máy bay trong cuộc di tản trẽ mồ côi năm xưa . Nó hỏi Tôi biết gì về việc nầy không ?
    Ba nghe việc rớt máy bay nầy và nghe nói cuộc di tản nầy hồi còn ở VN và sang đây có vào internet tìm đọc nhiều tài liệu về việc đau lòng nầy.
     Ba phục ai nhứt ? President Gerald R. Ford, Lew Walt, Dennis “Bud” Traynor…. Hay các Y tá và nhân viên trong coi và chăm sóc trẽ mồ côi hay các Cơ quan thiện nguyện ?
     Ba không nhớ hết , phải nói là ba phục hết tất cả những người có đầy tình người năm xưa nầy nhưng phục nhứt là cái Ông gì thế chấp nhà để mướn 1 chiết Máy bay chỉ chỡ 300 trẽ mồ côi.
     Robert Macauley. American Businessman
     Con Gái Tôi lật sang 2 trang kế và chỉ vào mấy câu có gạch viết màu đỏ như sau:
    “ When American businessman Robert Macauley learned that it would take more than a week to evacuate the surviving orphans due to the lack of military transport planes, he chartered a Boing 747 from Pan Am and arranged for 300 orphaned children to leave the country, paying for the trip by mortgaging his house “
    Rồi từ đó Con Gái Tôi cứ đến ngày 4 tháng 4 hàng năm; đi làm chiều về thì mua bánh trái và đem ra sân Cúng coi như là sự tưởng nhớ những trẽ Em bất hạnh và những người vì giúp người mà bõ mạng năm xưa .
    5 năm trước chính Con Gái của Tôi mỗ mắt gắn Contact lens cả 2 mắt cho Tôi qua 2 lần mỗ. Vợ Tôi cũng đốt mây bằng tia Laser cũng do chính Con Gái làm.
    Hôm nay và có lẽ ngày mai, ngày mốt Con Gái vẫn ở bên chúng tôi và khi cuối đời thì ai biết số phận mình sẽ ra sau !!.Nếu cần một câu nói cuối đời hay cho cả cuộc đời Tôi, Tôi xin nói rằng:
    “ Tất cả những trẽ không Cha, không Mẹ trên đời nầy đều có thể thành Con của Tôi hay Con của Bạn ; Chỉ cần Bạn mở rộng vòng tay thì Bạn hy vọng rất nhiều sẽ có những đứa Con như ý “.
    Trần Thiện Phi hùng

  3. Tấm Thẻ Bài ( gởi 03 July 2013)
    Ba của Tôi vượt biên một mình năm 1982 ; Ba năm sau Tôi , hai Em, và Má của Tôi lên máy bay rời Vn theo viện đoàn tụ .
    10 năm sau Tôi tốt nghiệp Đại học ; 2 năm sau nửa Em Tôi, rồi Em Út cũng tiếp tục thành kỹ sư; Nếu chúng Tôi còn
    ở đất Bình Dương thì không được phép lên lớp 10 vì Cha là Ngụy. Đó cũng là lý do Ba Tôi phải vượt biên.
    31 năm rồi kễ từ ngày Ba tôi rời bỏ quê hương mang đời thất quốc với tội danh phản quốc ! Ba của Tôi hảnh diện với
    Hai danh từ “ Phản Quốc” và “Tỵ nạn Chính trị “ . Ông bảo ông không làm “ Cỏ leo đầu Tường” .
    Tôi có hỏi nghĩa gì? Nhưng Tôi cũng không rõ lắm!
    Cỏ leo đầu Tường thì gió thổi chìu nào ngã theo chìu nấy!
    Ba tôi càng già càng khó tánh:
    Bạn Bè nào đi Du lịch Thailand về là Ông không tiếp.
    Tôi hỏi tại sau? Ông bảo rằng:
    Ông vượt biên bằng đường Biển. Tàu của Ông đi tuy không bị cướp Thai lan; nhưng Ông cãm thông nổi đau tỳ vết tâm linh của những Thuyền nhân bị cướp
    Hãm hiếp, có thân nhân bị giết hay bị bắt mất tích và Ông nghĩ vẫn còn một số vẫn còn sống trên các Đảo hoang nào đó trong Vịnh Thailand .
    Ông cũng không tiếp những người Du lịch Hồng Kông hay Trung Quốc . Ông cho rằng Trung Quốc cướp Đảo, cướp đất Vn mà du lịch Trung Quốc tức đem tiền
    đổ vào Trung Quốc thì có khác gì giúp Tàu giàu mạnh để thôn tính nước VN.
    Ông cho rằng xin cái Visa về thăm Vn là chấp nhận chế độ độc tài độc Đãng của CS Viet nam thì thành Việt Kiều yêu nước mới về .
    Ông Nội Tôi mất ở Vn 10 năm trước. Ba của Tôi phone về an ủi Bà Nội và chỉ khóc mà nói :
    Hiếu Trung Con không thể trọn được cả hai ; Con giữ nước nhưng Con làm mất nước nên phải mang thân đời Vong Quốc; xin Mẹ Tha Lỗi cho Tội Con bất Hiếu.
    Cuối cùng bà già 92 tuổi còn khỏe mạnh hơn cả đứa con phải đi ra ngoại quốc thăm Con !
    Ở Phi Trường ngày đón Bà Nội của tôi; Ba Tôi ôm chầm lấy Mẹ mình mà khóc như Con nít .
    Thằng cháu Nội lên 6 nói với Má của Nó :
    Má! Ông Nội cũng biết khóc !
    Bà Nội Tôi nói:
    Con già rồi mà còn khóc như Con nít; Cháu Nội Nó cười kìa ! mà thấy tức cười thật. Ba tôi 70 tuổi rồi tóc cũng bạc gần hết;
    Ôm Mẹ 92 tuổi tóc trắng như bông không còn cọng nào đen mà khóc sướt mướt làm Tôi cũng muốn khóc theo cho cảnh trùng phùng ít thấy nầy.
    Một tuần sau , cơm chiều xong ba tôi bị cãm và ho khúc khắt . Bà Nội bắt ba tôi nằm trên giường cho Bà cạo gió . Ba Tôi cũng như Tôi đều nói:
    Xứ nầy đâu còn ai cạo gió nửa Nội.
    Bà không chịu; Ba Tôi phải chìu theo nằm dài trên giường vạch áo lên cho Bà Nội Tôi cạo gió .
    Tôi nói để con đi lấy cái Muỗng và chai dầu xanh .
    Bà Nội Tôi nói bà có đây và lấy trong túi xách của Nội chai dầu Tràm rồi lần lưng lấy cái túi nhỏ bằng vải màu đen.
    Một miếng kim loại hình chữ nhật sáng bạc, bốn cạnh bo tròn. Ba Tôi nói:
    Má còn giữ tấm thẻ của Anh Hai ?
    Tôi chìa tay : Nội cho Con xem?
    Tấm thẻ bài mang tên Họ số Quân và loại máu của Bác tôi.
    Bác của Tôi hơn Ba Tôi có 1 tuổi và ông Tử trận ngày 12 tháng 4 năm 1972 trên đỉnh Charlie thuộc tỉnh Kontum vùng II chiến thuật trong trận Mùa Hè Ðỏ Lữa 1972 cùng ngày với Trung tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù Nguyễn Đình Bảo;
    Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã sáng tác bản nhạc Người Ở Lại Charlie để vinh danh cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo; Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
    Bác Hai của Tôi Binh Nhì chết trận; cũng được Vinh thăng Hạ Sĩ nhưng Chết Mất xác! Bà Nội kể lại ngày nhận thư báo Tử của Bác Tôi chỉ 1 tờ giấy báo Tử và tấm thẻ bài nầy mà thôi.
    Người đem thư kễ lại ; Địch tràn ngập căn cứ Cấp chỉ Huy yêu cầu bắn vào căn cứ coi như giết cả đôi bên.
    Bác của Tôi Chết không biết Đạn từ của phe bên nào ? Địch hay Ta ? nhưng có một điều là :
    Thân Xác người lính Miền Nam chất chồng tạo nên Danh vọng cho những Anh Hùng Dân Tộc Vị Quốc Vong thân phải là một Ông Quan ; chứ chưa có người Lính nào thành Anh Hùng được Vinh Danh cả ?
    Một tấm Kim loại có khắc tên họ số quân và loại máu rớt trong cống rãnh hay trên đường không ai thèm lượm; nhưng lại có giá trị gần như tuyệt đối vô giá với một người mẹ mất Con
    và mất đến cả không nhận được xác Con để ôm khóc một lần cuối !. Một Tấm Thẻ Bài Vô Tri; Mang cả thâm Tình của một người Mẹ Mất Con trong cuộc chiến Bại, sau đau thương quá !
    Tôi thấy Thương Bà Nội vô cùng .
    Trần Thiện Phi Hùng
    Tầm Thẻ Bài Thanh Thúy hát

    Người ở lại Charlie

    Người ở lại Charlie

    Lời bài hát: Tấm Thẻ Bài – Thanh Thúy Ca

    Sau cuộc chiến này còn chi không anh?
    Còn chi không anh?
    Hay chỉ còn lại tấm thẻ bài
    Đã mờ mờ mang tên anh.

    Giọt máu nào là của mẹ
    Niềm tin nào? là của em
    Ôi trên tấm thẻ bài này
    Tấm thẻ bài này đã từng
    Chuyên chở giấc mộng yêu đương

    Mộng yêu đương không bao giờ đến
    Không bao giờ đến nữa vì anh
    Không còn mang tấm thẻ bài
    Trở về bên em

    Anh đã đi đã đi vào vùng biển đời người
    Anh ngủ yên ngủ yên như cỏ úa
    Anh ơi sau cuộc chiến này
    Có còn chi để lại
    Hay chỉ còn tấm thẻ bài mang tên anh

    Tấm thẻ bài mang thẫm máu anh
    Máu Việt Nam mang tình của mẹ
    Tình của mẹ không bao giờ hận thù

    Anh anh có biết
    Tấm thẻ bài của anh để lại
    Cuộc chiến này vẫn còn đó không thôi
    Cuộc chiến này vẫn còn đó anh ơi

    Sau cuộc chiến này còn chi không anh?
    Còn chi không anh?
    Hay chỉ còn lại tấm thẻ bài
    Đang lạnh lùng trên tay em

    Giọt máu nào là của mẹ
    Niềm tin nào? là của em
    Ôi trên tấm thẻ bài này
    Tấm thẻ bài này, đã từng
    Ấp ủ tất cả giấc mộng yêu đương.

    Mộng yêu đương không bao giờ đến
    Không bao giờ đến nữa vì anh
    Không còn mang tấm thẻ bài
    Trở về bên em.

    Mộng yêu đương không bao giờ đến
    Không bao giờ đến nữa vì anh
    Không còn mang tấm thẻ bài
    Trở về bên em.

  4. Nhớ Mẹ mỗi Tuần
    Xa Cha từ thuở lên 3 ; Ba theo tiếng gọi Quê Hương theo phong trào Thanh Niên Tiền Phong khán Pháp rồi vào Chiến Khu Bạc Liêu, phong trào Việt Minh. Đảng CS ra đời Ba của Tôi không chịu ký tên vào Đảng . Tất cả các bạn không chịu ký tên vào Đảng bị trù dập chết gần hết nên Ba Tôi nhờ Mẹ của Tôi lo giúp để về Sài Gòn. Tôi xa Mẹ từ thuở lên 7 để lên Thành phố đi học . Mỗi năm bải trường thì 1 tháng rưỡi bên Ngoại, nửa tháng bên Nội . Ngày về thăm Mẹ càng ít đi bởi không tiền và Quê Ngoại lại không có đường Xe ; ngồi đò máy thì ghé không biết bao nhiêu là Bến; rồi phải chờ chất hàng lên hay đem hàng xuống ; gặp phải nước ngược thì con Đò chạy mà nhiều khi gần như thấy đứng một chỗ .
    17 tuổi không còn ai nuôi cho đi học ! Tôi lang thang giữa Kinh Đô Ánh Sáng ; giữa Hòn Ngọc Viễn Đông , nhưng sau cùng cũng tìm được chân Thư Ký ở Căn Cứ Chuyễn Vận Sài Gòn; ngày đi làm ; Tối học Anh văn với phần đông là gái làm sỡ Mỹ hay gái bán Bars . Tương Lai mờ mịch, trước sau gì cũng phải đi Lính . 3 năm đi Lính Bộ Binh là luật Quân Dịch thời chiến của mìền Nam Việt Nam; hay 5 năm hiện dịch nếu đi Lính Thũy .Tôi cũng sợ chết nên chọn Lính Thũy; tuy thời gian trong Quân Đội lâu hơn, nhưng mà Thọ hơn Lính Bộ Binh.
    Con Mồ Côi đối với quân đội có nghĩa là không có Cha Mẹ làm Quan lớn hay thân nhân làm lớn thì đổi đi các đơn vị nguy hiểm xa xôi . Tôi gần như là Kẽ Mồ Côi; nhưng mai mắn vào Lính gặp ngay lúc Hải Quân thử nghiệm khóa Hạ Sĩ Quan và chỉ có 2 khóa mà thôi. Khóa đầu không thể chen chân mà nếu nói nghĩa bóng đối với cuộc đời thì Tôi làm gì có chân để đứng trong Xả Hội! Con Ông Cháu Cha học hành lỡ dở ương ương, không chịu học; muốn an toàn nên vào Hải Quân; rồi sau khi ra trường thì chạy lo cho ở Sài Gòn, Hải Quân Công Xưỡng hay các căn cứ chung quanh Sài Gòn coi như hình thức trốn Lính hợp pháp . “Lính Kiễng”.
    Sáu năm Tôi làm Lính Tuần Dương liên tiếp nên thăng cấp đều đều mỗi 2 năm.
    Chưa tròn 6 năm Tôi thăng cấp Thượng sĩ mới có 24 tuổi; Tên Thượng sĩ sữa đi đâu cũng bị Quân Cảnh xét giấy tờ coi có phải mang Lon Thượng sĩ thật hay không? Tôi có lẽ là Thượng sĩ trẽ nhất Hải Quân VNCH. Chiến cuộc càng ngày càng khốc liệt nên Lệnh Lưu ngũ; không biết ngày nào mới ra khỏi Lính và trong một tiệc nhậu Bạn Bè thách thức nhau : “ Mầy làm gì đi Quan được “. Tôi về Tàu làm đơn xin đi học làm Quan; trong khi đó Tôi được thuyên chuyễn về Hải Quân Công Xưỡng; Thế là ít nhứt cũng được 2 năm mới đổi đi đơn vị khác . Thời gian hơn nửa năm ở Hải Quân Công Xưỡng thật là thời gian sướng nhất trong hơn 12 năm Quân ngũ của Tôi . Tôi thuyên chuyễn qua nhiều đơn vị nên quen biết nhiều Bạn bè ; Phòng sỡ nào cũng có người quen. HQCX thì rất nhiều và nhiều Thư Ký Nử ; nhưng Tôi thì rất sợ Con Gái nhà Lành; Lỡ dính vào có Con thì đời coi như Tàn ! Đời Lính nuôi thân còn không đủ thì có gia đình làm sau nuôi Vợ nuôi Con ; nếu phải đổi đi xa hay xuống Tàu trở lại thì cái số nuôi Con của Thiên hạ rất cao bởi cảnh xa nhà lâu Vợ một phút yếu lòng hay cô đơn thì những đứa Con ngoài ý muốn ra đời là chuyện đời thường cho Lính Biển. Các Ông Lính Biển hôm nay còn tại thế nếu có cơ quan nào miễn phí thử nghiệm DNA chắc không tên nào dám thử máu các đứa Con của mình ! Cách nay lâu rồi Tôi có đọc 1 trang báo nói Dân Mỹ và một số Dân các nước văn minh tân tiến có khoãng 30% những Đức Ông Chồng nuôi Con kẽ khác . Tôi chẵng dạy gì biết mà không tránh. Phải tận sức mình rồi mới truy Thiên mạng !. Lái Xe Honda la cà hết phòng nầy đến phòng khác để đấu láo với Gái chứ không gọi là Tán; nhưng vẫn bị đeo theo và ngày xưa đó Tôi không biết Thiên hạ làm việc kiểu gì mà Phòng Kế Toán lại cho Thư Ký đem tiền lương đến phát tận phòng làm việc của Tôi mà việc nầy chỉ có Giám Đốc HQCX mới có Thư Ký hay Trưởng Phòng kế Toán đem Tiền Lương đến phát tận văn phòng mà thôi. Thật là một hân hạnh !. Tôi phải thành thật cám ơn Cô Bé ngày xưa dành ưu ái nầy cho Tôi nhưng Duyên gặp gỡ có mà không Nợ nên đành phụ người Đẹp tên “ Thu”. Tôi quên mất đi cái đơn xin học làm Quan và số Trời khó thoát ! Tôi được gọi học làm Quan. Ra Trường lại phải bị đổi ra Trung Tâm Huấn Luyện Nha Trang, rồi Cam Ranh .
    Mỗi năm chỉ còn về thăm Mẹ một lần ! Thời gian được gần bên Mẹ rất quí báu đối với Tôi. Một tuần hay Hai tuần nghĩ phép Tôi ở nhà với Mẹ hay đi Chợ với Mẹ chứ không đi thăm Bạn bè gì hết. Có một lần và chỉ một lần trong đời ; Tôi đi tắm xong thấy Mẹ ngâm bộ quần áo trong thau nên sẳn giặt quần thun của Tôi, Tôi giặt luôn quần lót của Mẹ . Mẹ đi xuống thấy và không cho giặt . Tôi nói vậy chớ Mẹ giặt quần áo cho con từ nhỏ tới lớn đó thì sau ? Mẹ Tôi nói : “ ai lại để Con trai giặt đồ lót cho Mẹ . Tội nghiệp !”.
    Tôi lập gia đình năm 27 tuổi. Ba tôi cho tiền Mẹ Tôi lo tất cả. Mẹ Tôi nói nay Con là Quan mà được ở trên bờ thì cũng nên lấy Vợ chớ để trễ Hải Quân hay ăn chơi có gia đình trễ coi chừng tuyệt tự ! Tôi cũng thấy điều nầy có thể xãy ra cho Tôi; vì dù ở Quân Trường nhưng trực gác lại bắt những Ông Quan Bé dẫn 1 Hạ sĩ quan và 5 người Lính lên Núi để hứng gió lạnh đêm đêm và phía dưới Núi là Làng . Cái làng nầy Tôi không biết có bao giờ ? nhưng chắc là không có khi xưa mà chỉ có từ khi Quân đội Mỹ đến Cam Ranh . Cái làng đặc biệt mà người dân trong Làng chỉ ở trong phạm vi của ngôi làng rộng chừng 20 mẫu đất là cùng . Dân Làng đến từ khắp nơi Miền Tây, Miên Đông, Miên Trung , Sài Gòn Huế Đà lạt..v.v.. Từ Tiểu Thư đài cát đến dân Bần Cố Nông chỉ có 2 nghề Buôn bán cho Lính hay làm gái Điếm. Đường vào Làng cho dân chỉ đi Đò từ Ba Ngòi vào Làng . Căn Cứ Cam Ranh khi Mỹ rút giao lại Vn thì bị cấm xe của thường dân mà ngay cả Lính tráng cũng bị cấm. Chỉ có xe Quân Đội của các Quân Cụ Quân Nhu Tiếp Liệu Quân Tiếp vụ , Hải Quân thì có Căn Cứ Cam Ranh và Quân Trường Hải Quân dạy nghề cho Lính và Hạ sĩ quan . Quan mà cũng không được lái xe của mình trong Căn Cứ Cam Ranh là điều phi lý và bực nhứt của Tôi và chưỡi bới là chuyện phải có . Các Ông Tai To mặt lớn giữ Cây gỗ Tôn và vật dụng của Mỹ để lại để từ từ đem bán hay chỡ về làm của riêng mà khiến cho lính Quan gì cũng khỗ sở về vấn đề di chuyễn !
    Bị đày ra Trung Tâm Huấn Luyện nầy Tôi đã là Trung Úy . Tôi là Lính chỉ vì bị lưu ngũ không cho ra làm dân để đi làm lương gấp 3 hay gấp năm lần lương của Quan nên Tôi mới đi học làm Quan. Tôi chẵng cần thăng cấp gì hết nên muốn làm, thích làm thì làm. Muốn về Nha Trang chơi thì ra đón xe của các Cơ Quan khác có giang ra Ba Ngòi rồi bắt xe đò hay xe Lam để về Nha Trang chơi rồi về; chỉ có Ông Chỉ Huy Phó mà biết thì bị Tù; Tù chỉ ký củ tức ký trên giấy tờ mà thôi ; chứ vẫn ở phòng ngũ và đi dạy làm việc như thường . Quan tôi mỗi tuần được cắt dẫn 1 Hạ sĩ Quan và 5 Ông Lính thũy là khóa sinh lên Núi để gát gió lạnh . Xe Dodge đưa cả toán gát lên xong là Tôi giao cho Hạ sĩ Quan coi mọi việc còn Tôi thì cuốc bộ xuống Làng ; kiếm gì ăn xong rồi là uống Bia và tìm Em ngũ tạm qua đêm . Chiều hết giờ làm việc buồn cũng xuống làng chơi và ở qua Đêm; nếu kéo dài 2 năm hay 3 năm mới được đổi đi đơn vị khác thì Tôi Tuyệt tự là chuyện có thể lắm !
    Cưới Vợ năm 70 có 2 Con thì Quốc nạn; Tôi làm Tôi mất Nước ! Nhờ mai mắn cũng có và nhờ Trường Đời từng trãi Tôi chỉ bị Cải tạo có 6 tháng . Được về sống gần Mẹ thì còn gì hơn. Sau một năm bị Quản chế; lao động xả hội chủ nghĩa nào cũng có mặt và trở thành Đại ca của Bọn trẽ có cả Đoàn viên Thanh niên CS lúc nào không biết và rồi Tôi bị thư rơi tố cáo về Quận là âm mưu lật đổ chế độ ; nên Tôi chạy lo xin về quê Vợ để làm ruộng . Làm Vườn thì Tôi rành vì sống Quê Ngoại Vườn Dừa ; nhưng làm ruộng thì hoàn toàn không biết gì nên phải học cấp tốc chỉ 1 năm thôi là Tôi trở thành Nông Dân rành nghề không thua các bậc Tiền Bối Nông Dân chuyên nghiệp. Bằng chứng là những năm thất mùa cả vùng phải ăn độn nhưng Vợ Con Tôi không ăn độn ngày nào. Tôi lại có thêm 1 Con Trai nửa ngoài ý muốn mới là khỗ ! Con Gái lớn học lớp 6 chỉ còn 3 năm nửa là không còn được học nửa vì Cái xứ Quê hương nổi tiếng Sơn Mài không cho Con của Quan Ngụy được học lên lớp 10 . Học tới lớp 9 thì làm được gì? Tương lai các Con là những tên làm thuê vát mướn hay sau? . Tôi quyết định ra đi. Đi vào cõi chết để mưu cầu Tự Do và tương lai của các Con. Tôi vượt biên thành công . 10 tháng ở trại tỵ nạn chỉ vì không muốn đi Mỹ. Đi Mỹ thời 1982 coi như Good Bye Vợ Con . Tôi phải chờ đợi để đi Úc . 2 năm sau, Vợ Con của Tôi được chính thức lên máy bay đi đoàn tụ. 10 năm sau Con Gái lớn thành y sĩ nhãn khoa ; nhưng Con Trai út lớp 10 lại thành Du Đãng bỏ học, nghiện hút, buôn Ma túy , ăn cắp xe chạy hết xăng rồi bỏ. Đánh nhầm người thấy ghét , chứ không đánh lộn chém lộn vào nhà thương ra Tòa…
    Ai hy sinh vì Con cho Con mà có Con hư thì mới biết nỗi khỗ đau thương uất hận của Cha Mẹ ra sau ? Tôi không bỏ Con ; Nó cần gì là giúp ; nhưng Nó cũng biết điều là không báo hại gia đình, không bao giờ ăn cắp thứ gì trong nhà.
    Ra Tòa mấy lần nhưng lần nào cũng có Mẹ có Cha nên có lẽ Quan Tòa nghĩ Nó còn cơ hội Hoàn Lương nên không phạt Tù mà chỉ phạt làm công tác xã hội . Cai nghiện 3 hay 4 lần; Tôi đều có mặt và cần giúp gì là giúp cho ngay. Tôi đau khổ thất vọng tận cùng !.
    5 năm sau Nó nói muốn trỡ về đi học lại . Tôi cứ Ừ ! OK ! nhưng không dám tin.
    Con Trai út trở về ghi tên học Tường TAPE tức Trường dạy nghề . Nó ghi ngành Computer software . Tôi phải cầu viện đến Ông Thầy dạy Computer cho Tôi là người Ai Cập . Tôi chỉ dẫn Nó đi giới thiệu một lần rồi Nó liên lạc nhiều lần Tôi đều không biết chỉ khi nào Ông Thầy gặp tôi đưa dụng cụ hay CD bài học Nó cần thì Tôi mới biết mà thôi. Một Tháng sau khi Nó trở về nhà đi học. Vợ Tôi sang thăm Con Gái đang làm việc ở New Zealand thì Nó đem một Bạn Gái cũng là dân Bụi đời về nhà ở. Tôi phone sang cho Vợ biết.
    Vợ Tôi nói:
     Phải đuỗi ra khỏi nhà ngay .
    Tôi nói:
     Bà về đây mà đuỗi. Tôi không dám đuỗi !
    Hai tháng sau Vợ Tôi mới về và chẵng những không đuỗi mà còn êm re lo cơm nước cho Cô Dâu Hờ nầy !. Nuôi Con Dâu Hờ học Đại học nhưng lại học ngành cấm Hoa 2 năm tốt nghiệp lấy cái diploma ra đi làm. Làm ở shop bán Hoa còn nhận riêng ở nhà làm bày ra Cha Mẹ Chồng Hờ phải dọn dẹp; tiền thì Nó lấy hết chỉ đóng tiền ăn $50 mỗi tuần chỉ đủ tiền mua xà bông giấy Toilet và sữa với cà phê; còn Con Trai thì có tiền học của chánh phủ nhưng không đóng đồng nào mà Cha Mẹ chẵng dám nói tiếng nào ! 2 năm sau Con Trai út lấy bằng Diploma Computer về software . Thật là mừng hết lớn; dù sau cũng có một nghề để xin việc làm mà có một cuộc sống bình thường trỡ lại.
    Con Trai lại nói Con ghi tên học Đại học !!! Tôi chỉ ừ “ Go ahead “ ; nhưng trong lòng thì bảo: Học lớp 10 không học lớp 11 và 12 làm sau vào học nỗi Uni ? Nó lại bỏ bằng Diploma mà ghi tên học 4 năm chứ không 3 năm ; vì nếu lấy bằng Diploma thì được miễn 1 năm ở bậc Đại học . 4 năm trôi qua nhanh . Thằng Du Đãng ghiền Xì Ke , cắp vặc năm xưa thành Kỹ sư Vi tính viết phần mềm. Tôi và Vợ Tôi đi dự ngày Nó mang Giày đội mão ra Trường thật là một hy hữu và Vui mừng có bắt được vàng cũng không vui mừng cho bằng ! Ra Trường có việc làm ngay. 3 năm sau mua một cái nhà cho mướn và 1 năm sau nửa mua thên cái nửa cho mướn. Tôi hỏi :
    Làm sau ngân hàng cho Con mượn tiền ?
    Nó nói:
    Con nói Con ở nhà Cha Mẹ và Cha Mẹ bao luôn tiền ăn ở không phải trã thứ gì hết nên ngân hàng cho mượn.
    Ngày ngày nhìn Thằng Con đi làm với những bộ Weston 300 đến $400 một bộ, Sơ mi $50 , $70 đến $150 một cái; trong khi Tôi 32 năm hơn ở hải ngoại chưa có cái sơ mi nào quá $20 mà toàn là loại $5 hay $10 ! Cách đi đứng ăn nói khác xưa một Trời một vực ! Cái thuỡ ăn cơm ngồi chồm hỗm trên ghế ; quần Jean xé rách đầu gối rách đít bẫn thĩu ; mỡ miệng ra là chưỡi thề ,….. Tất cả biến mất không còn dấu vết .
    Trong hàng trăm ngàn thằng Du Dãng, ghiền xì ke mà thành Kỹ sư e rằng chưa có tới 2 . Con Út hoàn lương 13 năm rồi và Con Gái của người ta cũng đến ở cho mình nuôi 13 năm. Hai đứa đi làm Tôi phải Chỡ Vợ đi Chợ về lo nấu ăn. Con và Dâu Hờ đi làm về là chỉ có ăn không bận tâm hút buội hay lau nhà hay cơm nước gì cả mà ngay đến quần áo chúng cũng bõ vào máy giặt; khi đầy thì Vợ nhấn máy giặt Vợ hay Chồng phơi lên và bổn phận lấy vào phân ra của ai nấy lấy.
    Cứ mỗi lần Phơi quần áo hay lấy Quần áo là có cả đồ lót của Con Dâu Hờ. Con Gái của người ta đến ở nhà mình làm người Tình của Con Trai mà chúng không chịu Cưới dù đã 13 năm rồi ! và chỉ kêu mình là Bác chứ không là Ba Má thì không là Dâu Hờ thì là gì ? Mỗi Tuần giặt quần áo 1 lần là:
    “ Tôi lại nhớ đến Mẹ Tôi”.
    – “ Ai lại để Con Trai giặt đồ lót cho Mẹ !”.
    Nay dù là dùng Máy giặt nhưng lấy và phơi quần áo cho Dâu Hờ là nhớ câu nói của mẹ ngày xưa !!!! 13 năm;
    “ Tuần nào Tôi cũng nhớ Mẹ một lần”.
    Trần Thiện Phi Hùng

  5. Hello there!

    You Need Leads, Sales, Conversions, Traffic for wordpress.com ? Will Findet…

    I WILL SEND 5 MILLION MESSAGES VIA WEBSITE CONTACT FORM

    Don’t believe me? Since you’re reading this message then you’re living proof that contact form advertising works!
    We can send your ad to people via their Website Contact Form.

    IF YOU ARE INTERESTED, Contact us => lisaf2zw526@gmail.com

    Regards,
    Guizar

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s