Thơ Trần Vấn Lệ

Thơ Trần Vấn Lệ
Ngày Mùa Đông

tuyet2Kim hàn thử biểu sáng nay quay ngược
Xuống mười lăm, mười bốn, mười ba
Sương mù trắng hết những nóc nhà
Bầy quạ đen bay đi lão đão…

Người đi đường mặc thêm chiếc áo
Chiếc mặc thêm có thể chiếc thứ năm?
Người còn trong nhà thì có thể còn nằm
Có máy sưởi chắc chi đủ ấm?

Một năm có bốn mùa, một mùa lạnh trắng
Là mùa Đông, trắng tuyết, trắng sương
Ba mùa kia: Thu, Hạ và Xuân
Mùa Hạ thì dài như mùa Đông về số ngày số tháng…

Vui nếu thấy là niềm vui nán
Ráng mà vui cho đến hết đời người
Người bản xứ nghe nói thì cười
Người tha hương nói nghe ngậm ngùi chi lạ…

Tôi tha hương, nỗi buồn không mặc cả
Trời cho bao nhiêu nhận lấy hết bấy nhiêu
Mỗi buổi mai mong sớm tới buổi chiều
Ngày mau hết và mình…mau chết!

Bầy chim viễn xứ bay bay trong khung trời hẹp
Không có thước nào đo đụng mép thời gian!
Thơ mùa Đông như có ướp cơ hàn
Nhìn giọt nước mắt đóng băng, tôi thổi!

Có thể cuối đời tôi mang thêm ít tuổi
Như bao nhiêu người đã vào lò thiêu
Những bài thơ thương nhớ thì nhiều
Những buồn đau thổi đi, còn đó!

Nhớ cây đa, nhớ bến đò, cổ độ
Nhớ quê nhà những sáng mù sương
Thuyền tách bến chở hoa hướng dương
Trôi chưa xa, mặt trời đã hiện…

Quê nhà mình có một mùa rất dài là mùa chinh chiến
Đã qua rồi, chẳng biết nay sao?
Mù sương đây làm lòng tôi nao nao
Nghĩ đến mộ Mẹ mồ Cha sương nhòa cỏ lợt…

Trần Vấn Lệ

1 thought on “Thơ Trần Vấn Lệ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s