Thơ Hồng Duyên

Thơ Hồng Duyên
TÁO QUÂN ƠI

ong taoTáo quân ơi!
Nếu như có lên trời
Cho tôi nhắn đôi lời cùng thượng đế
Tại sao lại để cho con khóc kể
Nhớ mẹ hiền mượn lệ tiển ngàn năm

Hỏi dùm tôi sao chợ tết mưa dằm
Không có nắng để kén tằm dệt vải
Thiếu hơi ấm tưới lên rừng khẳng khái
Cây lớn cong
Nhỏ quằn quại
Đau lòng!
Hỏi dùm tôi sao nước đục cả dòng sông?
Để con cá lòng tong không giãy dụa
Như chuyện cổ tích Cọp rừng làm chúa
Bắt muôn loài dâng thịt của người thân

Táo quân ơi!
Nếu như trở lại trần
Phải năn nỉ được ông thần đạo đức
Xuống trần thế gọi tĩnh hồn tâm thức
Của rừng cây chờ chực nuốt giao mùa.

XUÂN KHÔNG MẸ

Không có mẹ nhà thiếu luôn ngọn lửahoamai3
Chiếc áo choàng không ấm ở cửa đông
Tất niên rồi thời tiết vẫn còn ngông
Hay cái lạnh có từ trong tiềm thức?

Tết không mẹ giọt mưa hoài day dứt
Không bánh chưng
Không kẹo mứt
Xuân buồn!
Không tiếng cười
Không hơi ấm tình thương
Không ngọn lửa soi đường cho năm tháng

Tình mẫu tử không bao giờ quá hạn
Như hoa vàng rạng rỡ dịp đầu xuân
Niềm yêu thương mẹ để lại dương trần
Con cảm nhận mẹ rất  gần bên trẻ

Vẫn muốn khóc khi xuân về thiếu mẹ
Vắng tiếng cười
Quạnh quẽ nỗi buồn riêng
Biết tìm đâu tình mẫu tử thiêng liêng?
Hoa vú sữa cũng nghiêng đầu nhỏ lệ

Xuân vắng mẹ không có gì kể tết
Ngôi nhà buồn với kèo lệch cột xiêu
Cha không cười gậm nhấm nỗi cô liêu
Thương con trẻ dắt dìu trong vất vã

Xuân không mẹ hồn rách chửa ai vá
Cây trên cành rụng lá chẳng ai thương!!

Hồng Duyên
Cà Mau
hoatimhd@yahoo.com.vn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s