Thơ Võ Công Liêm

Thơ Võ Công Liêm
Lập Đông

tuyet3buồn lập dị
những cánh gió thổi phồng đôi ngực thở
trắng nõn một màu tuyết rụng
đôi chân em mịt mùng khép nép . tuyết phủ ngang đầu lệ chưa ngưng
trời nhuốm bệnh qua cơn bão dữ
là những đêm tuyệt vọng vỡ sao rơi
tôi đau khổ tôi
một mùa đông xứ lạnh
bốn mùa sưởi ấm trái tim khô
chôn đôi chân khắc khổ cõi trần gian . lê thê chiều tắt nắng với trùng khơi
tắm gội một thời hóa thân sỏi đá . lặng câm hồn du thủ giữa tình tôi
lập đông
con tàu băng giá xuyên lục điạ . chở tình tôi về lại cõi xa mù . nơi phương đông
sương giăng tuyết ngập mờ nhân ảnh
nhớ những con đường thấp thoáng bóng em qua
mưa trắng
ngập trời che lối đi
gió ngáp
đồi thông hạnh ngân dài
tôi lặng bước vào cõi lặng . nghe hồn buốc nhọn gắm trong tim
ngày nuốt nước bọt nhớ . đêm về mộng mị khỏa thân xanh
tuyết trắng bay hay áo trắng bay
lộ liễu đôi vừng nhật nguyệt . ngày gầy guộc . đêm võ vàng
trắng trợn một màu tuyết chết giữa quảng trường vô giác với vô ưu
biết bao giờ lành lặng trên bước đường tùng lộ ánh trăng soi?

lập đông
ốm trong hơi thở một đời hư hao ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca. ab. mùatuyết 11/2013)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s