Thơ Ý Nga ** Những khúc tình mùa thu

THƠ Ý Nga

THU ƠI NHẮC NHÉ LÒNG YÊU NƯỚC!

Viết cho những người đang chiến đấu.
thuvang2Một trận mưa thu, lá rụng vàng
Những làn gió lạnh gọi đông sang
Bài thơ nhớ nước dòng ta thán
Thu hỡi! Thu hời! Úa ruột gan
Thu hời! Thu hỡi! Thơ dài trang
Trang ngắn, xin đừng: Em nhớ chàng!
Trang khóc dân mình không “ánh sáng”
Phải dài Thi Ký một thuyền nhân!
Thuyền nhân! Đất khách tạm dung thân
Trung, nghĩa… làm sao được lưỡng toàn?
Trên mến, dưới thương, người nể trọng?
Học trò: càng học giỏi, càng ngoan!
Nhìn kiếp phù sinh lá, động lòng
Nhìn đời, rồi cũng Sắc cùng Không
Mênh mông biển rộng đi chưa tới
Chiến đấu, sao ai sông hẹp dòng?
Bước dưới mưa thu, chí chửa thành
Đường dài đăng đẳng! Hỡi em, anh!
Thương dân khổ nạn, lòng căm phẩn
Nhắc nhé! Thu hời! Thu hỡi thu!
Ý Nga.
Photo: Fall foliage

VUI NHƯ LÁ CỎ

Anh nhìn kìa! Lá bay bay!
Hiu hiu gió lạnh; xám mây lam vờn
Cỏ xanh được lá chạm hôn
Mơn man âu yếm, nỉ non trùng phùng.
Trở về! Lá, cỏ vui chung
Sắc Không là thế! Mênh mông đất trời
Thu kìa! Anh ạ! Anh ơi!
Chiều đà xế bóng, nghỉ ngơi lá về!
Mùa thu êm ả đến mê
Em đem cảnh đẹp về… Quê đây nè:
Vẽ thêm mộc mạc chiếc ghe
(Không thuyền vượt biển, không xe đỏ cờ
Không câu khẩu hiệu trơ trơ
Không ai vượt chết tìm bờ tự do).
Chỉ thêm một nét thật thơ:
Nắng vàng rực rỡ sáng cờ mới thay
Vẽ đi anh, bài thơ này
Vẽ Thu Nắng Mới, vẽ Ngày Chờ Xuân.
Vẽ sao vũ trụ tuần hoàn
Trong thanh bình nhé! Hân hoan dân mình
Vẽ thêm một… chút: em, anh
Tay trong tay, ấy mới… tình! Tình vui!
Anh nhìn kìa! Lá rơi rơi…!
Lá rơi rơi…
Lá…
Rơi…
Rơi…
Ý Nga.

ANH ƠI! LÁ ĐÃ CHUYỂN MÀU

Trời âm u, âm u
Mây mù giăng xám ngắt
Hè chưa hết đã thu
Mặt trời không đuổi bắt.
*
Mưa lất phất, lá chuyển màu
Xanh xanh chớm úa, xen nhau sắc vàng
Tha hồ cho gió đi hoang
Cỏ xanh mặc sức khoe khoang vài ngày.
Rồi thì sắc tuyết sẽ thay
Xanh màu chỉ đọng trên cây thông, tùng
Vào rừng lại nhớ với nhung,
Ra đường mỗi sáng lại chùng lòng thương:
Thương Ba, thương Má, thương rừng!
Tuổi già, Ba rụng, dửng dưng xứ người
Thu này tang trắng mây trời,
Nghe trong hương gió mồ côi xé trời.
Người Dưng à! Người Dưng ơi!
Thương Anh, em quét lá, dời về… thơ.
Ý Nga.

NHẮC NHỞ NGỌT NGÀO

Thu se lạnh, lá se vàng
Nên người se nhớ, lang thang se buồn
Se theo từng giọt mưa tuôn
Giang tay em đón từng luồng gió thu.
Se cho giọt Nhớ ngọt như
Môi hôn anh đã riêng tư truyền nàng
Thu kìa! Có em nhớ chàng
Thu về ai đó có vàng nhớ thương?
T
Thu ơi! Thơ viết mấy chương?
Chương nào nhớ nước tìm đường hồi hương?
Thơ nào như hịch làm gương?
Ủ thôi thơ nhé! Ủ hương mà chờ.
Ý Nga.

CUỐI THU RỒI, THƯA BA!

Tưởng niệm Ba
Thêm một sáng nắng dịu dàng, mây trắng
Lá đã vàng, trong nắng càng vàng hơn
Gom lá vàng, thân áo kép, áo đơn
Con nhớ Má, nhớ Sài Gòn da diết.
Lá từng chiếc đang lìa cành giã biệt
Người từng người thân thích đã ra đi
Đêm từng đêm thư con vẫn sầu bi
Hẹn với Má: –Xuân con về ngơi nghỉ
 
Xuân, thu, hạ, con cứ hoài năn nỉ
Đông rồi đông: Âu Mỹ cứ chu du
Thu rồi thu, dân chưa mở cửa tù
Ba chờ đủ! Cuối thu đà thu…. cuối!*
Ý Nga.
Canada, 22-10-2011.
*Thân phụ ra đi vào mùa đông năm 2011

NHẸ NHƯ MÂY TRỜI

Tình tang… tang tính… tình tang
Anh vui thì khảy nhịp đàn cùng em
Thu thì sao, nếu êm đềm
Vẫn luôn túc trực bên nàng-đang-yêu?
Có anh chia sẻ, nuông chiều
Tri âm, tri kỷ diễm kiều bên nhau
Tình tang… vẹn nghĩa Trầu Cau
Gừng cay, muối mặn, ngọt ngào cùng đi.
Thu thì thu! Lạnh sá gì!
Có chàng giữ tuổi xuân thì tình ta
*
Đông qua, xuân lại chói lòa
Nắng hè lại rực Hồng Hoa xinh màu
Mây trời nhè nhẹ đan nhau
Ngàn đời sau vẫn trắng phau bồng bềnh!
“Ăn lấy đặc, mặc lấy bền”*
Nâng hoa, tay kiếm chớ quên nhẹ nhàng!
Em là mây bay bên chàng
Mân mê phím Khúc Tình Lang dịu dàng.
Đường trời xanh, trắng thênh thang
Bay cùng em khắp xóm làng Việt Nam .
Ý Nga, Canada.
———–
*Tục ngữ
image

CHIỀU THU BUỒN SE ĐỨT RUỘT

Chả trách sao thường đau lưng!
Bụng mẹ nằm cong như thế
Chín tháng thật tội quá chừng
Hành Mẹ còng lưng, mỏi gối?
Từ thuở khai sinh, thiếu thời
Cha, Mẹ giành ôm việc nặng
Không cho khom, tôi tớ người
Cả đời đều luôn uốn thẳng.
T
Chả trách sao thường hay lạnh!
Nằm trong bao nước cả năm
Ra đời, Mẹ liền sưởi ấm
Cho con chỗ ngủ, đứng, nằm
T
Chả trách chào đời đã khóc
Mắt nhắm tít thế sao cười,
Thấy gì là niềm hạnh phúc,
Lúc sự sống vừa đâm chồi.
T
Chả trách sao đời lận đận
Chưa sinh đã đảo ngược, xuôi,
Sao không nằm sẵn một ngôi
Chào đời cho được suông sẻ?
T
Chân đi đầu non, cuối bể
Thương Cha, nhớ Mẹ muốn về
Quây quần bên huynh, tỉ, đệ
Vượt hoài chưa thoát Bến Mê
Có ai trìu mến như Mẹ?
Cho con khe khẻ lời ru
Dù là đông, hạ, xuân, thu
Vẫn bằng từ tâm Hiền Mẫu!
Có ai nhớ Mẹ hơn con?
Chiều thu, buồn se đứt ruột
Thương Mẹ lời thơ nỉ non
Héo hon vần buồn não nuột!
Ý Nga

LÁ XOÁY

Gió tung lá bay lên cao trở lại
Bụi mù trời tròn xoáy cả không gian
Bầy chim lạ hỏi han lời e ngại:
Thu đã tàn, hết hạn. Chớ than van!
Ý Nga.

BONG BÓNG, BƯƠM BƯỚM

“Nắng, em reo bươm bướm bay trước ngõ
Mưa, em mừng bong bóng nở ngoài sân”
Không nhớ tác giả
Câu thơ ai đọc một lần
Mà nghe bong bóng rất gần tầm tay
Mưa xưa theo bước từng ngày
Những bong bóng nở từng đầy mắt vui.
Bây giờ bong bóng… than ôi
Ngõ không… quen nữa, em rồi về đâu?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s