Thơ Nguyễn An Bình ** Trong Cõi Đời Nhau

THƠ NGUYỄN AN BÌNH
TRONG CÕI ĐỜI NHAU

aodaiBốn mươi năm mới về ngang ngõ vắng-Ngôi nhà xưa đã thay chủ bao người-Giàn thiên lý đong đưa chùm hoa tím- Hương hoàng lan vẫn thơm ngát tình tôi-Em đâu đó trong cuộc đời, góc khuất-Trôi bềnh bồng trong cõi mộng xa xôi.
*
Người năm cũ chắc bây giờ lạ lẫm- Tóc hơi sương da lấm tấm đồi mồi-Nắng thu vàng nghe lá phong xào xạc-Gió đông tàn lặng lẽ ngắm tuyết rơi-Mây có bay gởi lòng về cố xứ-Có nhói lòng thấm vị đắng vòng môi?
*
Sớm công viên một mình ngồi quạnh quẽ-Nhìn lũ chim đang ríu rít tự tình-Chiều lang thang quẩn quanh như khách lạ-Đêm lại về trên tàu điện lặng thinh-Ngày vẫn thế, bao mùa mưa vẫn thế- Ánh mắt buồn diệu vợi mãi chờ tin?
*
Đời già cỗi trôi nghiêng như cánh võng-Chưa một lần phố cũ trở về thăm-Vẫn còn ai đi tìm hình của bóng-Ánh trăng ngà theo mãi cả trăm năm -Con chim rúc trong bờ lau bụi cỏ-Tiếng kêu buồn trong nỗi nhớ ăn năn.
*
Em vẫn bước qua bao miền đất lạ-Biết đâu mùa nắng nhớ rụng hoa ngâu- Dù dấu chân thềm xưa rêu phủ kín-Có một thời ký ức đã hư hao-Nơi cõi tạm tình cờ còn gặp lại-Có lẽ nào ta chẳng nhận ra nhau?

Tháng 6/2013

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s