Truyện Vừa Khải Nguyên

MỘT CHUYẾN PHIÊU LƯU
CỦA BÉ VÀ CHÚ MỰC

(tiếp theo)

-Truyện vừa Khải Nguyên

 
IV. BÉ LÀM KHÁCH QUÍ
 

Bé ngồi trên yên sau chiếc xe máy nhìn thấy cây cối, nhà cửa hai bên đường lùi nhanh ra sau, những chiếc xe đạp đi cùng chiều đều bị tụt cả lại. Bé khoái quá, khoái hơn những lần được mẹ đèo xe đạp đi chơi phố nhiều. Cũng có khi bị ngộp, Bé phải ôm chặt lấy eo lưng người lái. Nhưng vẫn cứ khoái. Chiếc xe dừng đột ngột. Người Bé bị xô về phía trước, mũi đập vào lưng anh thanh niên. Anh gỡ Bé ra bảo ngồi yên rồi chạy tới hàng kem bên hè đường mua không biết bao nhiêu là que kem đựng đầy một túi nhựa. Anh cẩn thận buộc treo cái túi vào cạnh yên xe để cho Bé tiện rút ra từng chiếc một. Chiếc xe lại lao đi. Bé dùng tay trái bám chặt áo người ngồi trước, tay phải cầm que kem ăn ngon lành. Lúc này, ngắm cảnh phố xá đối với Bé chỉ là chuyện phụ. Thật ra thì Bé chẳng kịp nhận ra chiếc xe đã đưa mình đi những đâu. Bé ăn khá nhanh và ăn liên tục. Chốc chốc Bé lại vứt một cái que nứa đã mút sạch kem xuống đường. Bé vẫn nhớ ngay từ hồi còn đi mẫu giáo, các cô giáo đã nhắc nhở không được ném rác ra đường. Nhưng lúc này bí quá. Lúc Bé ăn đến chiếc kem que thứ hai thứ ba gì đó thì chiếc xe rẽ vào một ngõ vắng ngoắt ngoéo và sâu hun hút. Chiếc xe đi chậm hẳn lại, nhưng vẫn lướt đi mãi. Bé đang thò tay rút que kem- chẳng nhớ là chiếc thứ mười mấy- thì chiếc Honda dừng lại trước một cánh cổng sắt đóng kín. Anh thanh niên xuống xe đến bên cổng thò tay vào một cái ngách giật giật cái gì đó, rồi yên lặng đứng chờ. Bấy giờ Bé mới để ý thấy mình đang ở một nơi có nhiều tường nhà lô nhô, cái lồi ra, cái thụt vào và có những hẻm rắc rối. Mùi tanh nồng phảng phất trong không khí. Nơi Bé ở và khu trường học của Bé đều thoáng đãng nên bây giờ Bé cảm thấy lợm quá và khó thở, lại tù túng con mắt nữa. Bé đặt trả que kem vào túi. Có tiếng động mơ hồ và Bé cảm thấy đằng sau cái lỗ đen ngòm vừa con chó chui lọt xế phía dưới cánh cổng có con mắt nào đang nhìn ra. Rồi có tiếng lịch kịch, và cánh cổng hé mở. Anh thanh niên ngoảnh lại thấy Bé đã tụt xuống đất đang ngẩn ngơ nhìn quanh. Anh nháy mắt với Bé và hỏi:

– Ồ! Em chán kem rồi à? (Ai lại hỏi Bé thế!) Ta vào đây! Có nhiều cái hay lắm.

Anh đẩy xe đi trước. Được mấy bước, nhìn lại thấy Bé còn chần chừ, anh ta thoáng cau mày, nhưng lại tươi ngay nét mặt:

– Ngồi lâu tê chân phỏng? Để anh dìu đi một đoạn. Lại chạy nhảy như con dê ngay đó mà.

Anh dựng xe, tháo cái túi nhựa đưa cho Bé: – Em cầm lấy này! Sắp chảy hết ra nước rồi.

Không phải anh dìu mà anh lấy tay ẩy lưng Bé. Bé định với cặp sách nhưng anh gạt đi:

– Cứ để đấy! Anh sẽ nhờ người đẩy cả xe vào.

Bên trong hơi tối. Bé chưa kịp nhìn rõ một hình người đứng nép sau cánh cổng thì đã được dẫn vào một lối ngoặt và lướt qua một khuôn cửa thấp. Lối đi chỉ sáng lờ lờ và hơi khuất khúc, nhưng anh thanh niên bước khá nhanh, gần như lôi Bé đi theo. Cuối cùng, Bé được đưa vào một cái phòng hẹp, trần thấp, tường loang lổ. Nền nhà đầy mẩu đầu lọc thuốc lá, que diêm cháy dở, giấy gói kẹo, … Trên một chiếc bàn thấp, cốc chén bừa bãi, và vỏ một chai rượu có nhãn bằng thứ chữ Bé không đọc được. Một người đang nằm trên một cái phản kê trong góc thấy Bé vào bèn ngồi nhỏm dậy. Đó là một người đàn ông đã đứng tuổi, mặt nom bẩn vì những sợi lông đen mốc mọc lú nhú từ thái dương bên này kéo vòng ôm lấy cằm qua thái dương bên kia. Thoạt đầu, Bé tưởng đó là quai mũ như của một thứ mũ chống rét. Khoé môi bên phải của người này có một vết sẹo làm cho miệng luôn luôn như sắp cười. Mà người đó đang cười thật, cười rộng miệng và đon đả nói:
– Đã đón được khách quí rồi đó ta. Hoan hô Gi Pích!
Nghe cái tên “Gi Pích” lạ lùng, Bé không biết họ nói ai. Bé ngước nhìn anh thanh niên cùng đi. Lúc này, Bé mới chợt nhận thấy quả anh ta có bộ ria giống bộ ria của hình người trên quân bài J trong bộ tú-lơ-khơ thật. Lão có sẹo trên môi lại nói:
– Nào! Ta làm quen với nhau nào!
Vừa nói, lão vừa đi lại gần Bé. Một phản ứng tự nhiên đẩy Bé nép vào sau anh thanh niên. Lão Sẹo (ta cứ gọi vậy cho tiện) cười:
– Kha, kha,… Bé ngoan có một túi đầy kem que, sợ qua ăn mất sao? (Cái từ “qua” Bé nghe như trên phim). Không sợ! Không sợ! Qua còn thết bé ngoan kẹo bánh nữa kia.
Nói rồi, lão đến mở một cái tủ nơi góc phòng mà nãy giờ Bé chưa kịp để ý, lấy ra nào bánh bích qui, nào bánh săm pa, nào kẹo bạc hà… Lão gạt các thứ trên bàn ra một bên rồi bày bánh kẹo ra. Bấy giờ anh thanh niên mà lão Sẹo gọi là Gi Pích mới lên tiếng:
– Ấy! Để nó ăn kem đã, kẻo… Mà kem thành nước cả rồi kìa!
Quả thật, cái túi nhựa trong tay Bé nay đã lồng phồng chất nước màu cà phê sữa. Lão Sẹo lấy ra một cái cốc lớn:
– Không sao! Không sao! Uống thứ nước này lại có vị đặc biệt. Thú hơn cả gặm kem que cơ đấy.
Lão cầm lấy cái túi nhựa từ tay Bé dốc nước kem vào cốc, được đến lưng cốc. Các que kem đều đã mòn tóp chỉ còn bằng ngón tay út. Lão giơ cốc lên ngắm nghía, nuốt ực nước bọt một cái, tấm tắc: “Tuyệt không!” rồi trao cốc cho Bé:
– Uống đi, bé ngoan!
Bé còn đang ngần ngừ thì anh Gi Pích nháy mắt ra hiệu. Bé cầm lấy cốc đưa lên miệng làm thử một ngụm. Ái chà! Mát quá! Ngọt quá! Thơm quá! Thế là Bé dốc cốc làm một hơi.
Chợt lão Sẹo kêu lên:
– Kìa! Nước kem dây vào chiếc áo đẹp rồi kìa!
Bé chưa kịp nhìn xem vết bẩn như thế nào thì lão đã sà xuống lấy tay vuốt ngực áo Bé. Không! Nói lão sờ nắn thì đúng hơn. Tay sờ, miệng lão liến láu:
– Cái áo đẹp thế này! Cái áo đẹp thế này!
Lão cởi luôn cúc ngực của Bé để lộ ra trên nền áo lót tấm biển tròn treo đầu một sợi dây quàng qua cổ Bé. Đó là tấm biển ghi tên và địa chỉ của Bé. Ông nội vốn cẩn thận phòng khi Bé bị lạc. Bé vừa mới cảm thấy bực mình thì đã phải rùng mình vì ánh mắt lạnh sắc của lão bất chợt chiếu vào mặt Gi Pích. Lão đứng bật dậy:
– Không phải nó.
Gi Pích ngỡ ngàng:
– Sao?
– Thằng bé nhà lão Hải thuế quan có cái bùa bằng vuốt cọp bọc vàng nạm hạt xoàn.
– Thì cả lớp ấy chỉ có thằng này sún hai chiếc răng cửa.
Nói rồi, Gi Pích nhìn lão Sẹo một cái và cúi xuống cài cúc áo cho Bé, vừa cài vừa nói, giọng mơn man:
– Cài cho kín, kẻo bị ho thì khốn. Bố mắng chết.
– Bố ở xa lắm. – Bé lắc đầu.
– Bố đi công tác mãi tận đâu?
– Bố đi bộ đội.
Gi Pích hơi chững lại, nhưng chỉ một thoáng. Anh ta hỏi tiếp:
– Ở chỗ em có nhiều đứa bị sún răng không?
Bé thẹn, lấy tay che miệng:
– Chỉ có bạn Thân cùng lớp em thôi. Nhưng…
– Thân à? Trùng tên với em à?
– Không phải. Em là Thăn.
– Thăn chứ gì? Thì cũng thế.
– Không phải. Em là a nhờ ăn thờ ăn thăn. Còn bạn ấy là ớ nờ ân thờ ân thân.
– À, à… em là Thanh phải không?
Bé gật. Lão Sẹo cúi xuống kéo tấm biển tròn đeo ở cổ Bé ra xem kĩ rồi nhìn Gi Pích, vẻ chán chường. Gi Pích hỏi tiếp:
– Sao hôm nay không thấy Thân đi học nhỉ?
– Bạn ấy mới chuyển đi trường khác.
Gi Pích xoay người lại phía lão Sẹo, nói gằn:
– Anh cử con Hương béo đi tăm như thế đó.
Lão Sẹo ngồi phịch xuống giường:
– Biết ngay mà! Con ấy chỉ giỏi lèo lá.- Lão bặm môi ngẫm nghĩ, điềm tĩnh trở lại- Để xem còn vớt vát được gì không.
Gi Pích đứng đút tay vào túi quần, cau có:
– Còn vớt cái cóc khô. Riêng cái bùa kia mèng ra cũng dăm cây. Nhất là cái món chuộc. Làm gì với cái của nợ này?
Lão Sẹo đưa mắt cho Gi Pích. Hai người trao đổi với nhau. Bé chỉ nghe bập bõm và hiểu loáng thoáng rằng có ai đó định câu một con cá sộp nhưng lại vớ phải một con tép ranh “chỉ được mỗi cái tham ăn”. (Loại cá tép ranh thì chúa tham ăn rồi.- Bé nghĩ thấy tức cười trong bụng- Có thế mới dễ câu chứ!). Gi Pích bảo thả quách. Lão Sẹo nói cứ bắt chuộc ít nhiều, thêm vốn mà vù. Gi Pích nói chả bõ. Lão Sẹo bảo: bọn ở bên kia biên giới đang cần món hàng là các loại gà con Đông Nam Á. (Đang nói cá lại nhảy sang gà! Người lớn mà cũng lăng quăng vậy!). Của này khôi ngô, bụ bẫm, được giá đây. (Hình như lại không phải chuyện gà nữa). Phải tìm cách gỡ gạc thôi. Cái khó là không đánh động bọn sớm quá. (Lạ chưa! Người ta nói động cá, chứ ai nói động mú!).
Lão Sẹo trầm ngâm đi lại trong phòng. Một lát, lão có vẻ phởn phơ: “Có cách rồi! Có cách rồi!” Cứ mỗi tiếng “cách”, đầu lão lại gật một cái. Chợt lão đứng dừng lại trước mặt Gi Pích:
– Đi về đây có nhẹm không đấy?
– Yên trí đi! Đi vòng vo. Mà của ấy thì đang mải hốc. (Giá mà Bé hiểu được họ nói ai!)
– Tốt rồi.
Lão đến bên bàn, tươi nét mặt:
– Chà! mải chuyện, kẹo bánh đang buồn chảy cả ra đây này. Bé Thanh lại đây với qua nào!- Lão xài lối xưng hô Nam Bộ nghe cũng ngon lành.
Gi Pích cũng sốt sắng kéo tay Bé:
– Ừ nhỉ. Lại đây em! Đừng ăn kem nữa, lạnh bụng.
Bé giằng tay lại:
-Không! Em về nhà cơ!
-Thì ăn kẹo, ăn bánh đi đã! Anh còn phải cho thêm xăng vào xe nữa kia mà.
Lão Sẹo giơ ra một cái kẹo bạc hà mà Bé rất ham. Gi Pích đón lấy, bóc chìa ra cho Bé:
– Ăn đi em! Kẹo bánh ở đây thì tha hồ. Có thể ăn trừ cơm được.
 
V. MỰC LẦN TÌM DẤU VẾT CẬU CHỦ
Mâm cơm để nguyên trên giường. Mẹ nấu cho ông chứ mẹ chẳng còn bụng dạ nào mà ăn. Nhưng ông cũng không đụng đũa. Các anh công an chưa tìm ra manh mối. Con béc-giê chạy quẩn trong khu vực Bé thường hay đi về không phát hiện được hướng đi của chiếc Honda đã chở Bé -tất nhiên! Đêm đã khuya. Cô giáo, các bạn học của Bé và những người khác đến hỏi thăm đều đã về cả. Ông nội ngồi bên bàn, nom già đi đến chục tuổi. Mực nằm dưới chân ông, thỉnh thoảng ngóc đầu nhìn ông. Mẹ ngồi cuối giường, lúc lúc lén đưa ngón tay quệt nước mắt.
Chợt Mực nghếch mõm dỏng tai. Liền đó, có tiếng gõ cửa hơi rụt rè. Mực kêu “hực, hực” bật dậy. Nhưng ông đã đặt tay lên đầu chú và bước tới mở cửa. Một người khoác chiếc áo choàng mỏng hiện ra. Ông ta đội mũ lưỡi trai sụp đến tận mắt, mặt vừa mới cạo nhẵn để lại những chân râu lờ mờ đen hai bên má và dưới cằm. Ông nội hơi né ra một bên để ánh đèn soi rõ người vừa vào. Từ phía sau ông, Mực nhảy chồm lên ngực người lạ. Ông ta loạng choạng lùi lại. Ông nội quát khẽ: “Mực!” và nhẹ tay kéo Mực ra. Người lạ trấn tĩnh lại, đi vòng sau lưng ông né tránh con chó và đến gần một chiếc ghế định ngồi xuống, rồi lại thôi. Từ nãy, mẹ đã đứng lên lo lắng lẫn hi vọng nhìn người khách không mời mà đến. Sau khi khẽ đẩy Mực ra khỏi phòng và khép cửa lại, ông nội đứng yên chờ đợi. Người lạ đưa mắt nhìn nhanh gian phòng rồi chăm chú quan sát hai người chủ nhà, đoạn nói từ tốn, tiếng nhỏ nhưng rành rọt:
– Tôi mang tin mừng đến cho nhà ta. Chúng tôi đã dò được tin cháu Thanh.
Ông nội dợm bước lên một bước nhưng kịp ngừng lại. Còn mẹ thì đưa hai tay ôm ngực kêu lên mừng rỡ: “Ôi!”. Rồi mẹ rảo bước lại gần người lạ:
– Bác thấy cháu ở đâu? Quí hoá quá! Sao bác không đưa cháu về hộ luôn?- Chợt nhớ ra, mẹ đi đến bên bàn rót nước- Mời bác ngồi xuống đã. Bác xơi tạm chén nước. Giã ơn bác đã vất vả, đêm hôm khuya khoắt. – Mẹ quay sang ông nội – Có lẽ đành phải phiền đến chú Bích nhờ cùng đi với ông đón nó về, kẻo…
Người lạ vội vã ngắt lời mẹ:
– Ấy! Chưa vội được. Cháu hiện ở xa lắm.
Ông nội đã đến ngồi bên bàn đang chìa chén nước cho khách, vội đặt chén nước xuống, sửng sốt:
– Sạo lại thế được?
Người lạ đáp nhỏ nhẹ:
– Theo chỗ chúng tôi được biết thì cháu Thanh theo mấy đứa choai choai làm một chuyến du lịch…
Mẹ hốt hoảng:
– Chết! Con tôi có bao giờ tự tiện rời nhà đâu?
Người kia chép miệng:
– Thế mới có chuyện. Bố mẹ, ông bà chẳng mấy khi hiểu hết con cháu mình đâu.
Ông nội cố nhìn vào đôi mắt người lạ vẫn nấp dưới bóng cái lưỡi trai của chiếc mũ:
– Có đúng là bác biết cháu bé chúng tôi không?
Người lạ thò tay vào phía trong áo khoác, nơi Mực vừa chồm tới lúc nãy, rút ra một chiếc khăn choàng:
– Khăn này là của cháu Thanh chứ ?
Mẹ vồ lấy xem. Đúng là chiếc khăn của Bé. Mẹ ấp chiếc khăn lên mặt như để lau dòng lệ vừa ứa ra. Ông lặng đi một lúc rồi hỏi:
– Bây giờ bác bảo chúng tôi thế nào ?
Người lạ lần túi lấy ra một bao thuốc lá có vẽ ba con số 5 và một chiếc bật lửa dùng khí. Chắc là đang mải toan tính, y không để ý thấy chiếc khăn tay của y chòi theo ra rơi xuống nền nhà. Y búng búng bao thuốc cho thòi ra mấy cái đầu lọc rồi chìa mời ông nội. Ông cảm ơn và lắc đầu. Y rút ra một điếu xoè lửa châm hút. Đến đây ông nội mới nhìn rõ cái sẹo nơi khoé môi người lạ mà từ lúc vào nhà, không hiểu cố ý hay vô tình, y không để phơi ra phía ánh đèn. Thở ra một hơi thuốc dài, lão Sẹo- đúng hắn là lão Sẹo- thủng thẳng nói, vừa nói vừa dò thái độ hai người chủ nhà:
– Lũ trẻ đến được nơi ấy thì chẳng biết có phải vì hết tiền hay không mà chúng vào một cửa hiệu chừng như định lấy cắp. Thế quái nào mà chúng làm hỏng mấy thứ đồ cổ rất quí của người ta. Họ định tẩn cho một trận rồi tóm nộp công an. May một người bạn của tôi biết chuyện bèn khuyên nên để cho người nhà chúng đền. Nhưng mấy đứa kia là bọn cầu bơ, cầu bất, chỉ còn trông vào cháu Thanh nhà ta đây thôi. Ấy, cháu cũng gan lì lắm chẳng chịu hé môi gì đâu. May mà có cái biển hộ mệnh của cháu.
Mẹ hấp tấp hỏi:
– Họ bắt đền bao nhiêu ạ?
– Chẳng mấy. Mười cây.
– Cây gì kia?
– Mười cây vàng. Đưa tiền mặt cũng được.
– Sao mà nhiều thế?
– Bọn tôi nói mãi, họ mới châm chước cho đấy. Mấy thứ đồ cổ là vô giá. Mười cây chỉ vừa đủ đền người ta thôi, chứ chúng tôi, tôi và các bạn tôi chỉ làm phúc, chẳng đòi công sá gì vào đấy cả đâu.
Đến đây, mắt ông nội loé lên một ánh ngờ vực. Ông nhìn thẳng vào mặt lão Sẹo:
– Được, chúng tôi xin đền. Nhưng cũng phải cho chúng tôi gặp cháu đã chứ.
Mẹ chưa hiểu ý ông nội, tiếp lời:
– Chúng tôi cần phải có thời gian lo liệu. Món tiền to quá. Cứ cho chúng tôi gặp cháu để yên cái bụng, rồi muốn gì cũng xin vâng.
Lão Sẹo lắc đầu:
– Không được đâu. Chẳng nên trì hoãn, mà cũng chẳng gặp được cháu trước khi đền bồi xong.
Ông nội nghiêm nghị hỏi:
– Muốn giữ làm con tin à?
Lão Sẹo chủng chẳng:
– Cụ muốn hiểu thế cũng được.
Ông nội nổi nóng:
– Cứ đưa ra công an đi! Hay đưa ra toà cũng được.
Lão Sẹo cười khẩy:
– Họ chẳng dại. Đợi pháp luật thì “khuya” quá. Mà có khi có án quyết rồi, khối người vẫn ỳ ra đấy.
Thấy không khí hơi găng, mẹ muốn làm cho dịu đi:
– Bác cứ đưa chúng tôi đến gặp người ta xin cháu về. Cháu còn bé quá, xa nhà lâu không lợi. Chúng tôi không để người ta và bác thiệt đâu.
Lão Sẹo quay qua mẹ, giọng tỏ ra hoà nhã:
– Chị ơi! Tôi chỉ là người đưa tin giúp. Còn người ta thì chắc họ chẳng muốn nắm dao đằng lưỡi. Họ đã thoả thuận là sau khi nhận đủ tiền, lập tức giao cháu lại cho chúng tôi để trả gia đình. Nếu nhà ta có khó khăn thì chúng tôi sẽ cố nài họ giảm cho vài giá. Nhưng rứt khoát là họ sẽ không chịu dưới chín lăm chỉ.
Ông nội đưa mắt cho mẹ Bé rồi đứng dậy:
– Được, anh cứ ngồi chơi, chờ cho một lát. Để tôi đi hỏi vay xem.
Lão Sẹo đưa tay ra hiệu ngăn, cứng giọng:
– Xin mời cụ yên cho. Vay ai lúc nửa đêm gà gáy này? Tôi không đến đây một mình đâu.
Ông nội quay phắt lại trừng mắt nhìn lão Sẹo:
– À ra vậy! Giờ thì tôi hiểu rồi. Cháu tôi chẳng làm hỏng gì của ai cả. Chính các anh bắt cóc rồi đến đây tống tiền.
Lão Sẹo cười nửa miệng:
– Cụ muốn buộc tội thế nào thì tuỳ. Nhưng xin cụ nhớ cho rằng người nhát gan không dám đến báo tin như thế này đâu.
Mẹ vội dàn hoà:
– Bác ạ, coi như cháu bị lạc các bác tìm thấy. Chúng tôi xin hậu tạ, nhưng các bác cũng thấy gia cảnh chúng tôi…
Lão Sẹo ra vẻ thông cảm:
– Chúng tôi cũng biết gia cảnh nhà ta thanh bạch. Thôi thì thế này: Đúng chín cây. Trên đồng trống sau xóm này có một cây đa. Phía trên cành thứ hai có một cái hốc. Cụ hoặc bà sẽ để vào đấy lúc ban đêm. Người ta nhận đủ tiền lúc nào thì cháu bé về nhà lúc ấy. Nhưng đừng để lâu quá ba ngày. Chắc cụ và bà sẽ không làm gì gây nguy hiểm cho cháu. Bây giờ thì tôi đi đây. Cụ và bà ở yên trong phòng này cho mười phút.
Lão nói nhẹ nhàng nhưng mắt thì quắc lên. Nói xong, lão quơ tấm khăn của Bé lúc nãy mẹ đặt trên bàn nhét vào trong áo choàng, không quên vơ bao thuốc lá và chiếc bật lửa nhét vào túi. Lão bước ra ngoài khép cửa lại sau lưng. Chiếc khăn tay của lão vẫn nằm trên đất.
Ông chồm dậy, nhưng mẹ đã ngăn ông lại bằng ánh mắt van lơn. Ông nhìn chừng chừng như muốn xuyên tấm cánh cửa. Mẹ thì như bị tê dại đi. Im lặng nặng nề. Độ mươi phút đã trôi qua. Mẹ sực tỉnh, rón chân đến bên cửa, đặt tay vào nắm cửa để yên một giây rồi hé cánh cửa trông ra trời đêm mù mịt. Đó là một đêm u ám. Trời tối nhờ nhờ. Mẹ mở rộng cánh cửa. Ánh đèn trong phòng in một mảng sáng hình thang trên sân. Quanh mảng sáng ấy, đêm như quánh lại và càng vắng lặng. Mẹ cất tiếng gọi Mực, nhưng Mực đã biến đi đằng nào.
*        *
     *
Mực từ khi bị ông nội đẩy ra ngoài phòng rồi khép cửa lại vẫn bứt rứt không yên. Chú quẩn quanh một lúc trước cửa, chợt nhớ tới nhiệm vụ canh gác của mình, chú nhẹ nhàng nhảy xuống sân. Nhưng cái mũi thính nhạy của chú bắt được hơi lạ. Chú bước rất êm về phía cổng. Cặp mắt tuần đêm của chú đã nhìn thấy hai bóng đen đứng nấp trong ngõ hơi xa cổng một tí. Chúng bất động gần như hoà lẫn vào các lùm cây hai bên ngõ. Như thường lệ, Mực không xông ra. Chú cũng đứng nép một chỗ chờ động tĩnh. Chú muốn quát lên mấy tiếng báo động: “Gâu! gâu! Kẻ nao? kẻ nao?”, nhưng có lẽ chú nhớ ra trong nhà đang có khách đáng ngờ nên chú vẫn đứng yên, duy cái đuôi thõng xuống cứ ngọ nguậy hoài với cái vẻ sốt ruột, mà cái cổ thì vươn thẳng chĩa cái đầu về phía trước với dáng kiên nhẫn rình chờ.
Bỗng một luồng sáng hắt ra sân, một bóng người từ trong nhà lách ra, rồi bóng tối khép lại. Lão Sẹo đi gần sát bên Mực mà không hay. Lão đi qua hai bóng đen không dừng lại, chỉ lấy tay ra hiệu. Hai bóng đen lần lượt bước nối theo lão, cách nhau một quãng ngắn. Cả ba bước đi một cách thận trọng, cố không gây ra tiếng động, và căng mắt quan sát xung quanh, nhất là luôn luôn quay nhìn phía cửa nhà Bé. Tuy vậy, chúng vẫn không thể nhìn thấy Mực đang theo sau chúng. Cái gì đã thúc đẩy Mực? Phải chăng hơi hướng của Bé, cậu bạn và cậu chủ, nơi chiếc khăn quàng đang giắt trong người lão Sẹo đã kéo chú theo?
Bên đường cái có một khối to lù lù. Đó là một chiếc xe tải loại nhỏ thấp có mui, thành chắn phía sau bỏ thõng. Chừng thùng xe để trống. Lão Sẹo dừng lại bên ca-bin xe, mở cửa và chui vào. Hai bóng đen đi sau cũng lần lượt biến vào ca-bin. Tiếng xe rồ máy. Khi Mực chạy tới thì bánh xe từ từ lăn. Chẳng kịp đắn đo, Mực nhảy lên thùng xe, vừa lúc đèn pha bật sáng và xe bắt đầu lao nhanh. Mực hơi luống cuống, loay hoay trong thùng xe, mấy lần định nhảy xuống, nhưng mặt đường phía dưới cứ nhập nhoạng chạy lùi trở lại. Chú đã định kêu lên: “Gâu! gâu! Đưa tôi đi đâu?”, nhưng hẳn chú đã kịp nghĩ lại.
Chiếc xe dừng đột ngột khiến Mực trượt chân suýt ngã. Cửa ca-bin xe mở ra. Có ai đó bước xuống đường và có tiếng nói khẽ với nhau. Mực vội vàng rời thùng xe. Chú chưa kịp định thần thì chiếc xe đã lại lao đi. Chú nhìn chung quanh, thấy một bóng người đang rẽ vào một ngách đường. Chú bám theo. Nhưng đấy không phải là lão Sẹo, kẻ đang giữ vật mang  hơi người thân thuộc đối với chú.
Bóng đen phía trước đã biến mất sau một cánh cửa vừa khép lại. Mực loanh quanh một lúc trước cánh cửa đóng im ỉm. Bực mình, chú quát lên: “Đâu? Đâu?”. Chẳng có chi đáp lại. Mà kẻ vừa khuất dạng chẳng phải là kẻ mà Mực đang cố bám theo. Chú rời cái ngõ nhỏ rẽ ra một cái ngõ khác lớn hơn. Chú chạy gần, vừa chạy vừa đánh hơi. Thỉnh thoảng chú dừng lại quanh tới quanh lui, đưa mũi hít ngược hít xuôi. Chú lang thang đã khá lâu. Càng lúc càng sốt ruột vì rõ ràng là chú đã bị lạc. Chợt Mực khựng chân lại. Chú vừa thoáng ngửi thấy một mùi quen. Chú rén chân bước, mũi rà mặt đường. Chú hực lên một tiếng. Gần sát mũi chú là một cái que nứa nhỏ. Đó chính là cái que xâu kem mà Bé đã vứt xuống như các bạn đã biết. Mực đưa mũi hít liền mấy cái rồi ngước đầu lên, đuôi ngúc ngắc vẻ hồ nghi, lưỡng lự. Bỗng chú phất đuôi xuống một cái và lại giương lên ngay, chú cúi đầu xuống thận trọng dò tìm vòng quanh, càng lúc càng xa dần về cả hai phía. Lại một cái que nữa. Chú ngửi một tí, mũi khịt khịt, rồi chạy dò tìm tiếp, lần này bước mau hơn, quả quyết hơn,vì chú đã định được hướng. Lần lần chú ra đến phố lớn. Ở đây, hồi nãy đầy người đi lại, xe cộ nườm nượp, mùi vị loạn xạ, còn hơi nào lưu lại được? Biết dò tìm làm sao? Sau một hồi luẩn quẩn vô ích, chú đứng thõng đuôi, đầu ngước lên, ánh mắt buồn khôn tả. Một lát, chú quay vào ngõ, lủi thủi, tấm thân uể oải đu đưa, cái đuôi rủ xuống, đầu hết hếch sang phải lại hếch sang trái, như chẳng biết hỏi han vào đâu. Chú dừng lại khá lâu cạnh chiếc que đầu tiên gặp lại trong ngõ, cúi xuống hít, ngửng lên nhìn trước ngó sau, rồi lại hít. Chừng chú nghĩ ngợi lung lắm. Chú lại chạy đi. Chú gặp các chiếc que tiếp đó, và dừng lại tí chút. Đã đến chỗ chiếc que chú tìm thấy trước nhất. Chú ngẩn ngơ mất một lúc. Rồi chú đi vào sâu thêm nữa. Chú lại bắt gặp một chiếc que mang hơi Bé. Chú kêu lên ư ử trong cổ, đuôi phất lên rung khe khẽ. Vậy là chú đã lần đúng đường truy tìm những chiếc que lõi kem. Chiếc nữa, chiếc nữa, rồi chiếc nữa. Cứ thế… Mực bỗng mừng quýnh lên vì chú vừa bắt gặp mùi thân thuộc còn vương lại rất đậm. Chú đã đứng trước cánh cổng sắt mà Gi Pích đã đưa Bé đến lúc ban ngày.
Mực cuống quít trước tấm cánh cửa đóng im ỉm mất một lúc. Rồi chú tìm thấy cái lỗ ở chân tường xế phía dưới cánh cổng. Chú thận trọng thò đầu vào nghe ngóng, rồi luồn cả thân mình tọt vào trong. Tối đen. Nhưng với Mực thì có sá gì. Chú bắt hơi cậu chủ và nhanh chóng lần ra lối đi. Chú bon theo một hành lang tối bưng, băng qua một phòng trống và… Chú đang dừng lại để nhận đường, bỗng nghểnh đầu, vểnh tai, rồi lao vụt đi. Chú vừa nghe tiếng kêu la văng vẳng cùng với tiếng động cửa sầm sập. Đây rồi! Chú chồm lên một cánh cửa gỗ lấy chân cào cào như đập cửa và quát lên: “Gâu! gâu! Mở mau! mau!”
                        VI.  BÉ BỊ NHỐT
Ta hãy trở lại với Bé lúc ban ngày.
Bé đã giơ tay toan đón chiếc kẹo từ tay Gi Pích, nghe đến tiếng “cơm” đột nhiên rụt tay lại, quay mặt nhìn ra cửa băn khoăn:
– Em về thôi. Ông và mẹ chờ cơm.
– Được rồi! Anh đưa về ngay đây mà. Xe máy phóng chỉ một nhoáng thôi. Em cầm lấy để anh còn đi chuẩn bị xe.
Bé miễn cưỡng cầm chiếc kẹo cho vào mồm. Nhưng từ lúc ấy, đống kẹo bánh trên bàn chẳng còn hấp dẫn Bé nữa.
Một lúc sau, Gi Pích lử khử quay vào vò đầu, nhăn mày nhăn mặt:
– Chết thôi! Thằng Gồ làm hỏng xe rồi. Chữa chưa biết bao giờ cho xong đây!- và quay sang lão Sẹo- Để Bé Thanh tạm nghỉ lại đây, xem bé thích ăn gì vào bữa thì kiếm cho bé, nhỉ !
Bé kêu lên: – Không! Em về. – Và Bé xăm xăm đi ra.
Gi Pích chắn đường:
– Về thế nào được!  Phải chữa xe đã chứ.
– Em đi chân.
– Xa lắm. Đến anh cũng chịu nữa là.
– Xa cũng đi.

– Em lạc đường mất thôi.

– Không! Đưa trả cặp sách đây!

Gi Pích cáu: – Bướng có nòi. Giỏi thì cứ đi đi!

Bé đi thật, quên cả đòi cặp sách. Nhưng Bé vừa bước vòng qua Gi Pích thì bị anh ta tóm lấy chỏm đầu. Bộ dạng hoà nhã, vui vẻ, tử tế của anh ta bay đâu mất. Mặt anh ta hầm hầm, mắt long lên. Nhưng Bé chẳng sợ. Bé vùng vằng giơ đôi tay tí hon cố gỡ cái bàn tay thô bạo ra. Mặt Bé đỏ gay. Lão Sẹo chạy tới hất tay Gi Pích rồi cúi xuống Bé nói rất dịu dàng:

– Được, nếu anh Gi Pích bận chữa xe thì để qua đưa về. Nhưng phải ăn chút gì đã chứ.

Bé lắc đầu. Lão xuê xoa:

– Ờ, không ăn thì uống. Không thì khát chết.

Nghe vậy, Bé thấy mình khát thật. Lão Sẹo lại phía tủ loay hoay một lúc rồi mang tới cho Bé một cốc nước màu phớt hồng. Bé uống. Nước ngọt và thơm, không ra nước cam, không ra nước xi-rô, hơi hắc. Bé uống xong, lão Sẹo dắt đến bên phản:

– Em nằm đây mà nghỉ. Mười lăm phút nữa ta đi. Qua cũng phải ăn chút gì đã.

Nói rồi lão đi ra. Gi Pích cũng không còn trong phòng. Bé không nằm mà ngồi ở mép giường, mặt bần thần. Im vắng quá nhỉ. Ở nhà thì ông nội đã bắt vào giường ngủ trưa rồi đây. Ơ, buồn ngủ quá. Mắt Bé ríu lại, đầu gật mấy lần suýt giật cả người lộn xuống sàn nhà. Bé cố cưỡng. Nhưng… Thì mình cứ nằm tạm xuống đây cái đã. Mười lăm phút rồi. Phải đưa tôi về! Ông mắng… Mẹ lo… Ông… Mẹ… Ý nghĩ chìm đi, tan mất. Bé lịm dần vì liều thuốc ngủ pha trong cốc nước.

Lão Sẹo và Gi Pích hiện ra ở cửa. Lão Sẹo nhìn Bé rồi nhìn Gi Pích cười đắc chí. Nhưng Gi Pích sầm mặt:

– Đèo bòng của khỉ còm này chẳng ăn thua gì đâu. Bỏ món cha con thằng thuế quan à ?

Lão Sẹo cả quyết:

– Con lão thuế quan sẽ săn bằng được. Còn của này đã trót thì trét. Còm cũng moi được tiền chuộc. Tiền chuộc mà còm quá thì mang quách theo. Ra nước ngoài, món hàng này có giá đấy.

– Nó làm om lên thì lộ mất. Của này chẳng dễ bảo đâu.

– Không lo! Không lo! – Lão ngừng lại nghĩ ngợi – Có khi ta phải vù sớm hơn dự định. Được. Để tính sau. Đêm nay đến úm mẹ nó và ông nội nó.

– Đi bằng gì ? Không nên lượn mãi Honda, chỉ tổ làm mồi cho bọn mú.

– Bảo thằng Gồ đi khều thằng Tài Râu. Thằng này chiều nay phải đánh xe sang tỉnh bên nhận hàng vào sáng sớm mai, nhưng vì dính bồ nên hiện đang còn tốp xe ở đây. Bắt nó chở. Đến nơi để nó chờ ngoài đường cái. Mình tao vào. Chú mày với thằng Gồ trấn bên ngoài. Phải đợi cho khuya khuya một tí. Bây giờ đi nhậu đã. Thằng nhóc này thì phải đến sáng mai mới tỉnh dậy được.

Hai người đi ra, đóng cửa, cài móc sắt bên ngoài.

Đêm  hôm ấy, chúng đã đến nhà Bé, như chúng ta đã biết.

 

 

VII.  MỰC ĐẾN CỨU BÉ VÀ BÉ CỨU MỰC

 

Bé tỉnh dậy sớm hơn lão Sẹo tưởng. Có lẽ hơi lạnh đêm khuya và sự quạnh vắng rợn người đã đánh thức Bé dậy. Xung quanh tối om. Bé định thần, cảm thấy giường chiếu lạ bốc lên mùi hôi hôi. Không có chiếc gối xinh xinh Bé vẫn gối. Không có chiếc chăn mỏng mẹ vẫn đắp ngang người Bé. Có tiếng loạt soạt, lộp rộp. Bé giật thót người. Những cái gì ấy nhỉ ? Hay là ma? Mấy anh thanh niên tếu hay kể chuyện ma hù doạ trẻ con. Mẹ bảo không có ma. Nhưng… Hình như cái bàn đang cựa, cái ghế đang bò. Thật ra thì đó chỉ là những chú chuột bự đang tấn công đống bánh kẹo trên bàn thấy động nên chạy tán loạn và nhảy bừa từ trên bàn xuống sàn nhà. Dĩ nhiên là Bé không có cặp mắt của chú mèo để có thể nhìn được trong bóng tối. Bé cất tiếng gọi: “Mẹ ơi! Mẹ!”. Hay là mẹ đi họp? “Ông ơi!” Tiếng gọi bị nhốt trong gian phòng hẹp đóng kín dội lại đập vào tai nghe bùng nhùng. Bé bỗng cảm thấy ớn lạnh dọc sống lưng vì vừa chợt nhớ ra mình đang ở đâu. Không được khóc! Ông nội vẫn bảo: “Vì yêu thương mà khóc thì có thể được. Vì sợ hãi mà khóc thì không nên”. Mấy người kia đi đâu cả nhỉ ? Chuẩn bị xe gì mà lâu thế! Chẳng lẽ bỏ mặc mình ở đây. Đói bụng. Về nhà hãy hay. Chà! Sao mà mót đái. Bé nhìn thấy một cái khe sáng lờ mờ. Cậu lần mò tụt xuống giường sờ soạng đi về phía đó. Cậu va phải một chiếc ghế. Chiếc ghế đổ đánh rầm. Có tiếng những con vật kêu “chí, chí”. Nghe những tiếng kêu đó Bé đâm ra vững dạ. À! Hoá ra chỉ là những con chuột. Bé đã lần đến chỗ có vệt sáng và sờ thấy cánh cửa ra vào. Ánh sáng lờ mờ bên ngoài lách qua một khe nứt nhỏ trên cánh cửa ấy. Bé đẩy cánh cửa. Nó chỉ dịch một tí ti. Bé lay và xô mạnh. Ở ngoài vướng chiếc móc.

– Mở ra! Anh gì ơi! Mở ra, để em về.

Không có tiếng đáp lại. Phải gọi to nữa.

– Anh gì ơi! Mở cửa cho em.

Vẫn chẳng ai thưa. Ức quá! Ức phát khóc được đây này. Không! Không được khóc!

– Anh gì ơi! Mau mở cửa cho tôi!

Bây giờ là tiếng la chứ không còn là tiếng gọi nữa. Nhưng cũng chẳng ăn thua. Bé đẩy mạnh cửa từng chập, nhịp với tiếng la:

– Mở ra! Mở ra! Mở cho ông về!

Cô giáo vẫn răn Bé không được xưng “ông”, cả ông nội, cả mẹ nữa cũng bảo vậy, nhưng lúc này tức quá, Bé quên béng đi.

Đột nhiên “gâu! gâu!” rồi tiếng móng chân cào cửa. Chú Mực! Trong khoảnh khắc, người Bé nhẹ lâng đi như vừa thở phào một tiếng rõ dài, rồi có một luồng máu ấm lan truyền khắp cơ thể. Bé dồn sức lay tấm cánh cửa. Bên ngoài Mực không sủa nữa, chỉ kêu hực hực và gần như đứng dựng hai chân sau, áp mõm vào cánh cửa, chân trước cào mạnh. Chú cào vào đúng chỗ cái móc lúc này đang bập bênh do Bé xô phía trong. Giá là chú khỉ thì có khi đã biết khều cái móc ra. Đằng này Mực chỉ biết dùng móng chân bươi. Nhưng cũng may! Bé ở trong vừa đẩy mạnh vừa lay, Mực ở ngoài cào lên cào xuống nên cái móc cứ tuồi ra dần dần. Đến một lúc: “phựt”, cái móc bật ra và cánh cửa xô mạnh vào Mực làm chú ngã vật xuống. Còn Bé thì như bị ai dúi một cái bổ soài trên thềm nhà. Mực vừa bị ngã, vừa bị va vào cánh cửa đau điếng. Như mọi lần thì chú đã kêu tướng lên “ăng! ăng! đau! đau!” làm nũng với cậu chủ. Nhưng lúc này chú vội vùng dậy chạy đến bên Bé xoắn xít ngửi hít và thè lưỡi liếm. Đang nằm sấp và cảm thấy đau ê ẩm, Bé xoay người vòng tay ôm lấy cổ Mực, suýt ứa nước mắt ra. Cậu tựa vào cái thân hình rắn chắc và ấm nóng của con vật đứng lên. Bấy giờ, cậu mới biết mình bị thương ở cùi tay và đầu gối.

Giờ thì Bé đã thấy vững tâm. Cậu cũng thấy phải mau mau rời khỏi nơi đây. Cậu vuốt lưng và xoa đầu, xoa sống mũi Mực để làm nguội bớt cơn mừng rỡ cuống quít của chú bạn bốn chân, rồi lần bước tìm đường ra. Chừng như Mực hiểu ý chủ, lon ton chạy trước. Bé đi khập khiễng, mỗi bước mỗi thấy đau rát nơi chân, nhưng ý nghĩ của cậu đang hướng về nhà, hướng tới mẹ và ông nội chắc đang nóng lòng lo cho cậu. Lối ra tối tăm và khuất khúc. Với Mực thì đó chỉ là chuyện vặt, nhưng với Bé thì lại là chuyện khác. Mực không biết điều đó hay vì nôn nóng đưa cậu chủ ra thoát nhanh nên chú quên mất ? Thành thử chốc chốc chú phải quay lại đón Bé. Lần mò mãi rồi Bé cũng ra tới chiếc cổng sắt. Bé đứng tần ngần trước bức tường và tấm cánh cổng nhẵn lì và quá cao ngay cả với người lớn. Mực đã chui tọt ra ngoài. Quay lại nhìn không thấy Bé, chú kêu ấm ức trong cổ có vẻ phàn nàn và thúc giục. Chú lại chui qua lỗ vào trong cắn quần Bé lôi đến bên cái lỗ. Chú lại quên! Bé chui sao lọt!

Mực bỗng rít lên, cuống cuồng day day chủ. Bé chưa đoán ra tại sao thì đã nghe bên ngoài loáng thoáng tiếng người. Có tiếng mở khoá. Theo phản xạ tự nhiên, Bé định tìm nơi núp, nhưng rồi cậu vẫn đứng yên. Cánh cổng hé ra, hai bóng người lách vào. Đó là lão Sẹo và Gi Pích. Hai người từ nhà Bé trở về trong chiếc xe đã vô tình chở Mực, sau khi cho Gồ xuống xe trước để lo liệu gì đó, đã đi ăn nhậu với Tài Râu, bây giờ mới khật khưỡng về tới đây. Họ bỗng giật mình toát mồ hôi, tỉnh cả rượu, khi thấy lờ nhờ có người đứng ngay trước mặt. Lão Sẹo bấm đèn pin. Khi nhận ra Bé, lão trấn tĩnh ngay, lấy giọng hồ hởi:

– Thanh đấy à? Bọn qua đi mua thức ăn về cho em đây. Em đi đâu đấy? – Lão lờ tịt không hỏi làm sao Bé thoát ra khỏi phòng được.

Bé giận dỗi:

– Đi về nhà. Chờ các anh lâu quá.

Nói rồi, Bé xăm xăm đi về phía cánh cổng đang mở hé. Lão Sẹo ra hiệu cho Gi Pích khép nhanh cánh cổng lại rồi tiến lại gần Bé:

– Các anh chữa xe mà chẳng được. Thôi để đến mai. Bây giờ quá khuya rồi, đi đường công an họ bắt chết.

Bé kêu to: – Không! Và, né tránh lão, Bé chạy đến bên cổng định mở ra. Nhưng Gi Pích đã cài sập then lại rồi. Anh ta túm lấy Bé lôi trở vào. Bé vùng vẫy một cách bất lực:

– Bỏ tôi ra! Bỏ tôi ra!

Nãy giờ, Mực đứng trong bóng tối lừ mắt trông chừng. Đến lúc này, chỉ hai bước chân, chú chồm tới ngoạm vào tay kẻ đang bức hiếp chủ và là bạn của chú. Gi Pích thét lên một tiếng đau đớn buông Bé ra, đưa tay trái chịt chỗ bị cắn. Lão Sẹo lia đèn pin, kêu lên kinh ngạc:

-Ở đâu ra con quỉ này? Chà mẩy ghê. Được chầu nhậu trời cho đây.

Nhanh như làm trò ảo thuật, lão rút ra một con dao găm nhọn hoắt giấu ở đâu trong người không biết, lấy thế lừ lừ tiến lại gần con chó. Bé vội lao tới đưa cả hai tay giữ chặt cổ tay cầm dao của lão, kêu to như quát:

– Không được đụng tới chó của ta!

– À, té ra là chó của bé Thanh. – Lão Sẹo thốt lên ra vẻ thán phục – Giỏi nhỉ! Tìm được đến đây với chủ cơ đấy. – Lão gỡ tay Bé một cách dễ dàng, thu dao lại – Dữ khiếp! Thôi được. Biết bảo vệ chủ thế là tốt. Qua sẽ thưởng. Nhưng Bé phải dỗ nó để nó đừng hiểu lầm bọn qua, nghe! – Lão ra hiệu ngầm cho Gi Pích đang muốn quật chết tươi con vật.

Bé không thấy cái hiệu ngầm ấy, nhưng cậu cảm thấy trong giọng nói ngọt xớt của lão Sẹo mối đe doạ đối với bạn của cậu. Trong vùng ánh sáng của chiếc đèn pin, Bé thấy Mực đang ém mình thủ thế, mắt hết liếc chủ lại gườm gườm nhìn hai kẻ kia. Bé đến bên Mực vuốt nhẹ từ đầu đến cổ rồi bất ngờ chỉ tay ra phía cái lỗ hổng, miệng suỵt. Hiệu lệnh có nghĩa là “chạy đi!” đã quen thuộc đối với Mực mỗi lần chú theo chủ đi xa khỏi nhà mà Bé muốn Mực quay về. Lần nào Mực cũng làm theo ngay. Nhưng lần này Mực vẫy đuôi, thè lưỡi liếm mép nhìn chủ, lưỡng lự. Gi Pích vẫn ôm tay đau đứng cạnh lão Sẹo, bèn huých cùi tay vào lão có ý giục lão phải ra tay ngay kẻo con mồi sổng mất. Song lão ghé tai y bảo nhỏ: “Điều cần là làm yên bụng thằng bé và giữ được con chó ở lại với nó, rồi thịt sau”. Lão hắng giọng bảo Bé:

– Thôi mà! Cứ để chú khuyển này ở lại cho vui, quanh quẩn làm bạn với em càng tốt chứ sao. Chẳng ai làm gì nó đâu. À, qua có quà cho nó đây.

Lão vừa dứt lời thì một mẩu bánh mì kẹp ba tê thơm phức rơi bộp xuống cạnh Mực. Mực đưa mũi ngửi ngửi nhanh rồi ngửng nhìn chủ dò hỏi. Chú đã được luyện không ăn từ tay người lạ. Bé xua tay và đẩy nhẹ lưng Mực ra lệnh, giọng dứt khoát: “Mực! về nhà!”. Mực ngọ nguậy đôi tai, quất nhẹ đuôi, xoay người, và chỉ một thoáng đã trườn qua lỗ hổng.

Gi Pích dậm chân, nhưng lão Sẹo lại cười lên khà khà:

– Úi chà! Xua chó đi rong ngoài phố, người ta cấm đấy. Họ đập chết mất thôi. Kìa! Gọi nó trở lại đi!

Bé đâm bối rối, nhưng cậu quyết định ngay:

– Mở cổng ra để tôi về cùng nó!

Lão Sẹo sầm mặt lại, nhưng rồi tươi cười ngay:

– Nói vui vậy thôi. Con chó này khôn chán. Chẳng ai làm gì được nó đâu. Nào! Bé Thanh hãy vào đây chờ một lát để anh Gi Pích đi kiếm xe đưa bé về nhà nào. Kiếm hẳn một chiếc ôtô ấy.

Lão lại gần, giơ tay định xoa đầu Bé. Bé nguẩy người tránh, phụng phịu:

– Chẳng cần xe nữa đâu.

– Cần chứ! – Lão Sẹo vồn vã – Đi bộ hết đêm cũng chẳng tới nơi được. Cứ vào đây đã, bé phải ăn chút gì chứ. Cả ngày nhịn đói rồi. – Bé lắc đầu – Ừ, không muốn ăn thì thôi, nhưng cũng phải vào lấy cặp sách. Hay là vứt sách vở đi để đến trường cô giáo không cho vào lớp.

Bé cắn móng tay nghĩ ngợi rồi miễn cưỡng quay vào.

 

(còn tiếp)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s