Tùy Bút Lanney Trần ** Đứa Con Sau Chiến Tranh

Những mùa xuân của Mẹ (1)
Đứa con sau chiến tranh.
Lanney Trần

30 tháng tư – Đứa con sau chiến tranh

Ngày cưới của mẹ…

30 tháng 4 năm 1975…

30-4tobucketSài Gòn thất thủ, xác chết chất chồng, những sinh linh vô tội vất vưởng chưa biết đường siêu thoát. Kẻ khóc tang chồng, người tự sát, thây chạy dẫm lên nhau mà cố giữ lấy cái mạng đẫm máu đào. Tiếng máy bay gào thét, bom đạn trong từng giấc ngủ gục run sợ…

Ngày 2 tây tháng 6, 1975.

Mẹ từ giã cuộc sống của một tiểu thư đài các chuẩn bị du học bên Nhật. Giải phóng miền Nam, giấc mơ và bao sự chuẩn bị của mẹ tan thành mây khói như bao thiếu nữ đôi mươi thời ấy. Người yêu của mẹ đã cùng cành nguyệt quế đang tu nghiệp bên Mỹ không còn cơ hội trở về cùng mẹ xây đắp tòa lâu đài tình ái như đã hẹn ước, thuở nào mẹ còn là cô bé trong áo dài tím Gia Long. Mẹ quẹt giọt nước mắt của tủi hờn, lòng thắt lại. Bố cầu hôn và mẹ nhận lời, cành nguyệt quế giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm, dư âm một mối tình thơ mộng ngọt ngào. Đóa hoa hồng vàng bố rút từ trong ngực áo trao cho mẹ, sáng rực một khoảng trời nhuộm đỏ huyết người…

Ngày cưới của mẹ, chỉ có bàn thờ gia tiên…vài phút nữa thôi Bố sẽ lên tàu ra khơi, bỏ lại nàng dâu mới còn chưa biết 2 chữ vợ chồng.

Cả bọn đầu trâu mặt ngựa hùng hổ, sấn sổ, súng ống ập vào nhà, chúng bắt bố vì bố là sĩ quan của chế độ cộng hòa, bọn chúng gọi là “Ngụy”. Áo cưới của mẹ loang lổ ố vàng vì nước mắt. Bố đi tù cải tạo khi ngón tay gầy của mẹ còn chưa đeo được chiếc nhẫn trăm năm.

Ba năm dài đăng đẳng, mẹ vượt suối băng rừng thăm nuôi bố, tới những nơi rừng sâu nước độc, sống bằng bo bo và cháo với muối…gạo nấu tan thành nước cháo nuôi được nhiều cái bao tử cồn cào quằn quại hơn.

Bà ngoại bị bắt đi kinh tế mới vì bị liệt vào hàng “Tư bản”, nhà cửa bị niêm phong, bọn côn đồ vơ vét tra tấn đến khi nào trước mắt chúng chỉ là 1 cái xác trong đống gạch vụn.

Bố được thả vài ngày.

Tháng 4, 1979

Tôi ra đời trong một toa xe lửa bỏ hoang, rồi mẹ cũng vào tới được bệnh viện Đức Chín, nơi mẹ nằm bệnh hết hơn 1 tháng trời. Con chuột con của mẹ sinh ra chỉ được có 1.3 kg, nhỏ xíu đỏ hỏn, nhưng đôi mắt đen láy sáng ngời trong đêm tháng 4. Mẹ kể lại, “trước khi mẹ biết mẹ có mang con, trong một đêm đang nằm ngủ thiếp đi trong toa xe lửa lót rơm làm đệm, mẹ đã mơ thấy Phật Bà Quan Âm, tay ôm một đứa bé rất kháu khỉnh và trao cho mẹ…” Mỗi lần nói tới đây, bàn tay gầy guộc dày dạn tháng năm đau khổ của mẹ vuốt tóc tôi…”Con là con Trời con Phật ban cho mẹ đấy…”

Bố tôi là thuyền trưởng, ông lái tàu đưa người vượt biên, nhưng vì tư lợi riêng và mạng sống của những tài công. Mạng của bố tôi đã bị bán rẻ mấy lần, lần nào cũng vậy, bố lại vào lao tù và bị tra tấn hành hạ đủ trò. Bọn ác ôn nhốt ông vào trong một cái thùng phi, bên ngoài chúng vừa lăn vừa lấy dùi gõ vào phát ra một âm thanh u oán rợn người của kẻ nằm bên trong. Sau những lần bị tra tấn như thế, 2 lỗ tai bố tôi đều bị thủng màn nhĩ, máu chảy ướt vai.

Cuối cùng mẹ và tôi cũng đáp cánh con diều hâu an toàn về mảnh đất bình yên này sau nhiều ngày lam lũ. Tôi không biết nhiều về cảnh tan thương khi mất nước, nhưng tôi nhìn ra được những mảnh đời khốn khổ qua từng vết sẹo in hằn trên làn da mượt mà như lụa của mẹ, qua những câu chuyện thương tâm mẹ kể lại, như lúc mẹ đang mang tôi trong bụng mà phải nhảy ghe đi thăm nuôi bố.

Giọt nước mắt của bố tôi rơi xuống hôm nay không phải vì lầm lỗi gây ra với mẹ, nhưng vì những gì chúng ta, những con người Việt Nam lưu lạc và cái giá chúng ta phải trả cho 2 chữ Tự Do thật quá đắt.

Việt Nam, “dù còn một ngày để sống, con vẫn là người con gái Việt Nam da vàng mang dòng máu của một dân tộc oai hùng qua bao nghìn năm đẫm máu.”

Mẹ ơi, con xin nhớ mãi những lời này…

30 tháng 4, 2009

Lanney

*** Hôm nay tình cờ soạn lại những bài viết cũ, được giao ngộ bài thơ Tự Do và bài hát Vì em là người Việt Nam thật trùng hợp với tâm tư của một nữ nhi lưu vong vọng quốc. Cám ơn người anh, nhạc sĩ Khê Kinh Kha đã chia sẻ tiếng lòng chung của những đứa con Mẹ Việt Nam. Nguyện xin Thiên Chúa tình yêu luôn gìn giữ anh cùng cùng gia đình được đầy ân sủng, bình an và để cho đời thêm những sáng tác, vần thơ rất chân tình, gần gũi qua dòng nhạc dịu dàng và thơ mộng …

Vì em là người Việt Nam == Khê Kinh Kha
Ca sĩ: Diệu Hiền

vì em là người Việt Nam
có da vàng mầu lúa chín
có trong mình giòng máu Rồng Tiên
có trong đáy lòng bao vần thơ thơm

vì em là người Việt Nam
có da vàng mầu trái chín
có trong hồn hơn bốn nghìn năm
có ca dao tình mặn nồng hồn em

em yêu mưa xuống quanh vưòn
yêu sông lơ lững cánh buồm lênh đênh
yêu mây thơ thẩn trên nguồn
yêu hàng phượng vỹ cho nồng môi thơm
vì em là người Việt Nam
trong tim hơn bốn ngàn năm Tiên Rồng

em yêu con suối trên ghềnh
yêu con đường đất về làng đêm trăng
yêu bao bông lúa trên đồng
yêu ngàn sóng vỗ vào lòng trăm năm

vì em là người Việt Nam
trong tim có tiếng Me hiền à ơi !….

Tự Do
Thơ Khê Kinh Kha

bao năm rồi tôi đi từng bước một
như trẻ thơ tập bước vào đời
những bước chân vụng về trên đất khách
những bước chân lạnh hồn cỏ xót
tôi phải đi vì lời di chúc của các anh em
tôi phải đi vì lời dặn dò của dân tôi
đã bao nhiêu năm giữa đời hiu quạnh
tôi đi tìmtìm chút tự docho các anh và dân tộc tôi

mang thân phận không tổ quốc
nặng tủi hờn trên vai trên tóc
trời ơi, sao tự do nơi đâu
tìm hoài chưa thấy
đứa em trai gục chết trên chiến trường nào
đứa em gái chôn xác vào lòng biển nào
cho mẹ tôi chết mòn mỏi bao năm
bao nhang đèn mẹ cầu nguyện trong đêm
giờ ai nguyện cầu cho me, me hỡi
giữa quê hương còn lo chạy từng bữa cơm
lòng ơi, sao cứ rưng rức bao năm
nhớ ơi, thương ơi, ngập tháng năm
trời ơi, mẹ chết một mình trên chiếu rách
đồ bất hiếu, con nơi đây, không chôn cất mẹ được
bao năm rồi ai làm cỏ mộ me
bao năm rồi ai thắp nhang cho mẹ
và cho những linh hồn anh em con
những linh hồn còn dật dờ trên Đồng Tháp, trên Kỳ Sơn
những linh hồn còn lạc lõng giữa Trường Sơn
đi tìm tuổi thơ và khoảng đời chưa sống
đi tìm hòa bình và hơi thở tự do

bao năm rồi tôi sống bơ vơ
bao năm rồi hồn lạnh xác xơ
bao năm rồi tôi vẫn cặm cụi đi tìm
tìm bóng hòa bình tìm ánh tự do
cho con sông cho rạch nước
cho ruộng lúa cho bờ ao
cho luống khoai cho hàng dậu
cho biển mặn cho rừng cao
cho cánh diều và gío thoảng mây bay
cho bóng trăng soi trên cành liễu ốm
cho thành phố xôn xao
cho làng quê gầy yếu
cho mọi người còn ở lại trên đời
cho bao linh hồn của một chiến tranh
ôi những linh hồn còn lang thang trên vạn nẻo đường
ôi những linh hồn chưa sống hết tuổi hoa niên

chao ôi, thân xác này cũng dần dần yếu đuối
mà tìm hoài chẳng thấy ánh bình minh
mà tìm hoài chẳng thấy bóng tự do
cho các anh, cho dân tộc, cho tuổi thơ
chao ôi, chỉ còn vài năm nữa thôi
tôi cũng hết hơi, tôi sẽ chùn gối
tôi phải về gặp các anh và mẹ tôi
trời ơi, tủi hổ biết bao, tôi xin tạ tội
cùng các anh và cả dân tộc tôi
tôi không tìm được, trời ơi
điều các anh mong muốn cho quê hương:

tự do

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s