Những vầnThơ Tình Hồ Chí Bửu

Thơ Hồ Chí Bửu

 aotrangVirus hcb..

Em bảo thơ ta là virus
độc vô cùng – nhiễm lan tới tim em
con virus không thèm ăn trứng cúc
ăn hoa hồng-hoa huệ-hoa lan..

Bài Hát Em Buồn Như Thánh ca

Bài hát năm nào em nhớ chăng ?
cũng buồn, ray rức nốt fa thăng
lời ca cao vút như chim hót
ta ngẫn ngơ rơi một khúc trầm..

Tiễn Em Về Trời Mưa..

Sáng mưa sớm, mưa nhiều, mưa trẩy hội
trên đường về ta ướt cả công danh
đường xa lắc – một mình ta- vô tội.
tiễn em đi- mưa có ướt-cũng đành..

Ngưỡng Mộ

em ngưỡng mộ, yêu ta, rồi chán ta
lão già bán vé số hôm qua
bán luôn hy vọng và tuyệt vọng
em đã đến gần, và đi rất xa…

Không..

có lúc ta tưởng mình là nhà hiền triết
có khi ta nghĩ mình là gã trăng hoa
nhà hiền triết không thèm chơi minh triết
gã trăng hoa mà chẳng có một hoa..

Em Trả Lại Anh..

trả lại anh mái tóc dài hoang dại
nụ hôn tình ẩn giấu giữa bờ môi
trả lại hết- những gì anh đã mất !
bởi từ em – vuột mất dấu chân đời!?

trả lại tôi – một người con xứ biển
Nha Trang ơi. Sao để mất em rồi ?
nếu anh được một phút nào linh hiển
đem em về – vì em của anh thôi !

trả lại anh – tóc em dài hoang dại
nụ hôn nào mật ngọt ở bờ môi
hãy trả lại những gì anh đã mất
em yêu ơi – anh lạc mất em rồi !?

cát vẫn trắng – gió vẫn hiền – ru ngủ
em thì xa hun hút cuối chân mây
nổi thương nhớ đong làm sao cho đủ;
em yêu ơi – lệ nhỏ xuống đêm nầy ?

không phải đâu- có thể là sóng biển
làm mặn môi – đàn ông khóc bao giờ ?
ừ thì đi – có ai mà đưa tiễn ?
chỉ một người – lặng lẽ đứng làm thơ…

Truy nã em yêu ..

em chạy trốn
ta một mình truy nã
bởi vì em
gây tội lỗi ngập đầu
sao vô cớ
làm tim ta tan rã ?
bắt em về
khâu vá trái tim đau !

Chờ người dưng về

ta chờ đợi
mõi mòn đêm tri ngộ
thương một lần
sao khổ đến trăm năm ?
đã hốt hoảng
sau một lần đổ vỡ
người dưng ơi,
em như biển đá ngầm ?!

Gởi người xa xứ..

tháng nầy ở đó có tuyết chưa em ?
tuyết có rơi rơi – phố ngập ánh đèn ?
sao em lại bảo lòng mình thắm lạnh
hay bão tình đâu đó mới vừa len ?

anh ở phương nầy phố ướt cơn mưa
phố nhỏ đìu hiu – mưa rớt giữa mùa
ta cùng lạnh và đất trời cũng lạnh
mưa gió thì thầm : nhớ thế đủ chưa ?

anh nhớ tóc em – sóng chiều đại dương
anh nhớ môi em thơm ngọt mía đường
anh nhớ má em hồng tươi ững chín
anh nhớ đêm nào tràn ngập yêu đương !

anh nhớ mà – anh rất nhớ – em ơi !
đôi mắt của em – ánh mắt sáng ngời
bỗng chùn lại trước phút mình chia biệt
chút nữa rồi – mỗi đứa sẽ mỗi nơi !

thôi thôi mà – đừng nức nở – em yêu !
nước mắt em làm ướt cả phố chiều
không phải đâu – chắc là trời mưa đó
trời mưa vì – biết anh nhớ em yêu…

Chờ đến bao giờ ?

ta đã ngồi bao nhiêu ngày trên bến,
đợi em về – và đợi đến bao lâu ?
từng con tàu đi – từng con tàu đến
tháng bảy về – trời chưa hết mưa ngâu !

thì cứ đi – để mình ta ở lại,
cũng được thôi- ta cô độc quen rồi !
như dã thú cuộn mình trong củi sắt
nằm ngây nhìn hoàng hôn lạnh lùng rơi.

em như khói mong manh qua vách núi
rồi cũng tan theo cơn gió đại ngàn
ta sót lại với nửa đời dong ruỗi
tàn cuộc rồi chỉ hằn dấu chân hoang

ừ, thì chờ – và chờ cho suốt kiếp ?
như hẹn hò từ buổi biết xa nhau
ta trú ngụ trên vòng vây trùng điệp
nỗi đớn đau – sâu thẳm – đến ngọt ngào ..

cũng có thể ta quên rồi ước hẹn
giống như em đã quên mất lối về
còn lại đó một cuộc tình nguyên vẹn
ta tưởng mình vừa hết một cơn mê …

hồchíbửu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s