Những VầngThơ Đấu Tranh của Ý Nga

Thơ Ý NGa

HOÀNG HOA THÁM

 
Ưu tú nhất, Đoàn Nghĩa Quân Cách Mạng
Tuổi hăm ba đã được chức Đốc Binh
Dạanh hùng, cùng con quyết tử sinh
Ý chí lớn, xung phong vùng hiểm địa
Đánh bền bĩ! Giặc thất kinh hồn vía
Ba mốt năm hùng cứ miền Trung Châu
Dục hoãn cầu mưu”**, bí mật rừng sâu
Nội công, ngoại kích ngay trong lòng địch
Rực rỡ chiến công, lập bao thành tích
Chiếnđấu lâu dài, chiêu mộ thanh niên
Rút quân vào rừng Thượng, Hạ bình yên
Ngấm ngầm hoạt động; tương mưu, tựu kế
Đạnđịch cạn dần, chận đường tiếp tế
*
Trí Lệ: Tây bỏ quân dụng, quân trang
Binh sĩ tinh luyện, tiến thoát dễ dàng
Nhờcông tổ chức đội quân thuần thục
Tính toán thật hay! Giặc không lương thực,
Chậnđánh xe lửa Hà Nội, Lạng Sơn
Binh sĩ hăng say, gian khó chẳng sờn,
Tấn công các trục giao thông chính yếu…
*
Một tay kháng chiến, nghìn Tây líu quíu
Tấm lòng yêu nước đáng kính bao nhiêu,
Càng làm cho giặc lo sợ đủ điều,
Hiền tài, sĩ phu thêm lòng khâm phục!
*
Từ:Trí Lệ, Phủ Lạng Thương, Vĩnh Phúc,
Hay Quế Dương, Lũng Lạt, đến Đồng Đăng,
Qua Lạng Sơn, Hà Nội, tới Bắc Giang.v.v…
Giặc xiễng liễng với Hùm-Thiêng-Yên-Thế!
Lòng ái quốc, chân thành như huyết thệ*
Dân Thái Nguyên, Ấm Động, đến Hiệp Hòa,
Hay Việt Yên, Võ Dàng, tận Chợ Gà.v.v…
Đều khâm phục cờ Cần Vương, Đề Thám!!!
Ý Nga

LƯƠNG TÂM VÀ CHÍNH KHÍ

Viết thay những Thuyền Nhân vẫn… sống cho quê hương!
Người vượt biển đã ăn… thân đồng loại
Cả một đời nỗi ám ảnh khôn nguôi
Cả một đời nhìn ánh nguyệt mòn soi
Những xác thịt gọi lương tri tội lỗi.
Người Vượt Biển, kinh: niệm hoài không mỏi
“Tử quy”*? Rồi cũng đến lượt cả thôi!
Ba mươi năm lòng hướng về trùng khơi
Điều tâm ước: giải oan khiên, tức tưởi.
Người Vượt Biển ôm nỗi buồn rười rượi
Nhìn thuyền nhân biến dạng thành “Việt kiều”
Áo gấm về, vui trên những trớ trêu
Kể vanh vách, nắn cho… tròn chỗ… méo.
Người vượt biển cười, khoe khoang, ưỡn ẹo
Phong thánh thần bọn tà thuyết, mỵ dân
-“Mỗi đảng viên trăm mỹ nữ, cung tần…”
Chúng hưởng thụ trên đầu dân, chễm chệ!
Người Vượt Biển trở về, tìm mưu kế
Đường nhiêu khê, không thối chí, nãn lòng
Nước suy vong, “Cùng tắc biến,… tắc thông”**
Tìm Mạch Nối lật cho hùng trang sử!!!
Người Vượt Biển, sáng tác bằng ấp ủ
Nhạc, thơ, văn, họa rõ nét quê hương
Kìa xem “Trâu nhớ ngõ, chó nhớ đường”
Người đâu thể ra đi là chấm dứt!
Bao thuyền nhân, bao nhiêu dòng ký ức
Chờ ai đây? Còn chính trực phân minh?
Mặc Cộng nô hoài thao túng, lộng hành?
Bao Quốc Hận bấy nhiêu lần lãng phí!!!
Người Vượt Biển! Hãy nêu cao sĩ khí!
Gom thành tâm, thiện chí lại vì dân
Đánh cho tan thuật “kiều vận”, Việt gian
Dẹp cho sạch bọn nằm vùng hải ngoại!!!
Người Vượt Biển, từng “trấn sơn bình hải”
Đoàn kết nhau thành Sức Mạnh Vô Song
Gom Toàn Quân Chưa Giải Ngũ, hướng lòng
Về Tổ Quốc từ thế Chờ Tác Chiến.
Người vượt biển, tôi cũng từng vượt biển!
Người nam nhi, tôi nhi nữ thường tình
Từ hoàng hôn tôi mơ ánh bình minh
Cho dân tộc, khúc khải hoàn rực nắng!
Ý Nga
*Sinh ký, tử quy” = sống gửi, thác về
**”Cùng tắc biến, biến tắc thông”.

CONSCIENCE AND UPHOLDING THE SPIRIT

Translated: Thoai Lien,
Written for the boat people who still struggle for the homeland!The ocean-crossers* ate their fellow man’s flesh
For their whole lives, they have been constantly obsessed
For their whole lives, they have been watching the moon faded.
The flesh has reminded them of their conscientious remorse.

The ocean-crossers never cease their prayers at any service mass,
“Return after death”* will naturally become their home-coming paths!
Thirty years… their minds are still with the ocean
Their earnest wish is to clear off their painful obsessions.

The ocean-crossers bear a grave sentiment
To watch “boat people” transform into the Viet “on-tour” men.
In silky outfits, they return home to enjoy whimsical treats,
Telling in great detail by twisting words to make things sound perfect.
The ocean-crossers smile, boastingly fidget.
Praising solemnly the evil doctrine, which fools the populace.
Each high-ranking person owns hundreds of pretty girls and mistresses
They enjoy in the forefront, posing cross-legged!The ocean-crossers return home to find a plan to surf,

A complicated task, but determined to never give up.
A nation “Being cornered leads to change, and subsequent success”.**
Finding connection to turn the history will certainly take place!
The ocean-crossers quietly compose
Music, poems, novels, depicting their homeland in great detail
Such as “Buffalos remember their paths; dogs their trails.”
One cannot cross the river, then burn the bridge to put an end to it!Countless boat people, countless memoirs recorded.
Waiting for someone? A person well-behaved and honest?
The Communists abusing their power is couldn’t be concerned less?

The nation’s hatred rises, so does its resources to waste!
The Ocean-Crossers! Uphold your noble spirit!
Make full use of your will to serve the people
(By) knocking down the treachery tactics
To clear up the undercover abroad!!!The Ocean-Crossers ever guarded mountains, and subdued seas.

Combined all forces to form a unique authority
Gathered all militants not yet discharged, all with willpower
To readily engage in a combat for (their) fatherland,.You crossed the ocean; I also crossed the ocean!
You are Men; I, an ordinary Woman,
From dust, I’ve dreamt of the crack of dawn
Which gives our people a piece of shiny triumphal music!

Translated: Thoai Lien,

Poem by: Ý Nga.
_______
*The Ocean-Crossers: those who fled from homeland
by way of crossing the ocean.
** Private conversation with the poet.

CONSCIENCE AND WILL

Translated by HUONG DUONG – 21 April 2010.

On behalf of the boat people still living for their fatherland
The “Boat People” who was nourished with the corpse of his congeners
Is persistently haunted for life
For life he will see a worn-out moonlight
And the flesh that reminds him of his culpable conscience.
The “Boat People” incessantly recites her prayers
Death we will face all of us one day anyway
For thirty years her heart goes to the ocean
And her hope is to be exonerated from the unjust painful sin
The “Boat People” keep sadness deep in their heart
They witness the evolution from “Boat People” into“Việt Kiều”* ‘s
Well-dressed in suits, he find joy in shocking pleasures.
Recounting them, falsifying them as much as they wanted
The “Viet Kieu” smiles, bragging and wriggling,
Eulogizing the heretics and demagogues,
And the party members with their harems
Who sit majestically on the head of the people.
The “Boat People” return with secret plans
Not discouraged by the obstacles
The fatherland is in peril, they give their hands
To find a way to fight and write a new page in their history
To show love for their country,
the “Boat People”, create from their heart, songs, poems, writings, and paintings.
Look! Buffaloes and dogs find their way home,
How can human beings leave their homeland for good?
As many “Boat People”, as many sad memories
Why waiting? Where is the clear will?
Let the vile Communists abuse of their power?
As much resentment has been wasted
Oh! “Boat People”, show your pride!
For the nation, open your heart, show your good will!
Annihilate the “Kiều Vận”** tactic and the traitors
Exterminate all the spies who are among us.
Oh! “Boat People”, you who had fought for your country
Let’s unite to form an incomparable force
Together those who are still in the ranks
Let our heart go towards our fatherland and be ready to fight.
I am also a “Boat People” like you
You’re proud men, I am an ordinary woman
But since dusk I dream of dawn
For my countrymen, I dream of a triumphant return!
Translated by HUONG DUONG
Poem by Ý Nga
*Vietnamese living abroad
**Campaign to win the heart of the anticommunist Vietnamese living abroad.

CHƯA MINH CHỦ: CỜ VÀNG LÀ ĐẠI TRỤ

Nhà văn Nguyễn thị Vinh, Na Uy
đã viết trong “CỎ BỒNG LÌA GỐC”, TÂM CẢM
(trang 187, tác phẩm “THƯƠNG YÊU”):
“Sài Gòn thất thủ năm 1975, nhà tù, vượt biển, trại cấm…
Nhưng văn học nghệ thuật và nhất là thi ca, của một số
văn thi sĩ, chưa hề đoái hoài tới tiếng người ta kêu khóc,
chưa ngó tới những cuộc đời ăn mày vẫy gọi.
Trong sự sai lầm này có cả tôi…”
Tôi cũng thế! “Khóc” chưa tròn “vẫy gọi”
Nên cả đời cứ đau mãi: Việt Nam!
Cứ mơ làm những chuyện rất tham lam
Chỉ duy nhất: màu Cờ chưa bội phản!
Kể từ lúc phải tha hương tỵ nạn
Ta có gì để kết hợp với nhau:
Ngọn Cờ Vàng vươn nghịch cảnh thương đau,
Vào các đảo* theo thuyền nhân ấp ủ!
Ba sọc đỏ, nền vàng: như Minh Chủ
Đã chu du theo Lý Tưởng Tự Do
Nhờ trong tim cùng Căn Cước Vàng Cờ
Mà đoàn kết bao tấm lòng yêu nước!
Một Biểu Tượng không gì thay thế được!
Dẫu khởi đầu và chấm dứt ở đâu,
Dẫu chúng ta xuôi ngược khắp địa cầu,
Thế chiến đấu: Cộng Đồng luôn bảo vệ!
Cờ truyền thống, chống độc tài Đất Mẹ
Tìm Lối Về! Chống áp bức, bất công!
Khắp năm châu bốn bể, giống Lạc Hồng
Quyết chống Cộng để làm gương con cháu!
Còn cộng sản là ta còn chiến đấu!
Dù nữ, nam, lão, ấu vẫn Cờ Vàng
Vài cò mồi* đem cờ đỏ khoe khoang
Ta cùng đánh! Chúng chạy về đồng… đảng!*
Nhờ sắc bén, ta giữ Cờ rực sáng
Lá Cờ Vàng Lịch Sử đã lưu vong,
Theo bước chân của tất cả Cộng Đồng
Trắng tay đi vẫn giữ gìn DI SẢN!
Giữ DI SẢN để chống người CỘNG SẢN
Chống bạo tàn, chống Quốc Nạn suy vong
Dẫu đục, trong ta vẫn trọn tấm lòng
Nuôi hy vọng, giữ bền lòng son sắt!
Ý Nga
*Các đảo = các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á

*Cò mồi = bọn phản quốc

*Điển hình là một Trần Trường đã chạy về sống với VC cũng không yên

NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM!

Thành kính vinh danh QL VNCH và
quý Tù Nhân Chính Trị, Thương PhếBinh hiện vẫn còn
đang chịu nhiều đọa đày tại quê hương, đặc biệt là Lực Lượng
Bí Mật vẫn đã và đang âm thầm chiến đấu cho Đại Cuộc
Anh đã viết cho những Người Nằm Xuống
Bị đọa đày không cơ hội thở than
Kẻ bình an tranh sống, anh miễn bàn
Chính vì thế anh chưa hề nãn chí!
Đem mỹ ý, em dâng người Chiến Sĩ
Những Tù Nhân Chính Trị thật can trường
Chết, bị thương vì mảnh đất quê hương
Chưa thụ hưởng được một ngày êm ái.
Chị khẳng khái bao dòng thơ ghi lại,
Đêm di hành dã trại, Lính bôn ba
Ngày hành quân, xung trận cứu sơn hà
Nơi chiến địa đã xem thường lửa, máu
Vai súng đạn, từng mục tiêu chu đáo
Chiếm! Cho dân được lành áo, no cơm!
Nên chúng ta phải viết, ủ danh thơm:
Lòng can đảm bao Anh Hùng Giữ Nước!
Người Đi Trước chưa bao giờ khiếp nhược!
Lìa quê hương, sao quên được ơn Người?
Lòng tri ân xin ghi khắc một đời
Cờ phất phới sắc Vàng làm minh chứng!
Xin ngưỡng phục từng âm thầm chịu đựng
Những Tôi Trung của dân tộc oai hùng!
Làm gương soi, hương chiến đấu thơm lừng
Lòng kính trọng tự đáy lòng ấp ủ!
Người tỵ nạn vẫn giữ hoài trang sử
Chúng tôi đi, sinh tử lắm nghẹn ngào
Nên không quên thảm não của đồng bào
Tim rỉ máu, thương cho Người Ở Lại!
Ý Nga

THỦPHẠM

Ai đục khoét bia thuyền nhân châu Á?
Ai đào mồ, xới mả tổ tiên ta?
Ai đem “Kẻ Lạ” vào chứa trong Nhà?
Ai ra rả: –Tình Răng Môi Ấm Lạnh?
Ai xoen xoét toàn những lời bất chánh?
Phe cánh nào chẳng đem bán giang san?
Đảng viên nào chẳng tài sản ngút ngàn?
Ai thất sủng mới thở than, khiếp nhược?
Bạn càng đếm sẽ càng điên lên được!
Cần gì xem thế chiến lược giặc Tàu!
Nhìn dân oan khiếu kiện, Bạn có đau?
Cả một nước đang kêu trời không thấu!
Cột biên giới tự nhiên sao mất dấu?
Ải Nam Quan lừng lững chợt “đi” đâu?
Giặc nắm đầu Bộ Chính Trị đã… lâu
Bia Chiến Thắng phải… mau mau đục bỏ!
Hủy chiếu khán, giặc vào đông như cỏ
Ai bày trò? Ai mở Ngõ ngây ngô?
Lũ vong nô càng thách đố, tung hô
Quân xâm lược càng hàm hồ, hống hách.
Xưa Tiên Tổ giữ non sông: khí phách!
Mảnh san hà chưa từng rách tả tơi
Mà thời nay Thủ Phạm dám trêu ngươi?
Thì: KHỞI NGHĨA!
Vực lòng dân: ĐỨNG DẬY!
Ý Nga

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s