Chiếc Áo Dài Việt Nam

Chiếc áo dài Việt Nam

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.

Từ Uyên

 Con yêu quí của mẹ.

Mẹ vừa nhận dược email của con nói con đang phân vân không biết chọn đề tài gì cho một bài luận văn đầu niên học. Mẹ chợt có một ý nghĩ này con xem có thể dùng nó được không. Ðó là con viết về lịch sử chiếc áo dài của người phụ nữ Việt Nam.

Theo mẹ, đề tài này có thể hấp dẫn với thầy cô giáo của con nhất là thầy cô giáo ấy không là người Việt mình.

Con có thể tìm kiếm tài liệu trên mạng, chắc có khá nhiều, nhưng mẹ cũng “gà” cho con chút ít tài liệu như mẹ được biết.

Trước hết con viết về chiếc áo dài của phụ nữ Việt Nam hiện nay đã khá là quen thuộc đối với thế giới và như mẹ hiểu thì nhiều chuyên gia thời trang thế giới cũng đã để ý và ngợi khen chiếc áo dài của phụ nữ Việt Nam.

Kế tiếp con viết về lịch sử của áo dài. Nó có từ bao giờ và theo thời gian nó đã biến đổi như thế nào. Thời trẻ cũng có lần mẹ tìm tòi xem chiếc áo dài có từ bao giờ nhưng không thấy có sách sử nào ghi lại. Chỉ từ khi có nhà họa sĩ thời trang tên là Cát Tường vào năm 1930 đã cải tiến chiếc áo tứ thân của phụ nữ Việt Nam thì chiếc áo dài bỗng trở thành đề tài khen chê của mọi giới cả nam lẫn nữ. Lý do vì Cát Tường đã “đì dai” (design) chiếc áo dài bó theo thân hình, cổ áo mở rộng ra và vai áo thì bồng lên theo như một số kiểu áo của người Tây phương. Sau đó vào năm 1934, một nhà họa sĩ khác cũng ở Hà Nội tên là Lê Phổ “đì dai” (design) lại chiếc áo dài của nhà may Cát Tường, bỏ bớt những rườm rà lai căng chỉ còn giữ cho chiếc áo dài bó vừa vặn tấm thân với hai vạt áo dài buông thả và cổ áo viền thấp hoặc dựng cao. Chiếc áo dài từ đó được giới phụ nữ thành phố nhất là Hà Nội và Sài Gòn chấp nhận dễ dàng vì nó vừa kín đáo lại cũng vừa phô bầy được nét trẻ trung thời đại.

Cho mãi tới sau khi đất nước bị chia đôi, thì ở miền Nam vào khoảng đầu thập niên 60, có hai nhà may lớn là nhà may Dung ở Ða Kao và nhà may Lê Phát trên đường Phan Ðình Phùng đã cải tiến cách may là ráp hai ống tay áo trên vai theo đường chéo (raglan). Cách may này đã hoàn toàn xóa bỏ được những nếp nhăn ở hai bên nách trước và sau theo lối may cũ. Ðồng thời vạt áo cũng phải may sao cho ôm lấy cặp đùi và chỉ còn dài hơn đầu gối một chút. Ðồng thời hai bên eo áo cũng để cho rộng hơn không bó ghì như kiểu áo cũ được cải tiến vào những năm 50. Trong khi đó cổ áo không cần phải mở rộng mà chỉ là một cái cổ dựng không cao chỉ bằng 1/3 kiểu cổ áo cũ. Cải cách này đã làm cho chiếc áo dài của phụ nữ Việt Nam bỗng dưng trở thành một nét đẹp vô cùng quyến rũ vì nó vừa thanh nhã, lịch sự, trẻ trung lại kín đáo vừa phải đủ quyến rũ một cách tinh khiết cho người mặc.

Cho đến nay, dù có hàng trăm các nhà kiểu mẫu thời trang “biến tấu” chiếc áo dài ra đủ mọi cách nhưng mẹ thấy chưa có kiểu áo nào có thể sánh nổi với chiếc áo dài, tay raglan, cổ dựng ngắn và vạt áo chỉ quá đầu gối một chút vào thời thập niên 60.

Qua phần lịch sử chiếc áo dài của phụ nữ Việt Nam hiện nay, con cũng có thể viết thêm một phần nhận định của mình về y phục của phụ nữ thời cổ theo suy đoán của mình. Trải qua gần 5 ngàn năm, dân tộc Việt Nam đã có một nền văn hiến riêng biệt cho dù đã bị Bắc thuộc đến 1 ngàn năm, phụ nữ ắt hẳn phải có một lối trang phục trong sinh hoạt hàng ngày cũng như trong lễ lạt. Dấu tích sau cùng còn lại là những bộ áo tứ thân ở miền bắc và chiếc áo bà ba ở miền Nam. Gọi là áo tứ thân vì chiếc áo được ráp bởi 4 miếng vải, hai sau, hai trước. Hai miếng trước thì để rời và thắt lại trước bụng cho gọn nghĩa là không có vạt trước. Nhưng nơi các phụ nữ quyền quí thì vạt trước vẫn có nhưng chiếc áo được may rộng để cho thật kín những đường nét trên thân thể người phụ nữ.

Bàn rộng hơn nữa, con cũng có thể viết thêm rằng sự cải cách chiếc áo dài từ chiếc áo tứ thân cho đến những chiếc áo kiểu cọ lung tung bây giờ, nó cũng phản ảnh cái nếp sống của phụ nữ Việt. Nó vừa muốn vượt thoát ra khỏi khuôn nếp cũ là tinh thần “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” của xã hội phong kiến nhưng nó vẫn còn giữ được cái nền nếp mà không buông thả của người phụ nữ đã được đồng hóa với cái Ðẹp.

Mẹ chúc con viết được một bài luận văn xuất sắc theo đề tài này để sau này khi con lập gia đình có con rồi, lại sẽ chỉ dẫn cho nó.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s