Thơ Lê Văn Hiếu * Tự Ngộ

Thơ Lê Văn Hiếu
TỰ NGỘ

Tôi vừa bảo với em rằng tôi tìm một bóng Hồng , khi vừa bỏ một bóng Hồng bão rớt .
Tìm cái dật dờ trôi dạt, một lìa bỏ của uẩn khúc , để thả trôi…
Từ bỏ một trái tim đá ,tìm một trái tim gỗ , gỗ thì dễ mục, để tạo một cảm giác mất hút, một mất hút có lực .
Tôi vừa bảo với em tôi không tìm tôi,tôi phó mặc,cớ sao em tìm tôi ?
Hay em lại giống tôi , theo giòng trôi lạc…
Những tâm hồn muốn trôi dạt mà không có nước,vừa nhớ đang nằm ở vũng bùn, ở ao hồ tư tạo, trôi về đâu ?
Em nằm ở vũng nước có dát gạch men, tôi nằm ở vũng Trâu đằm rẻo ruộng .
Quẫy đạp như con Cá mắc cạn ,có lúc tự ngộ rằng mình đang ở sông biển rộng …

KHÚC CHẬM

Không như người lái buôn đầy tính toán
Gặp và không gặp .
Không một lần lữa của ách tắc giả dối
Gặp và không gặp.
Không một sợ sệt e dè thẹn thùng run rẩy
Gặp và không gặp ?

Anh muốn chạm mặt thật chậm
Để nhấm nháp hết ngọt ngào của trí tưởng ,
Để em khỏi thô ráp ,
Tủi hờn khi chạm thấy một khuôn mặt đầy bụi bặm ?

Chầm chậm , chầm chậm …#

Thơ Lê Văn Hiếu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s