Thơ Lê Văn Hiếu * Thương lắm, Sông Hoài

Thơ Lê Văn Hiếu
THƯƠNG LẮM , SÔNG HOÀI

Vẫn ngọn đèn sông Hoài,
Vẫn giọng nói sông Hoài .
Chỉ có mái ngói là rất cũ
Chỉ có cánh cửa là rất cũ .

Trên bậc cầu thang già nua
Bước chân chúng mình còn quá trẻ ,
Bây giờ mình đi lên ,đi lên .

Anh với sông Hoài có nỗi nhớ
Anh với sông Hoài có cơ duyên
Gặp nhau từ trên núi ?

Những đêm nằm nhắc chuyện quê hương
Bước chân tảo tần của mẹ
Những món ăn ngon của mẹ.

Trái Ớt này xé lưỡi mà thương
Cộng rau thơm nồng này nữa
Những vị này không lạ .

Anh không là người sông Hoài
Không là người phố Hội như em
Can cớ gì , ứa nước mắt mà thương ?

Thương ngọn đèn lồng sông Hoài,
Thương giọng nói sông Hoài,
Thương cả hồn của sông Hoài – rất cổ !

DƯỚI CHỢ ÂM PHỦ
CHÚNG TA SAY…

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Chúng ta hút rốt ráo từng con Ốc
Đến nỗi nó vặn mình cùng kiệt,
Cùng kiệt từ bếp lửa .

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Những đóa hoa khoe sắc tỏa hương,
Những hương hoa mềm oặt trong cơn mưa,
Quằn quại lênh láng trên mặt đất chảy.

Dưới chợ âm phủ chúng ta say
Cái ánh sáng nhòe tối,
Cái ánh sáng mềm nhão.
Lập lòe những bộ quần áo mới
Chờ những thân hình khô ráo
Mặc lên như mặc những hoài niệm.

Dưới chợ âm phủ chúng ta say,
Cái lành lạnh ban tối,
Cái ren rét của đồi núi
Ta thèm một ngọn lửa,
Thèm một trái tim để sưởi ấm .

Dưới chợ âm phủ chúng ta say,
Em nghiêng cho ta một bờ vai
Khi bước chân lê không nổi …

Và ta về ,
Hòa vào giọt nước mắt nóng hôi hổi
Tìm nhau hơi thở ấm …
Dưới chợ âm phủ chúng ta say ?

Lê Văn Hiếu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s