Văn hoá phong bì trong ngành y của Việt Nam

Văn hoá phong bì trong ngành y của Việt Nam

Văn hoá là những thói quen, những tập tục có tính truyền thống xem như mặc nhiên của một dân tộc. Ở Việt Nam, văn hoá phong bì nằm trong quốc nạn tham nhũng, thuộc tính của cán bộ CSVN.

4.1. Bỏ ra 100 triệu đồng để lãnh lương hàng tháng vài trăm ngàn

Ngành y và phong bì

GS Nguyễn Minh Thuyết nêu ý kiến: “Nạn hối lộ phong bì lan tràn phổ biến là do người ta nói nhiều mà làm ít hoặc không làm. Cán bộ lãnh đạo không gương mẫu thì “thượng bất chánh, hạ tắc loạn” là lẻ đương nhiên.

Tôi từng biết, chuyện xin đi dạy học ở một miền núi xa Hà Nội. Để trở thành giáo viên chính thức của Sở Giáo Dục, giáo viên nọ phải bỏ ra 100 triệu để lót tay cho quan chức. Bỏ ra 100 triệu chỉ để lãnh lương hàng tháng vài trăm ngàn, như thế phải bao lâu mới lấy lại đủ vốn”.

4.2. Nạn phong bì mang lại siêu thu nhập

Bà Nguyễn Thị Hoài Thu, nguyên Phó Chủ tịch Ủy Ban Các Vấn Đề Xã Hội của quốc Hội: “Khám bịnh và xin việc làm là hai lãnh vực gây bức xúc nhất hiện nay. Bây giờ bị ốm mà không lót tay cho bác sĩ thì có khi tánh mạng không còn giữ được, đã có nhiều trường hợp như thế xảy ra. Lương là phụ, phong bì là chính”.

4.3. Phong bì ngành y và tư duy ngược lại

Bộ trưởng y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phát biểu: “Khi người dân, người bịnh không đưa phong bì thì y đức của bác sĩ cán bộ sẽ được cải tiến”.

Nhiều người phản đối ý kiến của bà nầy. Anh Vũ Hải cho biết: “Chẳng có ai muốn đưa phong bì cho ai cả. Người dân nghèo không muốn bị mất tiền, vì đối với họ, 50,000 hay 100,000 là một số tiền lớn, đôi khi phải chạy đôn chạy đáo vay mượn. Tại sao không xét ngược lại, vì sao người ta phải đưa phong bì?

Câu nói của bà bộ trưởng nầy đã chối bỏ trách nhiệm quản lý của Bộ Y Tế, của nhà nước. Bà nầy đã từ chối trách nhiệm của bà rồi lại đổ thừa cho người dân”.

 Năm bịnh viện “nói không với phong bì”

5.1. Cho phép nhận phong bì sau khi khám và điều trị

Bịnh viện nhà nước tự khai và thừa nhận mình tham nhũng khi viết những khẩu hiệu “Nói không với phong bì” khắp nơi để nhắc nhở các nhân viên y tế.

Bắt đầu từ tháng 9 năm 2011, 5 bịnh viện trung ương được Bộ Y Tế chọn làm “thí điểm” để triển khai quy tắc ứng xử, nâng cao y đức, nội dung chính là “Nói không với phong bì”. Thí điểm là nơi được chọn làm thí nghiệm để xem kết quả như thế nào, mà không bảo đảm có kết quả 100%.

Văn hoá phong bì là việc đưa và nhận hối lộ công khai, đặc biệt là nó đã trở thành một tập quán mang tính truyền thống trong xã hội.

Năm bịnh viện được chọn làm thí điểm “nói không với phong bì” là: BV Bạch Mai, Việt Đức, BV E, BV K và BV Phụ Sản trung ương.

Phó Giáo Sư, TS Nguyễn Tiến Quyết, Giám đốc BV Việt Đức cho biết: “Cần phải nhận định rõ ràng, nếu đó là phong bì mà nhân viên y tế “vòi vĩnh” thì cần phải xử lý nghiêm khắc, nhưng nếu nhận phong bì sau khi hoàn tất việc khám nghiệm hay điều trị là một chuyện khác, có thể chấp nhận được.”

Ý của ông Giám đốc nầy cho phép bác sĩ BV công, được nhận tiền của bịnh nhân, chỉ khác nhau ở thời gian trước hoặc sau mà thôi. Tức là còn vấn đề, “không” “nói không với phong bì”. Cha nội Giám đốc nầy ngây thơ quá, hoặc ông cũng thuộc diện chuyên nhận phong bì của bịnh nhân.

Tham nhũng của cán bộ CSVN thuộc hàng sư tổ, thượng thừa. Hai bên chỉ cần dùng ngôn ngữ, tiếng lóng, mật hiệu, thì đã có thỏa thuận về giá cả, tiền bạc bao nhiêu, vàng vòng bao nhiêu. Từ ngữ mà dân gian áp dụng cho cán bộ VC như “vấn đề đầu tiên” (tiền đâu?), phương án chữa trị nầy có “3 khâu” (3 chỉ vàng), phải tốn “1 chai” (1 triệu đồng), “một xị”…ngoài ra, còn những mật hiệu “gật đầu”, nháy mắt… cho nên việc đưa phong bì cho bác sĩ trước hay sau gì thì cũng thế thôi. Bộ Y tế đã chọn lầm người thi hành chiến dịch “nói không với phong bì”, hoặc trong đội ngũ cán bộ không còn một ai trong sạch cả. Coi bộ còn lâu mới chống được tham nhũng trong giới thầy thuốc ở BV công. Thượng bất chánh, hạ tắc loạn thật không sai.

5.2. Bác sĩ “bị ép” phải nhận phong bì

“Trước khi người nhà lên bàn mổ ở BV K, tôi được một BN lâu ngày tư vấn: “Trước khi mổ, bỏ vào phong bì từ 1 triệu đến 2 triệu rồi đưa đến phòng cho BS, nhớ ghi tên tuổi và số phòng là được. Đây là luật và là lệ rồi, ai ai cũng làm thế, không có không được”. Anh Nguyễn Văn Đố, Hà Nội, cho biết thêm: “Bây giờ khó khăn lắm, đưa phong bì phải khéo léo và kín đáo mới được, nếu không thì dễ bị chửi lắm, hư việc. Giá cả cũng rõ ràng lắm, sinh mổ 2 triệu, sinh thường thì 1 triệu”.

Bịnh nhân cho biết, có đưa phong bì thì họ an tâm hơn. Nhiều nhân viên y tế cũng bày tỏ, họ không nở nhận tiền của những người nghèo khó, nhưng nhiều khi họ “bị ép” nên phải nhận để cho gia đình BN được vui lòng. Một BS ở BV K. cho biết: “Việc nói không với phong bì thì tốt, nhưng nay đã trở thành cái văn hoá phong bì rồi, thì khó mà thay đổi được.”

5.3. Không có phong bì không được

Ngày 12-10-2011, chị Phạm Thị Nh. ở Hải Dương tìm mọi cách để tiếp cận BS để ngày hôm sau không phải trở lại lấy kết quả theo như thư hẹn.

Chị Nh. cho biết, bà chị bị ung thư vú. Từ 4 giờ sáng phải lặn lội đến BV K để lấy thẻ, nhưng đến 16 giờ mới được siêu âm và X quang. BS hẹn hôm sau đến nhận kết quả. Với kinh nghiệm nhiều lần đến BV nầy, nên chị chuẩn bị sẵn phong bì để nhận kết quả sớm hơn. Theo tính toán, nếu đợi sáng hôm sau thì phải trả mấy trăm nghình để ở trọ, ăn uống, nên phải chọn cách đưa phong bì thôi. Lần trước cũng làm thế, nhanh lắm, nhưng hôm nay, nhiều nhà báo đến quay phim chụp hình nên phải đổi chiến thuật tiếp cận. Chiến dịch “nói không với phong bì”, thật ra chỉ làm khó cho bịnh nhân mà thôi.

Trong khi đó, chồng của BN Trần Thị H. ở Thái Bình, đang nhăn nhó chờ đợi, vì BS hẹn 1 tháng sau mới được nội soi đường ruột.

Đi từ 3 giờ sáng cho kịp xếp hàng lấy thẻ. Nhưng trong lúc chờ ở trong phòng ngộp thở vì đầy nghẹt cả người, vì vợ tôi mệt quá nên tôi đưa ra ngoài. Xui xẻo là lúc y tá gọi tên tôi không có mặt. Tôi nài nĩ và trình bày lý do vắng mặt, nhưng bác sĩ không chịu. Tôi vẫn đợi đến cuối giờ, hy vọng BS giúp cho. Nhưng y tá đến bảo, nếu cần nội soi thỉ hãy đến số 60 đường Quán Sứ để siêu âm rồi mang kết quả lại đây.

Khi sang tới đó, thì họ đòi 895,000, tôi đành quay trở lại năn nỉ tiếp, bởi vì tôi chỉ mượn được có 1 triệu, mà từ sáng đến giờ đã tiêu hết 300,000 rồi.

Không có phong bì không được. Bịnh viện có nhiều Vitamin cho bịnh nhân, nhưng rất thiếu Vitamin “T”, đó là sinh tố “đầu tiên” mà BS và y tá cần nhất.

5.4. Một ngàn lẻ một cách móc túi bịnh nhân

5.4.1. Lạm dụng bảo hiểm xã hội

Kết quả thanh tra của cơ quan Bảo Hiểm Xã Hội (BHXH) tại 13 tỉnh thành cho thấy nạn lạm dụng BHXH gia tăng.

“Hiện nay, các cơ sở y tế lạm dụng BHXH ở mức “đại trà” và ngày càng gia tăng dưới nhiều hình thức khác nhau, trong đó, phổ biến nhất là lạm dụng chẩn đoán bằng hình ảnh, như xử dụng quá mức các dịch vụ kỹ thuật đắt tiền, nhưng không cần thiết. Nhiều dịch vụ chồng chéo nhau, thực hiện nhiều lần, nhưng kết quả không khác nhau, lạm dụng siêu âm.”. Ông Nguyễn Tá Tĩnh, Phó Trưởng ban thực hiện chính sách bảo hiểm y tế, BHXH nêu thêm ví dụ. “Tại BV Đa Khoa Bình Định, cán bộ đoàn kiểm tra “phát hoảng” về khả năng xử dụng các dịch vụ đắt tiền tại đây. Nhiều BN chỉ cần siêu âm cũng đủ có kết quả tốt, nhưng BV nầy lại cho chụp hình cộng hưởng MRI, phải chụp một lô hình các bộ phận của cơ thể không cần thiết. Vì thế, mà phần chi phí chẩn đoán của BV Bình Định chiếm tới 50% chi phí khám bịnh. Trong khi đó, tỷ lệ nầy trên cả nước chỉ có từ 10 đến 12% mà thôi.

Bịnh viện nầy cố tình chẩn đoán thật nhiều bịnh khác nhau trên một cơ thể BN, để chụp hình cả “tâm cang tỳ phế thận”.

Cho máy siêu âm chạy quá công suất để tận thu. Chẳng hạn như siêu âm ổ bụng cần thời gian từ 5 đến 7 phút, ở tim thì khoảng 25 đến 30 phút. Mỗi ngày BV nầy siêu âm 250 lần, tương đương với 20/24 giờ. Máy chỉ nghỉ có 4 giờ. Vì thế, thời gian phải rút lại, từ 1 đến 3 phút, thay vì 25 đến 30 phút. Do đó, kết quả không có giá trị vì không chính xác, trái lại, thu nhập gia tăng, tiền vô ào ào nhờ máy móc hiện đại.

5.4.2. Lạm dụng y học cổ truyền

Bịnh viện ở huyện Đoan Hùng, Phú Thọ có 22 nhân viên, nhưng riêng ngày 1-7-2011 đã gởi phiếu thanh toán 1,700 lượt xoa bóp bằng tay, kéo giản cột sống thắt lưng, điện châm.

5.4.3. Lạm dụng thuốc đắt tiền

Ngoài những lạm dụng trên, BV còn lạm dụng thuốc, nhất là thuốc đắt tiền. Tại BV Đa Khoa Vĩnh Long, thuốc kháng sinh (trụ sinh) quý, đắt tiền chiếm 70% số thuốc kháng sinh được kê cho người bịnh. Kiểm tra ngẫu nhiên 45 bịnh án về chẩn đoán sinh đẻ, cho thấy việc dùng kháng sinh đắt tiền Klamentine lên tục trong 16 ngày, trong khi theo nguyên tắc, thì 7 ngày là tối đa. Kê trong hồ sơ tính tiền nhưng chưa chắc gì tới tay bịnh nhân.

Riêng trong quý 1 năm 2011, sản khoa đã cấp 4,000 viên Klamentine với số tiền 38 triệu đồng cho BN sau khi ra khỏi viện.

Tất cả những lạm dụng nói trên mục đích móc túi bịnh nhân và quỹ BHXH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s