Vĩnh Thông * Ta Về Với Núi

Ta Về Với Núi

Tùy bút VĨNH THÔNG

Hôm nay, trong cái nắng tháng sáu oi bức, ta rời bỏ thành phố, leo lên chiếc xe gắn máy cà tàng chạy về phía núi, tìm đến một vùng quê yên bình. Hình ảnh đô thị ồn ào, vẩn đục vì có quá nhiều khói bụi và những con đường ngã ba, ngã tư có bùng binh, đèn giao thông… không còn nữa, tất cả đã nằm lại phía sau. Tôi đã về với núi.

Những con đường ngoằn nghèo và thời gian trôi chậm buồn cũng không thể nào kéo dãn chuyến đi của ta. Chiếc xe cũ kĩ cũng đã đến nơi cần phải đến. Chợ Nhà Bàng hiện ra như một bức tranh đông vui, nhộn nhịp, những tiếng còi xe, tiếng rao hàng như làm vỡ òa không khí của một buổi sớm mai trong trẻo. Xa xa là núi rừng mênh mông xanh thẳm. Men theo con đường tỉnh lộ 948 hướng về phía Tri Tôn, núi Cấm dần dần hiện ra, thâm u, kỳ bí cùng với sương bay là đà trên đỉnh tạo ra một sự vương vấn cho khách lữ hành.

Ta ngồi trên chiếc xe ô tô nhỏ từ từ “bò” lên núi. Những chiếc xe như những con kiến li ti giữa thăm thẳm bạt ngàn. Cái sự ngột ngạt và u uất của phố thị ta đang sống gần như – à mà không, phải nói đúng hơn là hoàn toàn – tan biến hẳnTừ màu xanh bạt ngàn của cây rừng xung quanh, ta chỉ cần phóng tầm mắt xuống phía dưới kia là thấy được màu xanh màu mỡ đồng bằng hòa quyện cùng với những làn khói đốt đồng mờ mờ, thăm thẳm.

Ta đã đến với gió, với núi rừng và bao la trời mây. Ta đã về với mênh mông…

Buổi chiều, nắng cong mình liệng xuống đất từng vệt sáng dài li ti pha chút sắc đỏ. Nắng loang lỗ rơi trên mặt lá, ngủ quên bên những vồ đá ngang tàng, chơi trốn tìm trong những lùm cây. Trên chùa Phật Lớn, gió ào ào, như muốn cuốn bay đi tất cả để giữa lại nét hoang sơ u tịch của núi rừng. Bên kia là tượng Phật Di Lặc uy nghi, chễm chệ giữa đồng bằng, sừng sững trước gió thét, và luôn phóng tâm hoan hỷ về tất cả mọi người bằng nụ cười trên miệng. Đối diện là chùa Vạn Linh tựa vào sườn núi, tháp Quan Âm Các bảy tầng cao vút. Giữa là hồ Thủy Liêm rộng rãi, mát mẻ, soi bóng cả một vùng hùng vĩ.

Bất chợt, một cơn mưa ào đến. Tuy mưa không lớn, nhưng hình như đã chầu chực sẵn từ lâu, nó cắm từ giọt nước bơ phờ xuống vùng núi âm u nầy. Núi đã lạnh lẽo nay càng lạnh lẽo hơn. Gió và mưa quấn quít với nhau, xung quanh bốn phương mờ mịt những làn sương mỏng lạnh thấu xương.

Mưa tạnh dần, ta đứng yên lặng rất lâu như muốn lưu giữ lại không khí sâu thẳm lạ kỳ của núi rừng sau cơn mưa.

Ta lại đi theo con đường dốc ngoằn ngoèo để leo lên vồ Bồ Hông – đỉnh núi. Con đường nầy có nhiều dốc và dốc nào cũng cao ngất, phải vất vả lắm mới leo lên đến nơi được. Nhưng điều nầy chỉ là chuyện nhỏ nhoi so với những gì ta muốn tìm tòi, khám phá về vùng đất kỳ bí nầy, vậy thì vất vả chút cũng có sao…

Cuối cùng thì ta cũng đến đỉnh. Trên đây có ba ngôi điện thờ nhỏ là nơi sưởi ấm tinh thần cho nhiều du khách trong cuộc hành trình. Tối nay ta sẽ ngủ trên vồ Bồ Hông, không cần gì hết, chỉ một cái võng là có thể thực hiện “mộng giang hồ lãng tử” giữa mênh mông đất trời. Trên đây càng về khuya càng lạnh, hổm rày nghe báo chí đưa tin hình như là có áp thấp, áp cao gì đó, hèn chi hôm nay trời không được đẹp, sương mù phủ trắng cả một vùng, nhìn ở đâu cũng chỉ thấy sương mà thôi. Mà, thây kệ đó, đi ta cứ đi. Từ dưới vọng lên tiếng chuông chùa văng vẳng trong sương núi và tiếng những con côn trùng kéo rời rạc. Gió trên cao rồi gió dưới thấp cứ phần phật thổi về. Chắc là đá đang thở!

Trên núi đêm nay, hình như có người lữ hành nào cao hứng, cứ hát vang những câu vọng cổ thật dài, trải ra một vùng núi. Ta cũng không biết ai là người đã ca trong đêm đó, nhưng, hình như giọt phù sa đi lạc đâu đây hay là ghe thương hồ của ai đang neo đậu. Chuyến đi chưa kết thúc mà hình như ta đã nhớ đồng bằng, nhớ mùi khói đốt đồng thơm vị tháng giêng bay dài theo năm tháng. Giấc mộng “giang hồ lãng tử” của ta chợt vỡ oà thay vào đó là một giấc mộng đất trời kiêu sa. Ta thiếp đi trong tiếng đàn, tiếng gió ngay khi màn đêm vừa trở mình…

Trời đã hừng đông mà khắp nơi vẫn còn chìm trong sương mù mịt. Một đêm rồi, ta phải xuống núi thôi. Lần cuối đứng trên đỉnh Bồ Hông, ta nhìn lại một vùng đồng bằng, xa xa là núi Tà Lơn, gần nữa là núi Dài, núi Tượng, phía bên kia là những vạt lúa đầy phù sa… Nắng đã chồn chân, ta phải về thôi, về với đồng bằng sau một đêm ôm mộng liêu trai. Hình như giờ đối với ta đã không còn gì gọi là được – mất.

Tất cả, tất cả… ôi, phù du !

 

Thất Sơn, 7 – 2010

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s