Thơ Vương Ngọc Minh * tết, chuyện vãng với cô điều

Thơ Vương Ngọc Minh
tết, chuyện vãng với cô điều

..
thực
chẳng biết gì hết
mọi thứ cứ i như đã định phận (…)
ngó bóng mình in vào chỗ không ngờ trước
cho tôi cảm tưởng kỳ dị

quả
cái chết là sự kiện cực đặc thù thì
có lẽ tôi mang luôn tên Rambo

– chậc
chả hiểu
nghĩa lý chi cả!

“từ từ
.. hợm đã nào

bạn biết chắc ai chưa? ồ
.. sao
không á!
 
đấy một vị thần thân cận với thần tài
– đúng
ở phía tây hollywood..”
..
hiện tại tôi đã ra khỏi bóng tối
cô điều ạ
đứng giữa ánh sáng nhìn
độc nhất một con quạ lượn qua
lại
kêu xao xác
trên sân sau nhà người họa sĩ già

rồi ghi xuống “mi hãy nhớ lấy.. giờ
giấc
của đời người mặc dù được cải thiện nhưng
vẫn rất ngắn..”

cô điều nên nhớ
tôi không nói như thế đâu..
..
mồng ba tết, 2012.
vương ngọc minh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s