Thơ Trần Dzạ Lữ * Mắt Người Tây Sơn

Mắt Người Tây Sơn
Thơ Trần Dzạ Lữ   

*Gửi người tên D

Có đôi mắt Tây Sơn buồn vời vợi
Ám theo anh suốt dọc đường đời
Để đến đêm lại ngóng về con-mắt-biết-nói
Ngủ sao yên mùa nhớ em ơi?

Con dã tràng xe mãi niềm vui
Gửi cho biển, tặng em lời tình tự
Gió Tây Sơn ôm chằm quá khứ
Giục anh về Thị Nại chơi vơi…

Qua Ghềnh Ráng , biết em đã đi rồi
Anh đứng lại nghe lòng rưng rức
Đồi Mộng cầm đêm nay sương thức
Giữa vuông trời nhàn nhạt trăng vơi!

Quy Nhơn ơi! Thương quá một người
Mắt Tây Sơn giấu sầu thị tứ
Chiều không em, xoay vòng cuộc lữ
Nắng phai xưa,nhạc Trịnh mưa hoài…

Mắt của em là con- mắt-biết-cười
Khiến anh chết giữa nhu mì thiếu nữ
Có bão giông,cũng quay về cát cứ
Nơi miền yêu đằm thắm lâu rồi.
 

Trần Dzạ Lữ
 
( SàiGòn tháng 11 năm 2011
 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s