Thơ Cao Quảng Văn * NHỮNG HOÀNG HÔN TÍM

Thơ Cao Quảng Văn


NHỮNG HOÀNG HÔN TÍM 

Trong anh có quạnh hiu buồn

Những hoàng hôn tím mờ sương

Đợi chờ

Ngự Bình : Mơ ở trong mơ

Sông Hương chờ

Giữa đôi bờ giăng mưa…

Nội Thành ai đó – ngày xưa

Ngã tư xao xuyến hững hờ Nam Ai

Thương dài mấy sợi tóc mai

Đường quanh mấy nẻo

Thương hoài – Ngàn năm…

 

GIỮA ĐÔI BỜ SÓNG VỖ 

Mười sáu trăng tròn, bao giờ trăng khuyết

Giọt mưa rơi chiều thẳng đứng hay nghiêng

Nỗi niềm riêng

Tự khi nào ai biết

Khi khuya sầu

Bên gối – giọt buồn nghiêng

Những dòng thơ thực hư và mộng ảo

Viết ban mai hay trưa nắng mưa chiều

Thơ cứ viết

Những khi lòng muốn hỏi

Trần gian này quay tít lá phiêu diêu?

Và năm tháng

Bốn mùa đi, đi mãi

Xuân thắm nồng trong giọt nắng ngày đông

Nụ cười tươi cho đời ấm lại

Cho tình người xanh ngát

Mênh mông…

Dòng sông chảy

Giữa đôi bờ sóng vỗ

Theo mây trời lãng đãng phía trời xa

Mưa rồi nắng

Nón nghiêng chiều tha thiết

Nghiêng giọt buồn nghiêng nắng

Nở thành hoa…

C.Q.V


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s