Thơ Vương Ngọc Mình * Buồn trưa, vẽ chuyện

Buồn trưa, vẽ chuyện.

 
..
ra đánh đĩ màu trời trưa
một mảng nắng nằm đong đưa, cơ cầu
 
em đi đâu em về đâu
để trưa nay tôi dãi dầu, đãi bôi

thấy giữa mảng nắng đời tôi
và tấm lòng con hẫm hiu tím bầm
tay nào mơn đủ một rằm
tay nào đươm ngát đằm đằm chén cơm
rồi ra ủ ê da thơm
mặc hương lửa ngoài nương ươm tiếng cười
dãi mây che rợp mắt, mời
chỗ nằm xưa gót son ngời còn reo

trưa trời chim dậy ao bèo
chuyện trăng hoa kể trôi theo hoa đèn.
..
vương ngọc minh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s