Thơ Ngô Kỳ Duyên * Có cách nào để đỡ nhớ anh không ???.

Thơ Ngô Kỳ Duyên

Có cách nào để đỡ nhớ anh không ???.

 

Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Em tự hỏi và thấy lòng bối rối
Em hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được em.
 
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Hỏi trăng ư? Trăng làm sao nghe thấy
Bầu trời cao triệu vì sao nhấp nháy
Chẳng thể trả lời cho nỗi nhớ không tên
 
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Để lúc buồn thấy lòng không trống vắng
Em vẫn hỏi trong từng chiều phải nắng
Rồi tự trả lời, tự em biết mà thôi !…

Cánh phượng hồng.

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
 Dấu chân xưa ai để lại sân trường
 Ta có một thời yêu không dám ngỏ
 Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường
 
 Bốn năm em vẫn làm kẻ lạ
 Mỗi ngày chân giẫm nát hồn tôi
 Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
 Mang chút bụi buồn đi xa xôi
 
 Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
 Em vẫn là em giữa mọi người
 Hỡi ôi, ánh mắt vô cùng lặng
 Mà ở trong tôi gió ngợp trời
 
 Tôi với em chỉ là khoảnh khắc
 Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
 Em cũng như muôn người con gái khác
 Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi ?

 

 

1 thought on “Thơ Ngô Kỳ Duyên * Có cách nào để đỡ nhớ anh không ???.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s