Thơ Lê Văn Hiếu * Ban Mai

Thơ Lê Văn Hiếu

BAN MAI

Tiếng chim rớt ở một sớm mai tinh khiết
Sự dằn vặt của lửa.
Đã thắp sáng lòng đêm
Đầy bí ẩn.

Ngôn ngữ nào rơi
Thả trong khoảng không
Ta vội vàng nắm bắt
Thổi một câu thơ.

Đan xen vào những tiếng gà,
Đánh thức,
Đan xen vào nỗi mất ngủ của người đàn ông,
Đánh thức.
Hòa trộn vào quá khứ,vào niềm trăn trở
Đánh thức…

Bừng tỉnh,
Những gót chân ban mai.
Trên con đường trong veo,
Tiếng chim rơi rơi- giục giã.

BỐN MÙA QUÊ

Thèm bát lá giang ,
Chan húp cả mùa hè.
Những cộng cải non,
Chấm mắm cua mùa đông bão rớt.

Mùa xuân thèm gì,
Thừa thức ăn ngày tết.
Ngò cải mãi đơm hoa.

Thu đi học trường xa,
Sớm sớm chị nấu cho nồi cháo hến
Những món của ruộng đồng
Cỏ quê.

Thương những món xưa xưa
Thèm đến khô nước mắt.

Giá như,
Người nhớ đến ta.
Mỗi mùa xin một ít.

Sẽ gần lắm quê nhà,
Nỗi buồn thêm khắng khít.

Thơ LÊ VĂN HIẾU

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s