NỤ HỒNG

Nổi bật

Nhạc Khê Kinh Kha
Danh Ca Thanh Thuý Trình Bày

kkk2-nuhong1

kkk2-nuhong2

NỤ HỒNG

Đêm nao nằm mông giữa vườn hoa
hoa nở trăm bông dưới nguyệt ta
và em như nụ hồng đỏ thắm
lơi lã trong vườn riêng với ta

kê môi ta muốn hôn hồng đỏ
bổng thấy trăng tan trời đất nhòa

hôm nay ngồi lại giữa vườn xưa
vườn xưa nay vắng một nụ hồng
lòng ta ôi con đường xa vắng
biết đến bao giờ ta mới quên

lòng ta mưa lạnh nữa đây em
và chắc mai đây sẽ dại khờ

cho tôi xin một nụ hồng
cho tôi xin chỉ một lần
một lần bên đóa hoa hồng
một lần quỳ dưới hoa thơm

em, em oi
hãy nở trong tôi một nụ hồng
hãy thở trong tôi lời tình nồng
khi tình ta đã xót xa.

khêkinhkha/dp

TÌNH NỒNG SAY

Nổi bật

nhạc : khê kinh kha

Diệu Hiền Trình Bày

TÌNH NỒNG SAY

vươn tay anh hái trăng vàng
cài lên (cài lên) mái tóc cho nàng (là nàng) thêm duyên
yêu em anh đón mây ngàn
anh đem (là đem) dâng giữa tim nàng (là) tình nồng say
giăng tay anh hứng (ánh) mặt trời
tô môi (là môi) em thắm cho đời (là đời) thêm hương
à ơi anh đã (anh đã) yêu nàng
từ nay thề ước mặn nồng lứa đôi

yêu em, yêu cả đất trời
yêu em, yêu cả cuộc đời
yêu nhau , yêu nhau em hỡi một đời (là đời) có nhau
có nhau giữa chốn đường trần
có yêu thương trong trái tim nồng
có trăm năm trong nghĩa vợ chồng em ơi

yêu em chia xẻ trần gian
dù bao (dù bao) mưa nắng một lòng (là lòng) thủy chung
yêu em anh hiến dâng nàng
con tim (là tim) son sắt dâng nàng là tình trăm năm
tình tang con bướm qua mành
ngàn năm sông núi, trọn tình lứa đôi

khê Kinh Kha

 

THƠ VÕ CÔNG LIÊM

mua-1
TRỞ MÙA

chạm phải bờ môi
em . trải dài nỗi nhớ
xé từng mảng thời gian
vừa đụng tới trên tay
mắt môi là cảm xúc đồng tình
nhớ xưa hò hẹn là con sông tắt nghẽn
buồn tan trên môi
tóc nhuộm màu nhung nhớ
thơm mùi rạ khô
tôi . ở đó giữa bộn bề hư thực
vị giác đòi hỏi một cái gì
trong em biển dậy thì
màu trắng xa lạ trong mắt
trở mùa
em và tôi nếm thử một lần
ở đời
hư thực vẫn qua tay
tôi . như ngọn phi lao phóng vào vũng tối
em . như con nước nắng mưa chưa gặp gỡ
hình như trời đã sang mùa chiều qua trên dốc đá
nơi chúng mình đã hẹn nhưng chưa bao giờ gặp.

MƯA

tên gọi
em là mưa
chảy dài theo ngày tháng
nỗi nhớ đến bất ngờ
điệu buồn sóng sánh trên vai
cỏ linh hồn vuốt ve từng sợi nhớ
cho nắng lọt qua mắt môi khờ dại
mái ngói thơm nâu xếp thời gian ngang dọc
lên màu đất hoàng thổ với ký ức thuở nào
sợi khói vô tình cuốn vào em
một chủ nhật buồn
xô ước mơ về miền quá khứ
tôi . neo ảo giác trong mắt em
mưa tràn môi hôm ấy
gió thổi lùa tóc mây
con đường quen hơi thở
trên từng cọng nhớ
nắng tẻ chiều nay
giữa hôn mê thời gian
mưa qua cầu cong đuôi mắt
chân mềm gõ phiến dương cầm
đêm sụt sùi nhan sắc
đêm lén lút vụng dại
đêm đồng lõa tắt đèn
những chiều mưa cô độc rừng núi
chim bay về tổ ướt cánh mây ngàn
tôi . cổ tích nắng đục mưa trong
em . thần thoại trước tròn sau méo
màu mắt đã ráng chiều
màu thời gian bạc phếch.

GỢI NHỚ

tôi . đọc lời nhắn trên phôn
mà nhớ ngày xưa
vòng tay xiết chặt
lên thân thể nóng rang mùa hạ
em . úp mặt lên ngực tôi dịu dàng
đôi vú căng đầy chạm mạnh vào tôi
những nụ hôn ùa vào ngập tiếng không lời
mắt em khép hờ mường tượng ngày đến hẹn
đọt nắng luồng vào em rất dữ dội bắn vào tôi
để thấy em nguyên vẹn hình hài trong mắt nhớ
những giọt nước mắt khô lăn dài trên má phấn
em kéo chăn đắp lên người tôi cho giấc ngủ say tròn
để không thấy em nhìn em khỏa thân trong gương soi
bằng những kín đáo không cần thiết cho thêm thiết tha
nhoài mình ra nắm tay em trong hơi thở phập phồng
để được nếm những gì còn sót lại trên châu thổ bao la
đêm nuốt chửng vị mặn ở đầu môi không biên giới
cho lần tha phương mơ ngày về để thấy dáng em
nằm trong nỗi nhớ muộn màng của kị sĩ không đầu

em ở đó
đợi anh tới
để không thấy em lần nữa
bên kia sóng xô bờ cát chảy
tôi đến hẹn
kể em nghe
một chuyện tình thần thánh*
chưa từng có trong cuộc đời này ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . đầu tháng 7/2022)

*Dựa ý ca khúc : ‘ghost story’ Carrie Underwood hát..

R U K Í N S Ắ C M À U

h o à n g x u â n s ơ n

SamanthaAnneRausch

Tranh Samantha Anne Rausch

   [ tặng Trần Xuân Kiêm
              nhớ một thời chơn hạnh ]


Bây giờ ru thúy dịu dàng
màu xanh của lá
màu vàng của hoa
màu men sử ngọc la đà
màu than tím sẫm chiều tà luyến thương


,
Ru ta
màu áo đi đường
màu hồng bụi phấn
vô thường sắc tro
ru em phin nõn học trò
bâng khuâng trắng áo
hẹn hò trúc bâu
ru tình quấn quít ru nhau
mắt buồn tranh kín
sắc màu ý nhi

)(


h o à n g x u â n s ơ n
25 tháng sáu, 2022.

HÔN CON, BA LÊN ĐƯỜNG!

Nhạc Trần Chương Lương
Thơ Thi Nhân
Hoà Âm Võ Công Diêm
Phát Đạt Trình Bày

HÔN CON, BA LÊN ĐƯỜNG!

Con yêu dấu!

Hãy ngủ ngoan trong bụng mẹ của con

Ba lên đường đi bảo vệ quê hương

Chống lại Putin kẻ thù xâm lược

Con hãy ngoan rồi Ba sẽ thương

Khi Ba về sẽ có quà cho con nhé!!

Quà của con là món quà nhỏ bé

Là Quê Hương nguyên vẹn dân ta làm chủ

Là Quê Hương hòa bình cho con yên giấc ngủ

Trong Tự Do Dân Chủ hòa bình tương lai đẹp của con…!!

ThaNhân 

QUÁ KHỨ

 
 
Quá khứ buồn cứ để ngủ yên
Đừng ném vào nhau nỗi đau hiện tại
Đừng gầm ghè nhau ánh nhìn thương hại
“Mây của trời hãy để gió cuốn trôi.”
 
Oán hờn gì câu nói đầu môi
Có yêu đâu mà biện môi với lưỡi
Ghé qua nhau chỉ giải nghiền cơn khát
Đắng đót làm gì vị mặn mồ hôi.
 
Quá khứ buồn cứ để lạc trôi
Trăng với sao không đắp nền hạnh phúc
Thuyền với biển không nối cầu nguyện ước
Mây gió buồn cứ để dật dờ trôi.
*.
Hà Nội, 27 tháng 05.2017
  • ĐẶNG XUÂN XUYẾN

C Ử A M Ở

h o à n g x u â n s ơ n

                       [ mở cửa ra

                         và khép lại bằng mắt ]

image002

Henri Matisse

  

Tôi sẽ không ra mở cửa

người cứ lẳng lặng đẩy vào

ở giữa hai đầu căng thẳng

tuồng như có tiếng lao xao

 

Tiếng của chiếc mầm mới mọc

tiếng của cành khô đoạn lìa

chiếc lá hiến thân đâu đó

mù mắt đốm sao rất khuya

 

Cứ vật vờ thân bóng chiếc

cứ gầy tre treo lên cao

thuyết âm mưu của hình tượng

mầu  đính hôn khúc xé rào

 

Hãy dang xa và gần lại

hát nối điệp khúc tương phùng

và rồi bỏ đi lưng lửng

một phía gần một vai chung

 

Lần hồi quen nghe thương tật

những vết sẹo bắt đầu chai

khởi nguyên từ một vết xước

kéo mãi u mê chạy dài

Tôi sẽ không ra mở cửa

gió máy đã biết thông đồng

)( )(

h o à n g x u â n   s ơ n

16.6.22

 

BIÊN GỌI

VÕ CÔNG LIÊM

chieu21     

xin một chút tình còn lại

của tháng ngày qua

em . cơn khát mùa hạ nở

là chiếc đèn lóe sáng trong đêm

mặt biển toé lửa

tôi . choáng váng nỗi buồn vô hạn

những bọt biển lấp đầy trí nhớ

biển gọi

một lần trong đời dưới chân đầy bụi bám

cho nên bờ môi em như đọt nắng giữa ban trưa

dính mưa bay vào tôi dù cho biển động lỡ thì

và trong em lớp sóng phiêu bồng ảo vọng

biển xua tan những mộng mị hoang đường

để được trở về trong chân thật của tình yêu

biển gọi

tên em một sáng chờ mưa

để sóng xô bờ môi em thêm ẩm ướt

cho hình hài lộng gió trắng trời trong

tóc xanh từ buổi trăng rằm

tóc bay mái đẩy tóc bàng bạc rơi

nhớ không ? lần đầu trên biển vắng

em tắm nắng ngất ngư gió chướng

kỉ niệm chói lòa

hoa trắng mọc đầy trên biển vắng

mới hay chúng mình bay trong mộng ảo

và biển rộng lượng dan tay đón chào

cho hư hao ngút ngàn xa bờ bãi

biển gọi

sóng dụ dỗ làm tình

và tôi hửng hờ bước chậm vào đêm

gió mang tiếng cười quái gở

để thấy trăng về dã dượi tình tôi

thôi ! cho nụ hôn ở lại

những con sóng kéo nhau vào bờ

biển không thắc mắc còn lại dấu chân còng

ôm gió giữa chốn lưu đày bóng tịch dương

cơn lốc xoáy cho biển hốt hoảng . em

đôi chân khép lại

để gió luồng vào

khe hở cuộc đời . tôi

đón nắng một ngày biển gọi thầm tên.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . giữa tháng 6/2022)

 

 

TƯỞNG MỘ*

                        nhạc sĩ  C u n g  T i ế n
cung tien ns

Chân dung nhạc sĩ Cung Tiến Cha đẻ của ca khúc Hương xưa, vừa qua đời …

                        nhà văn  T h ạ c h  C h ư ơ n g
                               [1938-2022]
 
 
H Ư Ơ N G   X  Ư A
                                 { Cung Tiến }+
Ɲgười ơi, môt chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa
Ɲgươi ơi, đường xa lắm con đường về làng dìu mấу thuуền đò
Ϲòn đó tiếng tre êm ru
Ϲòn đó bóng đa hẹn hò
Ϲòn đó những đêm sao mờ hồn ta mênh mông nghe sáo vi vu
Ɲgười ơi, còn nhớ mãi trưa nào thời nào vàng bướm bên ao
Ɲgười ơi, còn nghe mãi tiếng ru êm êm buồn trong ca dao
Ϲòn đó tiếng khung quaу tơ,
Ϲòn đó con diều vật vờ
Ϲòn đó, nói bao nhiêu lời thương уêu đến kiếp nào cho vừa
Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một kiếp xa xôi
Ɓuồn sớm đưa chân cuộc đời
Lời Đường Thi nghe vẫn rền trong sương mưa
Ɗù có bao giờ lắng men đợi chờ
Tình Ɲhị Hồ vẫn уêu âm xưa
Ϲung Ɲguуệt Ϲầm vẫn thương Ϲô-tô
Ɲên hồn tôi vẫn nghe trong mơ tiếng đàn đợi chờ mơ hồ
Vẫn thương muôn đời nàng Quỳnh Ɲhư thuở đó
Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ
Ɗù đã quên lời hẹn hò
Thời Hoàng Kim xa quá chìm trong phôi pha
Ϲhờ đến bao giờ tái sinh cho người
Đời lập từ những đêm hoang sơ
Thanh bình như bóng trưa đơn sơ
Ɲaу đời tan biến trong hư vô,
chết đầу từng mồ oán thù.
máu xương tơi bời nhiều mùa thu ….
Ɲgười ơi, chiều nào có nắng vàng hiền hòa sưởi ấm nơi nơi
Ɲgười ơi, chiều nào có thu về cho tôi nhặt lá thu rơi
Tình có ghi lên đôi môi
Ѕầu có phai nhòa cuộc đời
Ɲgười vẫn thương уêu loài người và уên vui cuộc sống vui.
Đời êm như tiếng hát của lứa đôi,
Đời êm như tiếng hát của lứa đôi ….
)(
(vocalist: h o à n g  x u â n  s ơ n)
*Chữ Mai Thảo,
)( )( )(
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
 
 

VỀ CHI?

Nguyên Lạc

chim bay
.
Hỏi quê cây cỏ lắc đầu
Hỏi chiều chim vịt kêu sầu bên nương
Hỏi mây biếc thẫm tà dương
Hỏi mùa gió chướng lạnh luồn lách lau!
Hỏi tình tôi biết hỏi đâu?
Hỏi tôi sao lại quay đầu về chi?
Đã rồi cuộc ấy ra đi
Ra đi có nghĩa biệt li nghìn trùng!
Bể dâu trời đất não nùng?
Tìm chi quá khứ mịt mùng mây trôi
“Nước sông Hoàng bất phục hồi” [*]
Làm sao níu được dòng đời mà mong?
Bâng khuâng Từ Thức nhớ không?
Ngẩn ngơ chốn cũ… Thôi đành thế thôi!
Thôi thì trở lại phương mây
“Chong khuya khêu nguyệt” tháng ngày buồn tênh!
…………..
[*] Thơ Lý Bạch
.
Nguyên Lạc

Thơ Võ Công Liêm

mua-1

 

NHỚ (II)
thì ra hôm đó
gặp em trên đường phố
em . mặc áo màu hay áo hoa ?
cho ta nhớ
như bây giờ lần nữa
bài thơ em viết tặng tôi
nghe như tiếng vọng từ tâm độ nào

VỀ GIỮA NGỌ
ngủ quên giữa chốn hoang đường
em như lộng ngọc ta đoài đoạn ta.

NẮNG VÀNG
em trốn nắng vào sáng ngày này
không thể giấu mình qua từng nhịp thở
làm sao biết được ngày mai trời không nắng
dù nắng có về hay không xin một lần cho đở nhớ
hãy chạm khẽ trên từng bước đi của ngày xưa đó
lẫn vào nhau trong sáng mai không một bóng hình
thừa thải để đêm giật lùi trí nhớ hoang mang
tôi . cất mùa xuân vào con tàu làm bằng hộp cá
hình như nắng pha màu cho nhạt màu sương ?
giữa ngàn hoa thơm nồng cơn gió lạ
trong nắng hạ em thêu thùa bóng mát
cho mắt hoang đường ghi lại dấu ngày xưa
nắng đùa cợt lên mắt môi em một thuở nào
những ngón tay lạnh ngắt . đêm thừa thãi vô cùng
tình yêu đột nhiên biến mất vào vũng sâu thung lũng
hãy cho tôi một điều trong trí nhớ lặng câm
giữa núi đồi nghe như hơi thở dậy
nắng vàng hoe
nắng so le
hãy dụ trăng vào huyền thoại ái tình cho thêm mật đắng
tháng nắng đọng trên môi màu hồng hoang tiền sử
thời gian chặt đứt trong em tợ như hoa vừa chớm nở
sóng sánh đôi hàng mi còn đọng lại trên mắt môi
thuở đó ngọt nước phù sa trăng nhìn nguyệt ướt
mái âm dương xô giễu cợt về lún phún rêu xanh
nhớ một huế xưa bốn bề hư thực
nắng nghiêng vai khung thành đại nội
lấp lánh mắt xanh nở nụ nhiệm mầu
tôi . nghĩ đến lan huệ hồng đào quyện vàng ký ức
em . mênh mông trời áo tím qua cầu
với con đường quen hơi thở mùa đông.

DẤU XƯA
tặng: joe nguyễn .x. h.
người da đỏ chỉ tay vào cột totem
không còn ai ngoài chim ưng
đứng đó
để thấy
người ta ném chữ vào mặt quan tòa
khai báo một vụ án bằng lưỡi dao cạo
trong lúc
nhận ra
người đàn bà sanh phải hội chứng ‘đao’
chẳng hiểu
ai là
người có tội được đến nhà thờ xoa dầu thêm sức
biết mình còn man rợ một ngày bóng nắng tràn môi
còn nhớ
hay quên
có ai gọi giữa dòng sông một ngày nắng chết
từ khi sanh ra không chứng từ khai sinh khai tử
người lính ngủ quên trên họng súng trường
thuộc điạ pháp ngang nhiên đi tàu bay giấy
căn nhà cỏ . đống rơm . ký ức đầy môi tuổi trẻ
họ nhốn nháo dịch bò điên tràn lan thế giới
tôi . xin nụ hôn ân huệ trước khi kêu án
không còn ai ngoài chim ưng
người da đỏ ôm tay vuốt khói ngày mái tóc còn dài
thì ra
mình tôi
ngày đặc quánh hiện tại quá khứ không tương lai
một ngày bàng hoàng nỗi nhớ trong tôi
ly rượu nhạt màu huyết dụ trên bàn cơm buổi tối
hình như bầy chim sẻ ngong ngóng chờ một cái gì
ngoài đó có những cọng rau thơm hái vội chiều nay
đến sáng mai thì ngập nắng phù du
trong toa tàu điện người mù ngủ quên ga đậu
đánh thức linh hồn mặc khải của tôi ơi
không còn ai ngoài chim ưng
tôi . đứng dưới mưa nghe đời đi qua vội
trên băng tầng không số nhớ tiếng hát trên sân cỏ
đêm sài gòn khô như củi mục vắng bóng thời gian
sắc không
mình tôi
ngồi dưới chân cầu chữ Y mà nhớ dấu xưa ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối tháng 5/2022)

     LIÊN HOA KINH / SADDHARMAPUNDARÌKA SÙTRA / LOTUS SÙTRA / ĐẠI THỪA KINH / MAHÀYÀNA SÙTRA / GREAT VEHICLE SÙTRA / Và BỒ TÁT / BODHISATTVA

Gallery

This gallery contains 2 photos.

Võ Công Liêm              Là lòng đại từ, đại bi, lòng xót thương của Phật (Buddha compassion). Một tình yêu dâng hiến sâu xa và hết lòng. Một tình yêu tôi luyện được ghi nhận trong Liên … Tiếp tục đọc

M Ầ u t Ô i t H Ở

Hoàng Xuân Sơn

image002

Saatchi Art

Tôi thở bằng màu nhạc
em cần không khí xanh
những nốt thơ luyến láy
trên khung cửa thị thành

Có khi trời bỏ ngõ
một mùa rong chơi xa
đêm ơi còn nán lại
châu quận mắt lệ nhòa

Làm sao con thuyền nhỏ
chở nhau xuôi mấy tình
qua sông rồi mới biết
những bến bờ lặng thinh

Những đường cam viền ngọ
nắng mù di căn trưa
không còn ai hát tiếp
một phiên khúc mới vừa

Chùm đá đen cẩm thạch
ngây men hồng ngọc trôi
như dấu huyền bôi xóa
không còn bài thơ tôi

h o à n g x u â n s ơ n
27 tháng 5, 2022

 

DÕI TÌM TRÊN SÔNG NGàBẢY

Nguyên Lạc  
 
 
.
I.
Dòng sông chia nhánh làm bảy ngả
Biết ngả nào tôi dõi em đây?
Xuôi dòng con nước ngày xưa ấy
Bỏ lại mình tôi khóc ròng đầy
Bỏ lại mình tôi bên bãi vắng
Cây bần buồn rụng trái nào hay!
Bìm bịp kêu giọng khàn tiếng khổ
Nước lớn đầy bảy ngả mù mây!
Tìm em tôi biết tìm đâu hở?
Biết ngả nào tôi dõi em đây?
.
Em giờ mù mịt khói mây
Đêm sông Ngã Bảy sương gầy cuộc đau
Tìm em tôi biết tìm đâu?
Ngẩng đầu thê thiết ngàn sao lệ người!
.

II.

Dòng sông chia nhánh làm bảy ngả
Biết ngả nào tìm kiếm em đây?
Người xưa về lại dòng sông ấy
Chỉ thấy tàn phai khóc tháng ngày
Bao năm li biệt bao năm nhớ
Bảy ngả người ơi mây trắng bay!
Khói sóng mịt mùng vương cay mắt
Dõi ngả nào đây dáng em gầy?
.
Dòng sông chia nhánh đời bảy ngả
Thôi nhé làm sao không đắng cay?
Còn đâu bờ bến yêu thương cũ
Hết rồi xuân mộng mắt môi say!
Cách chi tìm lại dòng sông ấy?
Một thời tuổi trẻ… trắng mây bay!
.
Nguyên Lạc  

NỤ TỪ BI / THỦY SƠN

 
Nguyên Lạc
Phật
 
 
NỤ TỪ BI
 
Bao năm đời đã truy tìm
Ngộ ra ý nghĩa nhân sinh những gì?
An lành môi mỉm từ bi
Thế gian có hiểu huyền vi nụ cười?
.
 

THỦY SƠN
 
Sơn chẳng có, thủy cũng không
Chân tâm soi rạng núi sông đó mà
Thủy sơn trong cõi ta bà
Hữu sinh hữu diệt lời ta nằm lòng
Có không, không có núi sông
Bao năm tu học thủy sơn vẫn là [*]

Sớm mai gầy lại giấc trà
Ấm reo tâm mở hương hoa lời người
……………
[*] Thiền sư Duy Tín tóm tắt những giai đoạn trong đời tu của mình như sau :
“Trước khi gặp thiện tri thức, tôi thấy núi sông là núi sông.
Sau khi gặp thiện tri thức chỉ dạy, tôi thấy núi sông không phải là núi sông.
Sau ba mươi năm tu học, tôi lại thấy núi sông là núi sông” 
 
 
 
 

ĐỌC “TRẦM KHÚC MÙA THU” THƠ TRẦN THỊ CỔ TÍCH  

Gallery

This gallery contains 2 photos.

 Lời bình: Châu Thạch         Nhà thơ Trầm Thị Cổ Tích là bạn facebook mà chúng tôi khộng nhớ kết bạn khi nào, và thật tình hầu như không giao lưu nhau. Cho đến khi tôi nhắn tin xin khéo … Tiếp tục đọc

TRẢ EM

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

mua-1

Đứng trước em anh thành người rất lạ
Thả rông hồn đắm đuối mắt em
Em rất gần
Nhưng cũng thật xa xăm
Em hời hợt để anh thèm vị biển
Em hoang sơ để anh khát đại ngàn.

Anh ngợp mình trong ảo vọng ái ân
Mải lặn ngụp xây lâu đài trên cát
Giấu niềm riêng em thản nhiên bỡn cợt
Kéo mùa đông giá lạnh nhích gần
Anh đốt mình cháy bỏng si mê
Thổn thức mãi miền yêu không thể.

Anh biết thế
Và anh không thế
Sánh vai em dạo bước song hành
Gió đại ngàn khắc khoải rừng xanh
Sao phải lén mơ nơi xa lắm
Trả lại em niềm đau đằm thắm
Trả đêm hoang vật vã rã rời
Câu thơ tình viết vội gãy đôi
Nhịp yêu ấy anh đành lỡ dở
Chân nhẹ bước. Tim yêu bỏ ngỏ
Khép nụ cười héo hắt nửa đời trai.
*
Hà Nội, ngày 23 tháng 10-2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

để dành cho tôi một mảnh đất

Khê Kinh Kha

VN11

 

Xin hãy để dành cho tôi một mảnh đất thật nhỏ trên quê hương tôi
giữa cánh đồng hoang, hay trên núi cao
giữa ải Nam Quang hay tận Cà Mau
bên giòng Cửu Long hay cạnh Hồng Hà
dưới chân Tháp Mụ hay trên đèo Hải Vân
bên bờ biển vắng hay trong rừng sâu
bên con rạch nhỏ hay giòng sông nước chảy
trên bờ đê hay giữa luốn khoai
trong sân chùa hay sau ngôi miếu trong làng
trên đường đến chợ hay bên bến đò ngang
cạnh ngôi trường làng hay giữa sân nhà thờ
hay một mảnh đất khiêm tốn nhất
giữa bao ngôi mộ của anh em tôi
đã hy sinh để bảo vệ bờ cỏi Rồng Tiên
cho tự do và nhân quyền
hơn bốn ngàn năm cang trường
hay ở bất cứ nơi nào trên quê hương nhỏ bé
để mai này chôn tôi vào lòng đất mẹ
vâng, mảnh đất nhỏ bé nào tôi cũng yêu quý vô cùng
vì trong lòng đất ấy là xương máu của bao tổ tiên
ông bà, cha mẹ , láng giềng và bè bạn
hồn tôi sẽ vui mừng yên nghĩ nghìn năm trên đất mẹ
sẽ bay cao theo những cánh diều
trong gió đầy hương thơm ruộng lúa
đầy hơi thở Trường Sơn
đầy tiếng quân reo trên bến Bạch Đằng
đầy dũng cảm cùng can trường củaTrương Vương
đầy hơi đất của hồn thiên dân tộc
và reo vui theo từng con suối qua van ghềnh đá
ra khơi chan hoà sông núi cùng biển cả
để rồi hân hoa theo những cơn mưa về nguồn.
rơi xuổng ruộng vườn sông núi tình tôi
để tôi vui hát khúc ca Tiên Rồng
Tiên Rồng sông núi à ơi
thiên thu tôi vẫn là người Việt Nam

để dành cho tôi người nhé
để dành cho tôi mảnh đất vừa đủ chôn tôi
để thân tôi làm phân bón lòng đất mẹ
cho xương tôi mãi mãi ấm êm trong lòng me Việt Nam
và hồn tôi sống mãi với tổ tiên
Việt Nam – Việt Nam

Khê Kinh Kha

THÁNG NẮNG (II) – MÙA CHÍN

VÕ CÔNG LIÊM

vcl dam mee001

TRANH VÕCÔNGLIÊM:‘Đam mê /Passionate’

THÁNG NẮNG (II)

tặng: lang

ghé lại em

một ngày nắng hạ

tóc em dài

thả gió theo mây

rót mời em

ly rượu nồng khổ hạnh

em vô lượng

xua tan từ muôn kiếp

xin thắp nhặt những gì còn lại

để mai về trong nắng trắng trong

tháng nắng mùa sen chưa kịp nở

bóng thời gian loang lỗ đoạn trường

ngắt từng nhịp thở một thời đó đây

màu âm thanh bùng lên ngọn lửa

ngày xé rách trí nhớ hoang vu

và . len vào tim rất đơn côi

bên hiên mòn quạnh quẽ

tháng nắng

vàng hoe từng cọng nhỏ

nơi mùa hạ đi qua

một lần

những ngọn gió trĩu mệt

trên đôi chân mang nỗi buồn trái tim

tôi . ngược ngạo ngôn từ trong đáy mắt

em . gom từng điệu ru buồn tênh ngày hẹn

những giọt hiếm hoi rơi về quá khứ

phương nam ơi !

chiều trên bến quên nguồn

nước lợ tung tăng bầy cá đuối

xin ngất tạnh

lá xanh non mùa nhớ

với cơn gió trái chiều

nắng lõa thể trên tay

ôm từng hơi thở

ngọt trong bóng chiều hoang dại

lạc mất dáng cười trên từng lối đi quen

để mưa cứ hoài nỗi buồn ngất dai . em

nắng vã vào tôi những nụ cười nhếch mép

em ở đó với hình hài quen thuộc đi qua

một lần gặp nhau rồi chia xa

ký úc buồn tênh sóng sánh chao nghiêng

có thể . không nắng không mưa mà lặng thinh

để nghe hương lửa dậy trong lòng . đêm đọng lại.

 

MÙA CHÍN

 

em nhớ cho

khi tôi đưa em vào mộng ảo cỏ linh hồn phiêu du tuyệt đối

lên bờ vai bình sứ gặm đầy hoa cúc huệ hồng lan cánh gián

tôi . lãng đãng trên bầu trời màu xanh ươm không nồng lắm

chưa một lần thắm thía cơn mê đến muộn sau này khi nắng tràn

và hái những nụ tầm xuân ướp vào mắt môi em thuở mới nhú

để trôi đi vĩnh viễn bên bờ hạnh phúc không có thực như đã yêu

em . giấu trong mắt nhiều cách nhìn về tôi trong một thoáng nắng

chập chùng nỗi buồn chất đống vắt vẻo qua từng thớ thịt trong tôi

những gì không thuộc ranh giới đúng sai tôi đứng lặng theo bóng

đêm ngập tràn như lời thao thức vụng dại cho hôn mê lấn lát

bôi xóa những rạn nứt . kí ức mưa là nỗi buồn đông đặc theo sau

dạo quanh phố để tìm cái gì đã mất mà thật không có gì để tìm

ngoài mùa chin đang chờ những ngón tay dài như lệ sa ngất lạnh

tôi gạt bỏ những quá khứ vụng dại . chấp chới bay đi với đôi cánh

gãy một lần . một lần ứa máu để lại một vết sẹo dài trong tim

nhịp thao thức xô tôi vào miền lặng cùng em tan vào chiều vỡ tiếng

tôi . không còn biết bắt đầu từ đâu khi đụng phải viền môi em

mùa chin hái vội những gì còn lại trong thành phố mùa đông

đêm thành phố không có em phố lạnh ngắt như trời băng giá

cháy trong mắt tôi ngày xưa trên vũng tối âm u đầy sao vỡ

những mộng mơ nằm lặng im như xác chết ở nhà thương thí

chờ tan vào bụi . trên tay tôi chùm trái chín ngoảnh nhìn bờ bụi

những ngôn từ yêu em là vu vơ khó hiểu . những cọng cỏ biết nói

chảy dài trên đường gân tay tôi khô cằn nỗi nhớ dù mỏi mệt chồn chân

dù đã tan hoang theo gió trải chiều . dù đường chim bay mãi còn xa

em nhớ cho

một linh hồn yếu đuối trên dặm trường tùng lộ đầy gai góc tóe máu

tôi . tin em trở về nguyên vẹn hình hài trong trí nhớ của sáng mai nào

một mùa đông chết yểu và nỗi nhớ vây quanh trong kim tự tháp

của mộ chôn đóng hộp nghìn năm . tôi còn nhớ tiếng hát em ngày nào

trong vũng tối âm u tuyệt vọng ngọn gió ngoài khơi thổi khô bụi bám

trong vườn đầy cỏ hoa yêu dấu để em đốt những giấc mơ xưa cũ

là ngày em không còn nghĩ gì về tôi trên ngọn gió lao xao thổi tới

có thể một ngày em muốn đi trên con đường lạ lẫm . một lần rồi thôi

có thể một ngày em chả hiểu nổi về tôi mang mùa hoang dại đi đâu ?

em . để bàn tay lạnh nguội thả tuổi mình bay vào nơi không hẹn đến

của chiếc lá khô cong mình trước gió đột ngột trong tiếng mưa hối hả

tôi . cắt dán những mảnh vụn nhét đầy vào túi xách cho kịp lên đường

trên vai tôi còn thiếu một quá khứ sỗ sàng bỏ lại trong căn nhà xưa đó

đã một lần sống lại để được yêu . tình yêu chân thật giữa mùa trăng

huyền hoặc của dòng sông mãi mãi ra đi không về nguồn mà để nhớ . tôi

hình dung từ một hiện tại quá khứ tương lai để được ôm em trong tay

giữa giờ hấp hối cho cỏ linh hồn phiêu du tuyệt đối trong tôi và em ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . chủ nhật 1/ 5/2022)

 

B U Ổ I C H I Ề U N H Ư R I

chim bay


như ri là chịu. là chìm
là nằng nặng xác
là lim dim hồn
buổi chiều về rất cô thôn
tỉ tê cầm vỹ
bồn chồn phím dương
như ri. là cạn kiệt đường
là xam xám núi
là sương sương rừng
buổi chiều khát một ly mưng,
màu tôi huyết dụ
em từng bỏ đi

)(

h o à n g x u â n s ơ n
10 Mai, 2022

XEM BÓI / NGƯỜI VỀ…

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 
tu vi
XEM BÓI
 
– Tặng nhà thơ Ái Nhân –
 –
Cưới vợ rồi lại bỏ
Đủ 3 lần mới thôi
Đời lấm lem, vẹo vọ
Rút ruột mà nhả tơ.
.
Đi xem thầy bảo thế
Về nhà cứ lo lo
Đường tình duyên đến tệ
Nửa đời đằm bến mê.
.
Mẹ bảo, xưa ông ngoại
Khen cháu mình tài trai
Duyên tình tuy lận đận
Công danh ắt phát tài.
.
Giờ mới tuổi bốn hai
Chưa một lần yêu ai
Nghề hai năm chín việc
Biết năm nao phát tài.
*.
Hà Nội, 10.05.2017

 

NGƯỜI VỀ…

– viết cho G –

 

Người về vạch lá tìm sâu

Ta ngồi hong giọt giọt rầu rầu rơi

 

Người về dụ nắng rong chơi

Ta ngồi hun lụi cả trời gió mưa

 

Người về phá nhịp đò đưa

Ta ngồi vét tiếng nhặt thưa chợ đời

*.

Hà Nội, 19 tháng 5-2022

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

THƠ TRẦN MAI NGÂN – GIẤC THỤY DU GIỮA ĐỜI.  ( PHẦN I )  

Gallery

This gallery contains 1 photo.

 Châu Thạch          Chỉ cần mở trang đầu tiên của tập thơ “Khúc Thụy Du” của Trần Mai Ngân, ta gặp ngay lời đề bạt, thì ta có cảm tưởng mình bước vào trong giấc thụy du rồi. Người … Tiếp tục đọc

VẦN THƠ CHA KHÓC THƯƠNG CON

Pham Ngọc Thái
 
 
pham ngoc bao
 
Con Phạm Ngọc Bảo
 ( 7.3.1992 – 22.7.2019 )
 
Con – Khúc ruột, linh hồn của người cha khốn khổ
Ngọc Bảo ơi! Máu lệ ứa tim cha
Con đi rồi, cha vất vưởng bóng ma
Chả thiết sống dẫu nợ đời chưa hết.
 
Nam mô a di đà phật! Con tôi đâu có chết?
Hồn nó còn quanh quất đâu đây
Chờ đợi tôi qui tụ mỗi ngày
Cha, con lại về bên nhau sớm tối.
 
Cái cõi vô thường, sống tạm mà khổ đau hết nỗi
Ngẩng mặt nhìn nhân thế xiết bao thương
Biết trên đời còn lắm nỗi xót xa hơn
Nhưng lòng cha yêu con không gì so sánh nổi.
 
Con ơi! Ngày tháng phôi pha
Anh linh về đón cha già qui tiên
Quỉ dưới đất, thánh trên thiên
Cha con ta ở giữa miền nhân gian

Vần thơ cha khóc thương con
Ngàn năm sau mãi vẫn còn tiếng kêu…
 
                                   Tại Bệnh viện
                                      16.4.2022
 

 

 

A Mother’s Love = Lòng Mẹ

Ian Bui Chuyển Ngữ

meyeu

A mother’s love is like an ocean wide

A mother’s love is like the endless sky

A mother’s love is like a lullaby

A mother’s love is what we need for life

A mother’s pain is like a valley deep

And if the rains keep falling as we weep

She’ll sing her song to soothe us while we sleep

A mother’s love is there for us to keep

When you are frightened or cold

When you are sad and feeling all alone

When you are lost down the road

A mother’s love will always lead you home

A mother’s gaze is like the stars at night,

A mother’s smile can make the darkness bright.

A mother’s dream is what we–you and I

Will carry on until the end of time.

A mother’s joy is filled with tears she’s cried

Where there’s no hope, she gives us wings to fly

As we grow old together, you and I

Our mother’s love will never, ever die

-ianbui

2017.09.01

Lòng Mẹ

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào, 

Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. 

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu. 

Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. 

Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. 

Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. 

Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ. 

Thương con thao thức bao đêm trường, 

Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao. 

Thương con khuya sớm bao tháng ngày. 

Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn. 

Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền. 

Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền. 

Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm. 

Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên. 

Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa. 

Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe, 

Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre. 

Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng Mẹ ru. 

-Y Vân

 

PHIM ‘NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG’ CỦA CLINT EASTWOOD: TÌNH THƯƠNG ẨN CHỨA BÊN TRONG LÃO CAO-BỒI…

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Phạm Nga Điểm phim Hãng phim Warner Bros. Pictures (2021) – Đạo diễn: Clint Eastwood – Diễn viên: Clint Eastwood, Dwight Yoakam, Eduardo Minett, Ivan Hernandez, Natalia Traven… – Ra rạp và phát trực tuyến trên HBO Max vào ngày … Tiếp tục đọc

NGÀY TỪ MẪU (MOTHER’S DAY)

Nguyên Lạc

motherAndChild_BeKy
NGÀY CỦA MẸ
.
Ngày của Mẹ (Mother’s Day) được tổ chức vào Chủ nhật thứ hai trong tháng Năm (the second Sunday in May), khi những người mẹ được con cái tôn vinh. Nhiều quốc gia kỷ niệm Ngày của Mẹ, thường vào tháng Năm, như một ngày để tôn vinh những người mẹ. Ở Anh, Ngày của Mẹ, hay Chủ nhật Làm mẹ, đã được tổ chức hàng trăm năm vào Chủ nhật thứ tư của Mùa Chay (thường là tháng Ba hoặc tháng Tư). Tại Hoa Kỳ, trẻ em bày tỏ tình cảm của mình đối với mẹ thông qua quà tặng, hoa, thiệp chúc mừng và các vật phẩm tri ân khác Ngày Mẹ đầu tiên ở US thường được công bố bởi nhà hoạt động Julia Ward Howe vào năm 1870 ở Boston để thúc đẩy hòa bình sau cuộc đổ máu của Nội chiến Hoa Kỳ. Vào đầu thế kỷ 20, Anna Marie Jarvis đã tổ chức Ngày của Mẹ để tôn vinh mẹ của bà (còn có tên là Anna Jarvis), người đã đấu tranh cho hòa bình cũng như sức khỏe và sự an toàn của người lao động. Jarvis đã tổ chức một buổi lễ kỷ niệm Ngày của Mẹ với quy mô lớn. Ý tưởng đã được sự chấp nhận rộng rãi. Năm 1910, tiểu bang Tây Virginia lần đầu tiên công nhận Ngày của Mẹ là một ngày lễ, và tổng thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson đã ký một tuyên bố vào năm 1914 tuyên bố: Chủ nhật thứ hai trong tháng 5 là “Ngày của Mẹ” (the second Sunday in May: “Mother’s Day”).
.
MỘT BÀI VIẾT BUỒN VỀ MẸ

Xin trích đoạn ra đây một bài viết về mẹ của nhà văn T Vấn:
[…
Một người bạn tôi vừa mới mất mẹ. Mẹ anh đã thọ được 75 tuổi và có lẽ sẽ sống thêm vài năm nữa nếu bà không mắc phải căn bệnh tiểu đường dai dẳng. Trong những bức điện thư gửi cho tôi, anh biểu lộ một tâm trạng rất chán nản, buồn rầu. Thậm chí anh quyết định ngưng một số công việc thường ngày liên quan đến sách vở viết lách mà anh xem đó như là những khoảnh khắc hoàn toàn thoát tục, giúp anh tạm quên mọi phiền toái của cuộc sống. Tôi chẳng may mất mẹ từ năm 10 tuổi. Tất cả hồi ức của tôi về mẹ là hình ảnh người đàn bà vừa hơn 30 tuổi đời, tấm thân gầy đét khô quắt vì sự tàn phá của vi trùng ung thư, nằm thoi thóp đợi chết trong căn nhà tồi tàn thuộc khu xóm nghèo Vườn Chuối, Sài Gòn. Khi bà qua đời, tôi đã khóc những giọt nước mắt cuối cùng của tuổi thơ ngắn ngủi. Và sau đó, tôi sống cuộc đời mình như cỏ hoang mọc dại – mồ côi mẹ liếm lá đầu đường – Cho nên, đến bây giờ, đã sống gần hết một đời người, tôi vẫn như còn cảm được nỗi đau mất mẹ ở một người lớn tuổi như anh bạn tôi nó sâu sắc cỡ nào, chứ không đơn giản chỉ là cảm thức mất mát một người thân yêu, đã từng sống với mình bao nhiêu năm trời, đã từng gần gủi chia sẻ với mình bao đắng cay ngọt bùi.
Nỗi đau mất mẹ lớn hơn và khác hơn nhiều cái cảm thức thông thường ấy.

Tôi đã từng chứng kiến cảnh một người mẹ lặn lội đường xa từ một làng quê miền Tây đến thăm con mình ở trại cải tạo Long Giao, trên tay bà chỉ có mỗi lon Guigoz mắm ruốc. Bà nghèo quá không thể lo hơn được nữa cho con. Nhìn hai tấm thân gầy gò ôm nhau khóc bên hàng rào kẽm gai – một của người mẹ, một của người con cải tạo – tôi hiểu hơn được một chút nỗi bất hạnh lớn lao của mình. Lúc ấy, tôi ước gì ít nhất mình cũng có một người mẹ nghèo như thế để được ôm, để được khóc. Tôi – kẻ mồ côi liếm lá đầu đường – được một cô gái trẻ và đẹp đến thăm. Cô mang cho tôi rất nhiều thứ: tình yêu, nước mắt, tấm lòng chung thủy (cánh hoa mỏng manh trước gió của một thời oan nghiệt), những túi quà nặng trĩu. Nhưng với tôi, cô gái ấy vẫn chỉ là một người con gái yêu tôi và tôi yêu. Mà tình yêu trong thời thổ tả ấy, với thân phận Từ Hải chết đứng, nhắm mắt đưa chân vào chốn lao tù không biết đến ngày về, thì làm sao trông cậy được vào nghị lực nhỏ nhoi của một người con gái. Sau lần gặp gỡ đó, tôi lầm lũi bước chân xuống tàu ra Bắc. Và tất nhiên, đường xa diệu vợi, thời gian cũng dài thăm thẳm, làm sao tôi dám nghĩ có một ngày được nhìn lại người con gái ấy. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều, người mẹ nghèo khổ gầy gò tội nghiệp của anh bạn cùng tù, nếu sức khỏe bà cho phép, sẽ một ngày có mặt ở chốn đèo heo hút gió này thăm anh, có thể cũng chỉ với lon Guigoz mắm ruốc nhiều muối hơn và tấm thân gầy gò xơ xác hơn. Nhưng có hề gì, tấm lòng thương con to lớn của bà – cũng như bao bà mẹ khác -vượt lên trên hết những nhỏ bé phù phiếm ấy, vượt lên trên hết con đường thăm nuôi Bắc Nam vạn dặm, vượt lên trên hết những năm tháng dài dằng dặc có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến một ngày về. Với bà, bất kể mọi đổi thay của thời thế, của đất trời, con của bà vẫn cứ mãi mãi là con của bà. Mà dẫu cho bà không thể một lần ra thăm con nơi đất Bắc, thì căn nhà của bà – túp lều tranh dột nát bên bờ ruộng cằn – vẫn sẽ là chỗ cho con bà trở về, nếu quả thật có một ngày về và nếu anh còn sống sót để trở về.
Còn tôi, tôi đã sống sót sau nhiều năm khổ ải và đã có một ngày về. Nhưng người con gái tôi yêu không còn đó để đón tôi ngày tôi thoát kiếp tù đày. Tôi không hề trách móc nàng, vì thử thách ấy lớn quá đối với rất nhiều người con gái của thế hệ tôi năm xưa. Ngay cả những người vợ còn đành chịu thua số phận, huống gì là những người tình.
Bước những bước chân buồn tênh trên đường ra khỏi cổng trại giam, tôi nghĩ đến bà mẹ già nghèo khổ và anh bạn cùng tù tôi đã gặp nhiều năm về trước. Anh về trước tôi vài tháng. Hẳn bước chân anh rất hân hoan cũng trên con đường đất đỏ tôi đang đi. Vì anh có một chỗ để trở về. Và biết mình sẽ được chào đón bằng cả một tấm lòng của người mẹ…] – [T.Vấn: Mồ côi mẹ liếm lá đầu đường]

VÀI BÀI THƠ VỀ MẸ

Hy vọng rằng người bạn tù của nhà văn T. Vấn khi về không gặp cảnh buồn như bài thơ sau đây:

1. Lời Ru
(Nguyên Lạc)
.
1.
Người về trông trước nhìn sau
Buồn tanh mối cứa góc sầu nhà xưa
Con về mẹ biết hay chưa?
10 năm về lại… bàn thờ ảnh ai?!
Vườn xưa nghiêng bóng sầu dài
Tiếng con chim khách bên tai trêu người
Đường đê khói thả lũng trời
Vịt chim khàn tiếng nên thôi kêu chiều
Bờ tre một bóng cô liêu
Người xưa về lại “chín chiều ruột đau”
10 năm còn lại gì đâu?
Ai đem xương máu thay màu quê hương!
.
2.
Quê tôi một thuở đã từng…
Người về thống hận tang thương cuộc nào
Mẹ giờ đã mất thật sao?
Lưng tròng ảnh mẹ…
Nhớ câu ru buồn
“Mùa thu con ngủ cho ngoan”
Những lời ru đó ngàn năm vẫn còn
Mẹ ơi phương viễn đừng buồn
Để con ru lại lời thường mẹ ru
.
– À ơi mẹ hỡi mùa thu
Cha con giờ đã ngục tù mạng vong!
Còn gì đâu nữa mà mong
Ngàn năm vĩnh biệt đoạn trường bể dâu!

-À ơi mẹ hỡi mùa thu
Lời con ru mẹ cũng ru phận mình
À ơi tôi hỡi nhân sinh
Đại dương lệ khổ thôi đành… đành thôi!
.
Hoặc ít nhất cũng khá ổn như bài thơ sau đây:

2. Vẫn Còn Tình Mẹ
(Nguyên Lạc)
.
1.
Tôi về… Bước khẽ bên góc vắng
Bóng mẹ còm hom ảm đạm sầu
Mắt mẹ xa vời phương thăm thẳm
Mẹ thấy gì không? Lệ xót đau!
Mười năm mong đợi mười năm nhớ
Thương nhớ tháng năm bạc mái đầu
Mắt mẹ đã mù vì lệ đổ
Khóc con xa biệt tích rừng sâu
.
2.
Tôi về bước khẽ ôm tròn mẹ
Mẹ mỏng nhẹ như chiếc lá trầu
Ngơ ngác đảo quanh tay quýnh quáng
Con của tôi về … Về thật sao?
Bao năm mãi đợi đêm không ngủ
Nhớ con thuở dại … nhớ lời ru
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ”̉
Con biệt ngàn mẹ vẫn cứ ru!
À ơi lạnh lắm rừng thu
Con tôi trại thảm biệt mù… ngủ ngoan!
Bao năm mẹ đã ru con
Giờ con ru lại lời buồn mẹ ru
.
3.
Mười năm mẹ mong con yên ngủ
Để quên đời… địa ngục trần gian
Giờ đã về con ru mẹ ngủ
Con về rồi mẹ ngủ cho an!
À ơi mẹ ngủ cho ngoan
Con ru mẹ ngủ… ru than riêng mình
Mười năm cơ khổ tử sinh
Ơn đời độ lượng… còn tình mẹ tôi
.

MỪNG NGÀY TỪ MẪU

Xin được dùng bài thơ sau đây để kết thúc bài viết về mẹ

Mừng Ngày Của Mẹ
(Happy Mother’s Day)
.
“Bạn ở bên Texas, khoe trời có nhiều mây: những chùm hoa đang bay để tới Ngày Của Mẹ!…
Tôi đáp lời bạn vậy… Tin Los sẽ có mây… mây bay và trăng bay… bạn qua đây cùng ngắm…
Thương một tình xa lắm, đó là Tình Cố Hương!
Đó là khúc Đoạn Trường, đó là hoa nức nở…
Má ơi con về nhé/ ngả vào lòng Má, hôn. Bên Má, tình Má Con. Bên trời là giọt lệ…”
(Happy Mother’s Day – Trần Vấn Lệ)
*
Thôi tôi xin khất hẹn
Đâu mà chẳng có mây?
Đâu mà chẳng mắt cay?
Cao ốc, đèn xanh đỏ
.
Đèn Cali ngọn tỏ
“Đèn Mỹ Tho ngọn lu”
Texas đèn màu thu
Màu quê hương tôi nhớ
.
Có gì mà nức nở?
Đâu cũng là quê hương
Có gì mà đoạn trường?
Chắc vì bị từ bỏ?!
.
Bạn ơi tôi hỏi nhỏ
Thật nhớ quê hương không?
Nhớ mẹ có nhói lòng?
Hỏi chi “Con về nhé?”
.
Quê hương tôi luôn nhớ
Dù đã bị chối từ
Mẹ người tôi yêu quý
Mẹ trong lòng thiên thu!
.
Quê hương tôi là Mẹ
Mẹ cũng là quê hương
Mẹ ơi khúc đoạn trường
Mẹ đâu rồi?… Dâu bể!
.
Làm sao tôi có thể
Gặp lại được Mẹ đây?
Trời có những đám mây
Bay về đâu… mây lệ?
.
Đúng là tôi thật tệ
Happy Mother’s Day
Mà tôi không happy
Không nói “Con về nhé”
.
Làm cách nào có thể
Gặp lại Mẹ mà về?
Mẹ rồi đã cùng Cha
Tan mờ trời phương viễn
.
Con không về đưa tiễn
Buồn lắm Cha Mẹ ơi!
Từ ngày vượt trùng khơi
Đành “nghìn trùng xa cách”
.
Chiều nay nơi Texas
Trên trời có nhiều mây
Hình như mắt cay cay
Đã tới Ngày Của Mẹ
.
Happy Mother’s Day!
Happy ngày của Mẹ!
Happy… sao ngấn lệ?
“Bông hồng trắng” ngực tôi [*]
.
Sẽ không phải người hiền
Nếu quên tình cha mẹ
Chắc chắn là rất tệ
Nếu không nhớ quê hương
…….
[*]”Vào ngày Mẹ (Mother’s Day), nếu ai còn mẹ sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và người đó sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu ai mất mẹ, sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng” – Bông Hồng Cài Áo – Thích Nhất Hạnh
.
Nguyên Lạc

SƯỚT MƯỚT HỒNG

 

h o à n g x u â n s ơ n

GIOT SUONG


Lời một con chim gì
hót mận gai buổi sớm
lời của tiếng man di
đi về trong giấc muộn
,


Không thức mà áo chùng
những nếp nhăn tiền sử
không ngủ mà rưng rưng
núi đồi như quá khứ
,

Con sông nào khất thực
xin sắc màu lạnh bong
trời chăm ly buổi ấy
những mảnh vỡ tro hồng
,

Chiếc hoa nào can dự
trâm xước cài nơi đâu
ai nghiêng mình hội cũ
thiêm thiếp một giang đầu
,

Tựa lưng vào hương mị
miền trôi phai nhọc nhằn
còn dư âm vạn đợi
tiếng cầm hồ thất thanh
,

Sương không còn bay nhanh
những liếp khe mù cửa
đời nhau một thị thành
giấu mất tên niềm nhớ*

)(

h o à n g x u â n s ơ n
h a i m ư ơ i b a t h á n g t ư,
n ă m 2 2

 
*ý, Nguyễn Đình Toàn
 

THU VỀ, MẸ ƠI

Thơ và Nhạc : Khê Kinh Kha

Ca sĩ Diệu Hiền

https://youtu.be/2JPeAQ8tUhs

thu về, mẹ ơi, thu về
lá rơi, gío lạnh, sương mờ
lòng con nghe đã lên vừa nhớ thương
nhớ thương xa cách muôn trùng
nhớ thương năm tháng ngại ngùng
làm sao nuốt hết nỗi niềm mẹ ơi
 
quê hương, mẹ ơi xa vời vợi
tóc con cũng bạc mầu sương rồi
trái tim con lạnh lùng biết mấy
thèm tiếng ru một thuở vào đời
 
mẹ ơi, lá vàng vẫn rụng
mùa thu lại về me thấy không
trên mộ me cỏ vàng lắm
như chút hồn con mẹ ạ
cũng xơ xác
cũng mục nát
 
bến bờ này mẹ ơi con đi cũng gần trọn
bao thu nữa con về bên me
dòng sông nào còn chảy mãi trong con
ngọn núi nào vầng trăng còn sáng
bờ lau nào còn mong đợi mưa về

thu về rồi, me ơi, thu về rồi
lá bay hay lệ con rơi
thu về, mẹ ơi
mẹ ơi !
 

Khê Kinh Kha

CHẠM VỪA THÁNG TƯ

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch Cảm Nhận Chạm Vừa Tháng Tư…              –00–Với tay chạm nắng lưng trờiMàu buồn đổ sóng xuống đời an nhiênMùa đang son những ngọt mềmTháng tư vừa chạm đã nghiêng phía chiều…                   Võ Miên Trường Lời Bình: Châu Thạch     Chữ chạm … Tiếp tục đọc

C Ú T K Í T { X.Y.Z}

v õ đ ị n h h ì n h

image002

[xe bù ệch của tương lai
lết không qua khỏi mệt nhoài tháng tư]

Tôi viết gặng lương tâm
lồi ra một chữ cái
X. là gì là gì
bắt đầu cuộc sống mái

Là gì ai biết được
nền móng cầu chữ Y
đi bộ rớt xuống nước
uớt mẹp một xuân thì

Tôi thoát thai xã hội
bay như chim ra ràng
ngã năm cùm ngã bảy
biết đâu tìm ổ hang

Sợi rơm thời cóp nhặt
sợi tóc chạy vô tù
vỡ nước rồi trứng ấu
nghìn đêm nấc tiếng ru

Biển dìu sông qua Z
khúc u uẩn thuyền đò
chiều ngất ngư kẻ chợ
giữa bến bờ tự do

Tôi cầm một nhánh hoa
chào phiên em ngày mới
xin cho những móng tòa
khiếu oan cơn tù tội

Tháng tư nào hái với
tháng tư của chúng ta
một tuổi đời chấp chóa
nét đau thương kỷ hà

v õ đ ị n h h ì n h
18 tháng tư năm hai mươi hai

THÈM CƠM HẾN

VÕ CÔNG LIÊM

vcl nguoi me que2

tặng hai bạn ; phan như và mai.
sáng dậy
xô cửa bước ra ngoài
trời buồn
một ngày đầy mây che
tôi buồn
một đời chả nên thân
thèm tô cơm hến
nhớ xưa
bạn dẫn vào xóm nhỏ
quán cơm hến mụ trộp
hến có mùi nước lụt
hanh hanh trời nắng hạ
húp cạn chén nước hến
bọt hến dính đầy môi
bạn còn nhớ hay quên
bên trời thiên thu đó
tôi . thèm cơm hến một ngày mưa.

30 THÁNG TƯ
nhớ . bốn mươi bảy năm trước
cọng sản đi chân đất
chạy vô nam
đạp cửa quyền nhà nước
tôi . cuốn theo chiều gió
với clark gable / vivien leigh
bên trời hồ-ly-vọng*
nhớ nước đau lòng con quốc quốc
biết đến bao giờ hẹn gặp cùng em
bên bờ suối xưa một văn cao
hay mộng mê đường một kiếp sau ?
mấy mươi năm bên trời đất khách
sống không nhà thác không mồ
tôi . gọi tên tôi cho kên kên xé xác
một linh hồn vong thân.

*hồ-ly-vọng = Hollywood .ca. usa

NƯỚC MẮM
tôi . yêu nước mắm
ngàn năm văn vật
mùi nước mắm thơm tho
thắng tàu thắng nhật thắng tây
tôi . yêu nước mắm
màu cờ hoa muôn thuở tôi ơi !
hôm nay đi chợ mua nước mắm
made in vietnam
chính gốc quê hương ta
tính ra trong tôi chứa cả vịm* đầy
cho tới bi chừ thịt cá dưa hành
mắm ớt tỏi chanh một đời như rứa
bốn mươi bảy năm húp nước mắm trần
sang năm tròn tuổi núc bát mắm đầy
tôi . yêu nước mắm
như yêu tiếng nước tôi
made in vietnam
xuất khẩu xuất ngoại nước mắm cá cơm
yêu em . nhớ nước mắm.

*Một vịm: khoảng 20 lít hoặc 30 lít hoặc 50 lít không chừng nhiều hơn. Rứa thôi!

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối tháng 4/2022)

 

CHUYỆN KỂ ĐỨT QUÃNG VỀ ĐÁM BAN TRIẾT VĂN KHOA RA SAO SAU 30 THÁNG 4

Gallery

This gallery contains 1 photo.

*Ký PhạmNga 1.Nhớ mấy ngày đầu sau 30/4, có một ông “nón cối” thường xuất hiện ở nhà tôi. Tội nghiệp ba mẹ tôi đã tốn nhiều quà cáp, trọng vọng quá sức người bà con mới nhận lại này, … Tiếp tục đọc