RƯỢU MỜI

Nguyên Lạc
 
motminh

.
Bạn ở xa và ta cũng xa
Rót về tây rót thế nào ta?
Thì cứ rót như từng đã rót
Rót lòng quê sớm lẫn chiều tà
.
Ta ở phố này bạn phố kia
Hai nơi đất khách một quê nhà
Nâng ly mời bạn ta cùng uống
Cùng uống đắng cay nỗi sơn hà!
.
Uống đi! Ta uống quên trần thế
Trần thế phù trầm vốn khổ đau
Uống thôi! Tình ở trong lòng chén
Say thôi! Đừng nhớ cuộc ba đào!
.
Quên đi! Đừng nhớ cuộc bể dâu
Bao năm rồi đó vết thương nào
Lời thề ngày cũ theo năm tháng
Cùng nỗi phôi pha sương trắng màu
.

 
 

THU XA

  Nhật Quang

thu-thahuong

Nghe lòng rơi chạm lá vàng

Để Thu vương vấn trăng tàn phai phôi

Tiễn người ngàn dặm xa xôi

Dấu yêu mùa cũ lơi rơi hương chiều

 

Đêm buồn chạm bóng tịch liêu

Vọng xa tiếng vạc đìu hiu cuối trời

Bờ vai buốt giá đơn côi

Tiếng đêm thinh lặng, chơi vơi trăng tà

 

Chiêm bao…nức nở lệ nhoà

Chạm tay tháng Chín vỡ oà heo may

Thu sầu thoảng lạnh giăng mây

Ly bôi ray rứt, buồn lay lắt lòng.

 

                                 

BỎ YÊU

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 
aotrang va ghe
 
 
– Với PTT –
.
Em nhắn gửi ta mấy ý yêu
Nào mây lãng đãng quắt quay chiều
Nào hanh hao nắng se se lạnh
Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều.
.
Ta có cần đâu mấy ý yêu
Đừng than nắng nhạt với mưa nhiều
Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng
Đừng díu gian ta ánh trăng thề.
.
Ta đã quên rồi những đam mê
Tơ giăng ngáng lối nghẽn đường về
Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết
Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây.
.
Thì cứ về đây hóng gió tây
Giỡn trăng sóng soãi vắt ngang đồi
Hồn ta từ bữa đi hoang ấy
Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.
*
Hà Nội, ngày 25 tháng 10-2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

  BẮT ĐẦU – KẾT THÚC / VÍ DỤ NGÀY MAI

Châu Thạch

cadaoem

BẮT ĐẦU – KẾT THÚC

(Cảm tác một bài thơ)
Bắt đầu ở đâu? Dễ hiểu
Khi tôi gặp ẹm là bắt đầu tất cả
Kết thúc ở đâu? Dễ hiểu
Khi em quay lưng đi về một ngã

Tôi nhìn theo với nỗi niềm khôn tả
Và nghìn năm con tim vẫn hoài mong
Canh Mạnh Bà không uống bao nhiêu bận
Để mơ về một đoàn tụ trăm năm!

Hóa con bướm bay về nơi xanh thẳm
Đường đi lên quyến luyến ánh ngân hà
Sao trên trời vì sáng một nụ hoa
Cổng thiên thượng cắt dây chuông, bịt lối

Tôi trở về mang linh hồn tội lỗi
Xuống hoàng tuyền ghé vạn bến âm ty
Linh hồn ma lớp lớp nối chân di
Tôi níu hỏi họ lặng người rơi lệ

Hồn thương nhớ tôi khóc than kể lể
Quay trở về trần thế, tỉnh miên trường
Nhắm mắt trần thấy em hiện trong gương
Mở đôi mắt nhìn quanh toàn tục lụy

Tôi mới hiểu tình còn trăm thế kỷ
Dẫu gặp nhau một phút rồi chia ly
Chốn vĩnh hằng là chốn của tình si
Yêu một phút rồi nhớ nhau vĩnh viễn!

VÍ DỤ NGÀY MAI

(Viết cho nữ sĩ)
Ví dụ ngày mai
Em bỏ thơ, không sáng tác
Mạng sẽ buồn và phây bút sẽ đau
Ta, Dế mèn khép cánh đến ngàn sau
Gáy chi nữa vì thơ hay không có!

Trăng không lên và sao trời không tỏ
Bướm không bay và hoa héo phai tàn
Những thi đền đổ nát giữa trần gian
Những cung chữ thành tro than bờ giấy

Nàng Ly Tao sẽ qùy không đứng dậy
Khúc thụy du thành ác mộng giữa đời
Những người thơ ái mộ khắp nơi nơi
Sẽ vất bút, uống say chờ thi cảm!

Ôi ngày đó, thi đàn là ảm đạm
Em không còn cầm viết, bút không lay
Vườn thi ca hoa cứ héo từng ngày
Đời chẳng có một ai yêu thơ nữa!

Hai chúng ta nghịch duyên trời chọn lựa
Cột duyên thơ mà không cột duyên tình
Tạ ơn đời cứ mỗi một bình minh
Ta còn đọc thơ em còn hạnh phúc!

Châu Thạch

 

 

 

 

Trương Quang Ngọc (? – 1893)

Bùi Thị Đào Nguyên Biên Khảo

Trương Quang Ngọc (? – 1893), quê ở khe Tá Bào (hay Khê Ta Bao), châu Tuyên Hóa; nay thuộc huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình.

Ông có tiếng là người rất cam đảm, giỏi sử dụng súng hỏa mai, cung tên, có nhiều thuộc hạ tâm phúc; nhưng phải tật nghiện rượu và thuốc phiện.

Theo sách Việt Nam cách mạng cận sử, thì: Cha ông (không rõ tên), trước kia phục vụ dưới triều vua Tự Đức, vì phạm lỗi nên bị thải hồi. Bực tức việc này, ông rút về làng Vè (hay Vé) trên thượng lưu sông Nai (thuộc sông Gianh) lập đồn và chiêu tập dân Mường quanh đó, làm loạn một thời. Đã có phen, quân triều đình đến đánh dẹp mà không được.

Hộ giá vua

Đầu tháng 7 năm 1885, vua Hàm Nghi lên chiến khu Tân Sở. Trương Quang Ngọc khi ấy đang làm thổ tù ở quê nhà, mang đội quân Mường rất tinh nhuệ ra ứng nghĩa. Tướng Tôn Thất Thuyết thấy ông là một thiếu niên dũng tướng liền phong chức Hiệp quản và cho vào đội hộ giá. Nhờ thừa hưởng uy thế của cha, dân Mường ở quanh vùng rất nghe theo Ngọc, cho nên việc vận động quân lương cho nhà vua và đoàn tùy tùng (gọi chung là đoàn ngự đạo) gặp nhiều thuận lợi. Bởi vậy chẳng lâu sau, Ngọc được tin dùng, mà việc có lần nhà vua đến ở nhà Ngọc ở Khê Ta Bao là một ví dụ.

Cuối năm 1885, nhà vua rời Ấu Sơn ra Qui Đạt rồi đến làng Ba Vương. Trong đoàn tùy tùng, đi đầu có Tôn Thất Thuyết, Trần Xuân Soạn dẫn trăm lính cùng 3 thớt voi, 5 con ngựa; sau rốt là Trương Quang Ngọc cùng đạo quân Mường khoảng 200 người.

Biết được, quân Pháp kéo đến Ba Vương rất đông, nhưng đoàn ngự đạo đã kịp tháo lui. Viên chỉ huy là Đại úy Hugo liền cho quân đuổi theo, nhưng đến núi Lập Cập thì đạn tên từ các khe đá và bụi rậm, bay ra như mưa, khiến Hugo phải cho quân lui về Bãi Đức (3 tháng 1 năm 1886). Trận này, nhiều quân Pháp bị tử thương. Hugo cũng bị Trương Quang Ngọc bắn trúng cánh tay và lưng, mấy hôm sau thì bị ngấm độc mà chết.

Sau trận, đoàn ngự đạo lên lập đồn ở cửa Khe. Từ Hà Tĩnh, Trung úy Camus và Freystalter đem quân lên. Ngày 17 tháng Giêng năm 1886, quân Pháp tấn công, đôi bên giao chiến suốt cả ngày. Camus bị trúng tên, phải trao quyền lại cho Freystalter. Viên sĩ quan này liền xua quân tràn qua sông Vé, nhưng bị quân Việt ở bên kia bờ bắn cản phá lại, khiến quân Pháp phải lui về Bãi Đức rồi về Nghệ An. Trong lúc qua sông, Trung úy Camus nhận thêm phát đạn nữa vào bụng nên tử vong.

Để phục thù, Thiếu tá Plagnol mang quân từ Bãi Đức đánh vào, Thiếu tá Pelletier từ Hà Tĩnh tiến đến Qui Hợp rồi xuống cửa Khe. Lần này, số quân Pháp lên đến hai lữ đoàn. Quân Mường do Trương Quang Ngọc chỉ huy, nép sau những lũy tre bắn ra rất dữ, Pháp bị tổn hại nhiều. Nhưng vì quân đơn súng ít, Quang Ngọc không dám ham chiến, đem vua chạy sang núi Ma Rài..

Mặc dù bị thua liền ba trận, nhưng 250 quân của Thiếu tá Pelletier và Đại úy Parreaux vẫn truy kích luôn trong ba tuần, và đã đụng độ nhiều lần với đội quân hộ giá. Trận đánh ác liệt nhất diễn ra tại trại Na vào cuối tháng Giêng năm 1885. Quân Pháp vừa đánh thẳng, vừa bọc hậu, khiến đoàn ngự đạo bỏ chạy tán loạn. May nhờ một lính người Mường cõng vua chạy thoát, nhưng gạo, đồ đạc và ngay cả con ngựa của ông Thuyết cũng phải bỏ lại.

Thất bại trận này, Tướng Tôn Thất Thuyết bàn với Đề đốc Trần Xuân Soạn qua Trung Quốc cầu viện.

Ham danh lợi

Tháng Ba (Âl) năm Đinh Hợi (1887), quân Pháp vẫn chưa biết rõ vua Hàm Nghi ở chỗ nào, sau có những người ra thú, mách rằng muốn bắt vua thì mưu với Quang Ngọc [1].

Đại úy Mouteaux cho người đi do thám, biết được Ngọc hiện đóng ở làng Chà Mạc, bèn đem quân lên vây làng ấy, nhưng Ngọc thấy động, chạy thoát. Đại úy sai tìm trong làng chỉ thấy có một bà lão, bèn nhờ đưa thư viết cho Ngọc, rồi rút quân về đồn Minh Cầm.

Được mấy hôm có viên chánh tổng ở làng mé trên đến đầu thú, Mouteaux liền nhờ ông này đưa mấy lạng thuốc phiện, mấy bì gạo trắng cho Quang Ngọc và nhờ Ngọc dụ dỗ vua Hàm Nghi về. Quang Ngọc nhận những đồ ấy và trả lời rằng sẽ hết lòng giúp, nhưng cần phải để thong thả, sợ việc tiết lộ ra thì không thành…

Qua tháng Giêng (Âl) năm Mậu Tý (1888), viên Đại tá coi đạo quân ở Huế ra Quảng Bình, rồi chia quân đi tuần tiễu, đến tháng 9 mà việc bắt vua Hàm Nghi vẫn không thành. Quân Pháp đã toan rút về, bỗng dưng có viên suất đội Nguyễn Đình Tình ra đầu thú ở đồn Đồng Cá, và khai rõ tình cảnh cùng chỗ vua đóng. Người Pháp bèn sai Tình đem thư lên dụ hàng Ngọc lần nữa.

Ngày 26 tháng Chín (Âl) năm Mậu Tý (1888)[5], Ngọc và Tình đem hơn 20 thủ hạ, lên vây làng Tả Bảo (khe Tá Bào) là chỗ vua Hàm Nghi đóng. Đến độ nửa đêm, cả nhóm xông vào đâm chết Tôn Thất Thiệp, và bắt sống được nhà vua[2].

Sáng ngày hôm sau, nhóm tạo phản đem nhà vua nộp cho Đại úy Boulangier trông coi đồn Thanh Lang .. Bắt được vua Hàm Nghi, Trương Quang Ngọc được thưởng hàm Lãnh binh, Nguyễn Đình Tình cũng được thưởng hàm quan võ. Còn những thủ hạ, người thì được thưởng hàm suất đội, người thì được thưởng mấy đồng bạc.

Bị giết

Trương Quang Ngọc được thăng Lãnh binh. Song ông đến nhậm nơi nào cũng bị các quan liêu khinh bỉ, không thèm giao thiệp, chê là một tên phản quốc. Không thể chịu mãi được sự nhục nhã, ông phải xin bổ về đóng ở đồn Thanh Lạng, ngay quê nhà.

Thủ lĩnh khởi nghĩa Cần Vương là Phan Đình Phùng muốn trị tội ông phản vua Hàm Nghi, bèn điều bộ tướng Lãnh Thạc chỉ huy quân đi giết ông.

Tối 24 tháng Chạp 1893, Quang Ngọc đang hút thuốc phiện thì chợt ngoài đồn có tiếng hò reo, tiếp một toán quân có đủ khí giới phá các cửa cùng sấn vào. Ông vội giật lấy cái nỏ, món khí giới sở trường, vừa chạy ra toan chống cự thì trúng một viên đạn xuyên bả vai. Quang Ngọc vừa ngã thì họ kéo chạy đến cắt lấy đầu hò reo. Mất chủ tướng, quân trong đồn của ông không chống nổi, đều bị giết.

Lãnh Thạc phóng hoả đốt đồn Thanh Lạng, bỏ thi thể Ngọc lại và xách đầu Ngọc đến treo ở túp nhà tại khe Tá Bào là chỗ vua Hàm Nghi ở trước đây. Thi hài thối nát và không đầu của Quang Ngọc mấy hôm sau người nhà mới dám đến lượm và chôn ở cách đồn Thanh Lạng, là chỗ ông bị giết chừng vài trăm thước…

Bùi Thụy Đào Nguyên, soạn.

Chú thích

1.Theo sách Việt Nam cách mạng cận sử (tr. 81) và Tổng tập (tập I), sở dĩ Pháp nhờ đến Quang Ngọc, là do sự chỉ bảo của cận thần vua Hàm Nghi là Phan Văn Mi. Ông Mi biết Ngọc là kẻ tiểu nhân, có thể mua chuộc được (tr. 523)

2. Chép theo Việt Nam sử lược. Ngày vua Hàm Nghi bị bắt, các tài liệu chép mâu thuẫn nhau. Có thể là một trong các ngày (dương lịch): 1 tháng 11, 2 tháng 11 và 14 tháng 11.

3. Những chuyện nói về việc bắt vua Hàm Nghi, phần nhiều lấy ở sách “Empire d’Annam” (Paris, 1904) của Đại úy Ch. Gosselin, cho nên những tên làng tên đất nói ở bài viết này, có khi ghi không được đúng dấu (ghi chú in trong Việt Nam sử lược).

Tham khảo:

-Trần Trọng Kim, Việt Nam sử lược, Nxb Tân Việt, 1968.

-Phan Trần Chúc, Vua Hàm Nghi, xuất bản 1952, bản điện tử: [http://timsach.com.vn/news.31.235.html]

-Phạm Văn Sơn, Việt Nam cách mạng cận sử, Sài Gòn, 1963.

-Trần Văn Giàu, Tổng tập (tập I), Nxb QĐND, 2006.

-Nguyễn Q.Thắng & Nguyễn Bá Thế, Từ điển nhân vật lịch sử Việt Nam, Nxb KHXH, 1992.

mỗi ngày

Khê Kinh Kha

Emtre2

riêng cho DP

mỗi ngày anh tặng em nụ hồng thơm
những nụ hồng mộc trên mảnh vườn tình yêu đời anh
những nụ hồng chứa đầy tình anh nồng nàn
nở đầy hương tình giữa đời em
cho tình mình thêm mặn nồng
cho đời mình mãi mãi ngát hương yêu
nhé em yêu ơi

mỗi ngày anh tặng em những lời tình
những lời tình dịu nồng từ đáy tim anh
mà bao năm anh ấp ủ trong lòng
để xóa tan đi bao muộn phiền em cam chịu
xóa dịu đi bao gian nan em gánh mang
những lời tình ươm mầm yêu đương
cho tình mình từ nay và mãi mãi đến ngàn sau
mình chung lối và mình chung đời
hỡi em yêu ơi

mỗi ngày anh tặng em những nụ hôn
những nụ hôn nồng cháy của riêng anh
những nụ hôn dài hơn hơi thở
những nụ hôn chan chứa tình lứa đôi
những nụ hôn thoa dịu hồn em trong những tháng ngày mưa gió
những nụ hôn nồng ấm ru đời tình nhân
những nụ hôn chỉ dành riêng cho em thôi
em của anh ơi

mỗi ngày anh tặng em vòng tay ôm tình ái
những vòng ôm âu yếm anh trân qúy
cho ấm áp cuộc tình này
chĩ dành riêng cho em thôi
hôm nay và mãi mãi đến ngàn sau
nhé em yêu ơi

mỗi ngày anh tặng em những vun sới
những vun sới mặn nồng của tình ta
đã từ lâu anh cặm cụi chăm sóc
vun sới một đời bên nhau
một đời sẽ chia một đời gắn bó
một đời hạnh phúc trong tình thủy chung
dù mai đây trái đất này có vỡ tan thành vạn mảnh
anh vẫn mãi vun sới cho tình mình
cho tình mình vĩnh cửu thiên thu
em của anh ơi

mỗi ngày anh nguyện cầu ơn trên
cho tình mình như hoa lá mộc khắp đời ta
cho em mãi yên vui trong khung trời anh
cho anh mãi yên lành trong rừng tóc tình em
cho chúng mình mãi tựa nhau trên từng bước chân đời
vì đời này đâu có nghĩa gì
khi tình đôi ta không ghé bến trăm năm

mỗi ngày anh lặng yên nhận lảnh tình em
tình em trao như nắng ám giữa trời bao la
tình em trao anh trân qúy trong tim mình
tình em trao xóa dịu bao gian khó
tình em trao may vá lại đời anh
xin cảm ơn em
xin cảm ơn đời
một đời anh mãi có em
một đời em mãi bên anh

mỗi ngày anh thầm gọi tên em
em của anh – em của kha ơi
anh gọi mãi để thấy đời thật vui
anh gọi mãi để thấy tình thật say
để anh thấy mùa xuân trong từng ngày tháng
để anh thấy cuộc đời thật đáng sống
vì đời đã có em trong tình anh
vì đời mãi có chúng mình yêu nhau
em yêu … em yêu ơi

mỗi ngày anh xin tạ ơn đời
đời đã mang em đến trong đời anh
từ nay trên khắp đường đời
có tình đôi ta
như sóng biển
vỗ hoài ngàn năm

khê kinh kha

Thơ Võ Công Liêm

Thu221

THU ẨM

núc cạn chén
mừng tuổi đời đi qua
còn lại gì giữa mùa thu lá đổ
tháng năm dài mòn mỏi kiếp đời dư
núc cạn chén
để thấy phong ba một kiếp người
lá trên cành còn níu chút thời gian
có còn hơn không giữa mùa đại dịch
may mà có em đời còn dễ thương*
núc cạn chén
mùa thu nắng đái lên vai gầy khổ hạnh
trên dặm trường xa ngát đến ngàn sau
một đời chắt lọc hoang mê tình dã sử
mưa hoàng hôn rơi chậm quá ê chề
núc cạn chén
để thấy mình là bụi
giữa trần gian lắm thứ có không
cuộc đời trôi như con thuyền xé bóng
núc cạn chén
không còn chi nuối tiếc
và . lá bay về nơi chốn hư vô
núc cạn chén
một mùa thu chết
để nghe tàn phai theo tháng năm.
* lời nhạc của Phạm Duy.

SANG MÙA
tháng mười nực cười
sợ mùa khô lá cháy
trên tay buốc lạnh tháng ngày
vàng hoe đứng bóng
thân tàn lũy xưa
mùa đông rụng đầy trí nhớ
trong khoang thuyền bỏ hoang
vòng tay đón gió
dưới mắt môi . em
nụ hoa chớm nở
nhớ mùa thu qua.

HÌNH NHƯ
ta sợ bóng tối đe doạ linh hồn nhược tiểu
lên thân thể hao gầy phiến diện trí nhớ hoang mang
em . trong lồng kính tình yêu nhá nhem chiều tắt nắng . ta
những ngón tay dài như lệ sa trong vùng nhiệt đới đam mê
chuông gióng ắt tình thâu đêm giữa trời lảng vảng bóng ô lâu
mùa thu chín ổi lá trên cành . đáy đất hờn ghen liễu vẫn xanh.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . đầu tháng 10/2021)

 

Ý NGHĨ CHIỀU TÀ

Nguyên Lạc

chim bay

Hắt hiu chiều cổ độ
Trời nước thẳm một màu
Hạt bụi đời tụ tán
Rồi sẽ bay về đâu?

“Một bàn tay sao vỗ”?
Thinh lặng nào âm ba?
Cũng chỉ là ảo ảnh
Tan nhòa hạt sương sa!

Quán trọ. là quán trọ!
Đời người một sát na
Có gì đâu danh lợi?
Thôi. vui cõi yên hà

Quán trọ. là quán trọ!
Một lần người ghé qua
Thời gian người hiện hữu
Có chi đâu… khói nhòa

Nhan sắc từ vạn cổ
Hệ lụy người trăm năm
Em ơi đêm tình đó
Tìm đâu hương nguyệt rằm?

Quạnh hiu chiều cổ độ
Trời nước thẫm một màu
Phù trầm người lữ thứ
Về đây hong đời nhau!

Nguyên Lạc

 
 
 

R   Ấ   T

h o à n g x u â n   s ơ n

chim va sunflower

  Êm đềm một sắc tố

tôi nở bông quỳ vàng

trên đồi xanh thảo dã

buổi chiều rất lang thang

Tôi rất mai nắng sớm

rất tôi gương trong lành

con đường sương gánh lụa

rất hẹn hò long lanh

Tình kể chi suối thác

yêu nhìn chi đá vàng

đêm rất đêm vào tối

đoạn đời buồn quay ngang

Nhận hồn tôi rất ốm

trong biển đau trầm thì

chìm như trăng hoàng thổ

chín một trời thiên di

h o à n g x u â n   s ơ n

11 Oct. 2021

{Lễ Tạ Ơn Canada ������������}

 

ĐÃ / VỀ PHÉP

hoa nguyên.
 
mua rung
 
Mươi ngày có ngày nào không đụng nhau
Súng nổ đôi bên san sát cách chiến hào
Đạn réo ì đùng trong rè rè vô tuyến
Bên tai nghe đã có giáp lá cà
 
Chiến địa ghê thay mùi chết chóc !
Ta người lính mới vẫn chưa quen
Chiến trường đi giữa màu da cọp
Khi núi rừng cháy nắng đã thâm đen
 
Qua mươi ngày có quen dần đánh đấm
Ta người lính trận cũng ghê thay
Đã hai ngày đêm chưa chợp mắt
Nhìn bãi chiến trường mắt như cay
 
Có sá gì những đêm không ngủ
Những vắt cơm ăn giữa vội vàng
Đi với rằn ri ta pháo thủ
Như Đây Ngọc Nữ gọi Kiến Càng..
 
Nhật ký đã ghi hơn một tháng
Tiền lương mới lãnh lấy ai xài
Núi rừng đi bao giờ xong trận chiến
Ta về kiếm quán xá mà lai rai
 
Sình lầy cũng qua ngày mưa nắng
Treillis mặc nửa ướt nửa khô
Người chết thay cho người được sống
Trận địa vừa xanh những nấm mồ
 
Có tiếng trực thăng vừa đáp xuống
Những người lính vội vã cáng băng ca
Tiếng cánh quạt rần rần mặt ruộng
Tải thương người rong những tiếng rên la ..
 
Ta bỗng thèm ít ngày phép, đã nhớ nhà!
 
 
Năm ngày phép hai ngày đường
Mà xôn xao thấy phố phường hôm qua
Chiến trường từ những phương xa
Ta về mang những phần quà đạn bom
 
Ánh mắt em thơ nét mặt mừng
Khi tiếng xe đã dừng đầu con ngõ
Bộ treillis nhuốm màu rừng
Cô hàng xóm cũng ra cười rạng rỡ
 
Ba ngày qua, đất SG hoa lệ
Vẫn nghe mình Lương Sơn Bạc tên đường
Ngang bức tượng người lính đen ngạo nghễ
Ta chắc mang về ít bụi tiền phương
 
Xuống phố một mình mà nỗi nhớ
Đường vẫn đông nhưng thiếu vắng bạn hiền
SG khắc buồn trong thời chiến
Khác môi cười lạ mặt lắm cô tiên
 
Mới ba ngày đã nhớ trời biên giới
Sao tiền tuyến lại mọc ở hậu phương
Bình minh lên từ trong tia nắng mới
Hành trang đây, định khoác lại chiến trường !
 
Còn đây những ngày phép đương dở dang
Lại nhớ đêm bóng dáng của sa trường
Dù có lần thoát tử trong quân nghiệp
Nghiện tiếng xung phong vang vội biên cương
 
Thiếu nhân tình Vườn Tao Đàn trơ trẻn
Vào cà phê khuây khỏa để vội vàng
Rời EDen chiếc ghế trống một mình
Ra buổi chiều nhìn hoàng hôn cũng tắt
 
Về Tân Định trời sắp mưa gió giật
Trên căn gác trăng Yên Đổ vừa lặn
SG đêm, SG giờ giới nghiêm
Những con đường rong ánh trăng hoang dã
 
Ta sẽ nhớ lan man ngày chủ nhật
Dám theo em vào nhà thờ Đắc Lộ
Tin Đức Mẹ tim cũng đập bồi hồi
Nên nói yêu .. từng tiếng chuông xóm đạo
 
Còn hai ngày muốn nhét vào khoảng trống
Thay bộ civil buổi cuối tìm đào
Mất một ngày là một ngày khó kiếm
Chuyện tình yêu đẹp phim ảnh Cao Bồi
 
Nhưng hôm nay, ba lô về đơn vị
SG còn chập choạng ánh đèn đường
Chào tiếng rao hàng giã từ đô thị
Ta trở lại làm lính thú tiền phương
 
Chào Sài Gòn đi có ai mà buồn khóc..
 
hoa nguyên.
 
 
 
 

  NỠ NÀO THẾ EM

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 
image001
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nói chuyện không vào
Nhìn nhau có chiều gượng gạo
Chuyện trò cứ nhạt làm sao
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nhanh bạc mái đầu
Hơn chừng đôi ba chục tuổi
Có nhiều xa cách lắm đâu
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Em nghe có thấy nặng nề
Đâu phải vì anh thích trẻ
Chỉ là xưng chú không quen
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Quen rồi khó đổi lắm em
Anh vầy nhưng còn xuân lắm
Nỡ nào cứ chú thế em.
*
Hà Nội, ngày 29 tháng 10-2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 

S Ắ C T H Ớ

h o à n g x u â n s ơ n

image002
Tôi không còn chút thớ
có người bảo là thá
tôi là cái thá gì
tôi không còn chút thá
thở vị chiều xa xăm

nếu em là trăng rằm
tôi vẫn là đêm tối
nếu em không là lối
tôi biết đâu lần về

tôi mê mỏi sơn khê
tôi mệt nhoài đá núi
em không là sông suối
tôi đục chìm bóng mây
mưa và nắng giữa ngày
tôi giữa đời rất mệt

cùng tôi. thơ như nói
với bơ vơ thớ mình
một sắc buồn thả nổi
tôi với bài vô minh

h o à n g x u â n s ơ n
9 tháng mười, 2021

NHỚ

Nguyên Lạc
 
485
.
Bỗng nhiên nhớ
điếu thuốc
và
ly cà- phê đắng
khói nhòa mắt cay
Góc đêm
vọng khúc tình hoài
Bao năm rồi đó chẳng phai chút nào!
Bỗng nhiên nhớ đến nôn nao!
Cà- phê. khói thuốc. đèn màu. quán đêm
Nồng nàn hương quế môi hôn
Bao năm rồi đó trọn hồn lưu vong
.
Quán đêm. góc vắng. cô đơn
Đắng hồn luân lạc khúc buồn ly tao
Mất nhau từ cuộc ba đào
Làm sao tìm lại thuở nào tình nhân?
Não nùng từng nốt nhạc buông
Lời ca nức nở “Con đường mộng tan” *
.
Cố nhân! Tôi nhớ mùi hương
Quán đêm. khói thuốc. son trầm môi ai
Cách gì quên được em đây?
Trăm năm có đủ phôi phai bóng hình?
Bỗng nhiên nghe nhói tim mình
Quên làm sao được?
Thôi đành!
Thiên thu…
………..
* Tên bài hát: The Boulevard of Broken Dreams – Diana Krall
.
Nguyên Lạc
 
 

R Ấ T M Ì N H // L Ớ P  L Ớ P

Hoàng Xuân Sơn

R Ấ T M Ì N H

Ruth Fromstein

Ruth Fromstein

Trong khóe im riêng tôi nghe
thinh không một giọng hát nhè nhè say
hôm qua mưa đổ nguyên ngày
mà khe âm vẫn còn rây điệu tình
thì một mình
(vẫn)
một mình
ai lui tới giữa bình mình vật vờ
một mình có khi rất thơ
hát. và nghe giữa bụi bờ dung thân

29 Sept. 2021

L Ớ P
        L Ớ P

{hàng hàng lớp lớp chưa về – nguyễn văn đông}

lớp này chạy
lớp kia đuổi
lớp này đùn
lớp kia đẩy
biết bao giờ
những cái bẫy
hết hung tàn
quê hương ơi!

h o à n g x u â n s ơ n
2 tháng mười, năm 21

Chiều Nay

Hoa Nguyên

chieu21

Có một người vừa mất
Cành thiên thần chợt cất cánh bay lên
Cao cao em là Phạm Phi Nhung
Dù chưa tin nhưng vẫn là sự thật

Cuộc đua chen bỗng dưng em về đích
Sớm một ngày như sớm cuộc trăm năm
Đường em đi phước sáng ánh trăng rằm
Em qua trước dẫu đó là nghịch lý

Trời Pleiku lúc nầy còn lạnh lắm
Em có về nhớ những dốc sương mù
Không phải mùa hè nên đừng ghé Biển Hồ
Ghé ấu thơ chi trở trăn mùa băng giá

Pleiku nhiều mưa dầm đất đỏ
Sẽ lấm bộ sa rê làm bẩn chiếc áo dài
Thời con gái em chưa lần mặc thử
Nên mưa phùn rét lắm hồn Gia Lai

Mẹ sinh ra con gái hai dòng máu
Nên ở đâu em cũng có một truân chuyên
Trong tiếng hót của giống chim Quyên
Tiếng hát em hay quá trời quá khứ

Chiều nay có một linh hồn bay về xứ..

hoa nguyên.

 

 

 

Bài Cho ——

Bài Cho ——

Âm nhạc sẽ, dù bặt im tiếng hát
Theo dư âm ký ức mãi còn rung;
Khi hoa tím mùi hương không còn ngát
Vẫn phồn sinh vùng cảm giác tận cùng.

Những cánh hồng, khi cành hồng tử tuất
Trải mềm thơm giường chiếu cuộc hoan du;
Và nỗi nhớ, khi người xa vắng khuất
Gối đầu lên giấc ngủ của tình yêu.

-ianbui dịch (2021.10.03)
từ “Music, when soft voices die” của Percy Bysshe Shelley

shelly=tranh ve

Tranh: Percy Bysshe Shelley and Miss Phillips at Warwick Street Printery, Worthing, 1810. Charles Alfred Morris (1898–1983)

To ——

Music, when soft voices die,
Vibrates in the memory;
Odours, when sweet violets sicken,
Live within the sense they quicken.

Rose leaves, when the rose is dead,
Are heap’d for the belovèd’s bed;
And so thy thoughts, when thou art gone,
Love itself shall slumber on.

-Percy Bysshe Shelley (1821)
edited by Mary Shelley

 

SỚM THU / NĂM MƯƠI NĂM

VÕ CÔNG LIÊM

Thu221

SỚM THU
đêm qua lá ngủ trên cành
sáng ra vàng rộm cả trời chân mây
thu đến thu đi thu lại đến
một trời bát ngát tiêu tương nhớ
xưa trên tay mềm yêu dấu
dưới trời
thả tóc theo mây
một đời
mộng vỡ tan theo
đuổi theo
bóng ngã theo màu thời gian
tôi . ấp mộng ủ vàng tay nhớ
một thoáng xưa về mộng dưới trăng
vàng lá bay mênh mông
úa màu quan tái đau
mùa nhớ
đưa em vào quá khứ
xanh màu lá
ướt mắt môi
tàn thu
bay theo gió
một chiều tắt nắng . em
ưới mi đời phôi pha
trên từng ngón xuân nồng . tôi
một thời dưới thân tàn ma dại
nép bên đời một quạnh hiu thôi.

UỐNG RƯỢU
một chiều thu
mời em
cùng tôi giữa mùa đại dịch
chén thừa chén cạn chén đời trôi
mời em
núc hết
cõi trần ai
mật đắng với chua cay . và
hứng giọt sầu cho nhau
lên ngọn hoàng hôn rơi.

NĂM MƯƠI NĂM
tặng: người vợ quê.
hề ! mới hôm qua
mà nay vàng lá úa
bao mùa thu đi qua
nửa trời thế kỷ ươn
mừng tuổi thơ yêu dấu
buồn tuổi đời chưa chôn
để nghe con nai vàng ngơ ngát
đạp trên lá vàng khô*
ướt tràn hoen mi em ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. vào thu 9/2021)

* mượn ý thơ của Lưu Trong Lư

 

CHUYỆN CỦA AI?

Châu Thạch


(Viết để tặng Dư Mỹ, Hạ Thai, Thế Lộc, Lê Đình Hạnh, ZuLu DC,
Lê Giao Văn và những lính VNCH đóng tại Vùng 1 trước 1975)

Ăn bánh bột lọc xứ Huế
Nhớ chuyện trên dòng sông Hương
Có em bán phấn buôn hương
Thuyền trôi trăng rụng bên sườn!

Mối tình một đêm cũng thắm
Chàng trai lính chiến gió sương
Cô gái trên thuyền tiếp khách
Lênh đênh hai kiếp vô thường!

Nam Ai câu hò ướm lệ
Nam bình một khúc ca thương
Phách Tiền bóng nguyệt lay gương
Ca nhi chiều chuộng hồ trường

Em khóc trong vòng tay ấm
Chuyện mình kể lại tai ương
Mẹ chết vì bọm đạn lạc
Còn cha gục ngã chiến trường

Em thơ tuổi còn non dai
Chị nuôi cắp sách đến trường
Đành phải làm hoa đón bướm
Hoa trôi bèo dạt chán chường

Bình minh chiếu dòng xanh biếc
Nhìn nhau nén chút yêu thương
Quay lưng xa lìa vĩnh viễn
Nhớ hoài dầu biệt ngàn phương!
Châu Thạch

Bến Đò Xưa

Nhật Quang

Bao năm xa biệt làng quê
Bâng khuâng kỷ niệm…nhớ về bến xưa
Em đi ngày ấy chiều mưa
Rưng rưng mắt lệ, đò đưa xa bờ

Sông sâu còn có thể dò
Tình người đen trắng, sao đo được lòng
Em ôm sầu đắng long đong
Vùi chôn một thuở má hồng phôi pha

Anh còn nhớ lúc đôi ta?
Chuyến đò năm ấy bóng nhoà trong nhau
Lời yêu nguyện mãi ngàn sau
Tơ hồng se dệt thắm màu duyên trnh

Sao anh nỡ vội vô tình?
Để con đò nhỏ dập dềnh sóng xô
Tình ta hun hút xa mờ
Lòng em héo úa bên bờ tương tư

Mùa Thu lưu luyến giã từ
Gió Đông hiu hắt, mây mù xa xăm
Bến đò xưa lặng khóc thầm
Hồn em ray rứt, mắt trầm lệ vương.

Nhật Quang

 

MỘT NGÀY MƯA

Võ Công Liêm

thương nhớ anh B.
mưa suốt ngày
tràn mi mắt
giữa trời
tắt nắng
bóng hoàng hôn
ngập hồn hoang
một thời
một đời
ngã nghiêng cùng năm tháng
nuốt chửng tiếng khóc khô
mà lòng nghe nhức nhối
sầu biệt xứ có ai hay ?
một ngày mưa
một đời mưa
mưa thâu đêm
trên từng bước vô cùng để nghe yêu dấu gọi
người đi hay người về trong lạnh lẽo cô thôn
dưới tầng mây lang thang buồn trôi theo hư vô
nghe mưa . như nhắc nhở . như thương mong
tháng ngày suy tàn trên thân xác rong rêu
giữa chốn ba đào không một bóng ai
tôi . bước vào cõi lặng
lên đôi mắt thâm quầng một vòng đêm
có thể xế chiều hoa cúc sao mới nở vào trăng

con ểnh ương ngứa cổ
mặt hồ bóng nước mây tăm cá
giọt sương thu nhẹ rơi

một ngày mưa
để nhớ
ngày xưa
đêm đi vào
đêm một mình
theo bóng tối
núc cạn chén
lưu linh
để nghe đầy cong thương nhớ
mưa tràn lan
mưa miên man
ngoài vườn khuya thơm phức màu hoa nhớ
ngày đọng lại từng con chữ trong mưa đầy
và . chiều nay tôi về một mình
nắng phả vào tôi
bão táp vào tôi
dưới mái đầu bạc trắng sương rung
sài gòn không về giữa mùa đại dịch
phủ đầy dây leo
trên nóc nhà cao
em . hứng gió
cho tóc theo mây
vùng xanh hoan mê
đêm ngã vào tôi
run run kỷ niệm ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . giữa tháng 9/2021)

 

 

 

 

VÌ CÓ TA ĐI CÙNG EM/You’ll Never Walk Alone

VÌ CÓ TA ĐI CÙNG EM
 
Dù cuộc đời có u buồn
Này em chớ mềm lòng
Đừng cho phép ta sợ bão giông cuồng
 
Dù cho đêm miệt mài
Dù tăm tối còn dài
Rồi vầng dương cùng tiếng chim sẽ sáng ngời
 
Mặc cho đầy mưa gió
Mặc cho nhiều khốn khó
Người hãy đứng lên cho ngày mai
 
Vùng lên, vươn lên
Đi lên, vượt gian nan
Để ta thấy ta không cô đơn
Vì sẽ không đi một mình
 
Vùng lên, vươn lên
Đi lên, vượt thời gian
Để em thấy em không cô đơn
Vì có ta đi cùng em
 
IANBUI
9/11/2021
 
*mến tặng Kiều-Chinh, “Nghệ Sĩ Lưu Vong”
 
oOo
 
You’ll Never Walk Alone
 
At the end of a storm
Is a golden sky
And the sweet silver song of a lark
 
When you walk through a storm
Hold your head up high
And don’t be afraid of the dark
 
Walk on through the wind
Walk on through the rain
Though your dreams be tossed and blown
 
Walk on, walk on
With hope in your heart
And you’ll never walk alone
You’ll never walk alone
 
Walk on, walk on
With hope in your heart
And you’ll never walk alone
You’ll never walk alone
 
OSCAR HAMMERSTEIN II / RICHARD RODGERS
 

G I Ấ C M Ơ C Ủ A Đ Á

Hoàng Xuân Sơn

 
 
huyễn thạch không có một thì
trái đất từ lỡ san di mấy bờ
chỉ còn sỏi cuội ngu ngơ
bên giấc ngủ núi bâng quơ màu trời
bay đi
             bay đi
                             rực
                                                        ngời
hoa còn ở với xanh tươi cỏ mềm
muộn ngày.   lẫn búi hương đêm
muộn đời hồ dễ nguôi quên đá buồn
tích trầm từ xanh đại dương
một hôm núi bỏ miền cương vực này
đi về tìm môi lan say
mây buông áo núi trả gầy thân sương
 
H O À N G  X U Â N  S Ơ N
8 septembre 2021,

NHỮNG BÀI TỨ TUYỆT 1

  • Nguyên Lạc
    497
    .

    Đêm Cô Lữ

    Đêm nay trăng lạnh người có lạnh?
    Điệp khúc hư không nỗi đoạn trường
    Nâng ly cô lữ sầu viễn phố
    Tri kỷ cùng ta khúc Hồ Trường!
    .

    Phong Vũ

    Phong là gió nhưng chắc đâu là gió?
    Vũ là mưa nhưng có phải mưa đâu?
    Gió mưa môi mắt đêm thu đó
    Phong vũ ngàn năm cố lý sầu!
    .

    Tím Cả Đoạn Trường

    Sương rơi trắng cả con đường
    Em rơi tím cả đoạn trường trong anh!
    Tinh như sương khói mong manh
    Nghìn năm nhan sắc nát thành quách xưa
    .

    Tình Nhớ

    Như sương rơi trắng muôn trùng
    Như trăng rêu biếc não nùng huyễn không
    Tụ tan mây trắng vân mồng
    Thiên thu tình sử nát lòng thế nhân
    .

    Quen Thôi

    Nơi này cũng núi cũng sông
    Cũng trời đất rộng nhưng không có người
    Chẳng hề chi, sẽ quen thôi
    Vọng chiều thăm thẳm những lời mây bay!

    Nguyên Lạc
     
     

MAI SAU THÔI ĐàHẾT

MAI SAU THÔI ĐÃ HẾT

 (Capri, c’est fini – Lời Việt:  Hoàng Xuân Sơn)
 
 
Thôi chia tay nhé em yêu! Thương yêu xưa ôi!  đã hết!
Thôi chia tay nhé em yêu – Hẹn thề đầu mãi hằn sâu
Thôi chia tay nhé em yêu – Mầu trời chiều tình buồn heo
Sao em yêu nỡ quay mau – Ôi! bao nhiêu là sầu đau
 
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
 
 
Thôi chia tay nhé em yêu! Nghe như trong cơn dông bão
Thôi chia tay nhé em yêu – Dù tình còn thương mầu áo
Thôi chia tay nhé em yêu – Một lần này, ngàn đời sau
Giọt lệ nhòa mắt đêm thâu – Xin cơn mưa về thật mau
 
 
 
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
 
 
Thôi chia tay nhé em yêu! Nơi ta yêu nhau đắm đuối
Thôi chia tay nhé em yêu – Lời tạ tình cho lần cuối
Thôi chia tay nhé em yêu – Cuộc tình đầy còn bao nhiêu?
Qua cơn mê những năm xưa – Ta đưa nhau vào mộng mơ
 
 
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau thôi đã hết, đã hết . . .
 
 
 
CAPRI C’EST FINI  
 (Hervé Villard)
 
Nous n’irons plus jamais, Où tu m’as dit je t’aime,
Nous n’irons plus jamais, Tu viens de décider
Nous n’irons plus jamais, Ce soir c’est plus la peine,
Nous n’irons plus jamais, Comme les autres années;
Capri, c’est fini, Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour.
Capri, c’est fini, Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour.
Nous n’irons plus jamais, Où tu m’as dit je t’aime,
Nous n’irons plus jamais, Tu viens de décider
Parfois je voudrais bien, Te dire recommençons,
Mais je perds le courage, Sachant que tu diras non.
Capri, c’est fini, Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour.
Capri, c’est fini, Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour.
Nous n’irons plus jamais, Mais je me souviendrais,
Le premier rendez-vous,Que tu m’avais donné,
Nous n’irons plus jamais, Comme les autres années,
Nous n’irons plus jamais, Plus jamais, plus jamais.
Capri, c’est fini, Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour.
Capri, oh c’est fini,Et dire que c’était la ville de mon premier amour,
Capri, c’est fini, Je ne crois pas que j’y retournerai un jour
Capri, c’est fini, fini . . .

PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG /   KÝ ỨC MÙA THU / SÁNG THU VÀNG

Pham Ngọc Thái
 
 
ao trang hoa phg
 
PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG 
 
Tà áo trắng em đi qua phố
Mùa thu rơi phủ mắt anh
Tà áo trắng của người sinh nữ
Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng.
 
Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
Áo quệt vào, máu rỏ hai tay…
Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
Sao lòng anh tơi tả thế này?
 
Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
Áo trắng in ngang trời – sét đánh!
Lưỡi dao nào cào nát tim thu?
 
Anh cũng có một thời bên áo trắng
Cũng bế bồng và cũng đã ru em
Cái thời ấy chìm vào xa vắng
Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang
 
Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
Thôi, đừng hát để ướt lòng trinh nữ
Em đi rồi, anh chết cả mùa đông…
 
 
 
  KÝ ỨC MÙA THU

Mùa thu khuấy lên bao ký ức
Xác thời gian trôi trên tóc em
Em đi trong trăng… mùa thu thổi gió…
Lá vàng rơi mênh mông

Em đi qua mùa thu không gian
Trăng rãi đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con gái
Nó thơm say và rất nhẹ nhàng

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả vào anh
Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không về…

Giờ đây chắc trên đồi thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng, mùa thu thổi gió
Mùa thu lang thang chẳng bến bờ.
 
               SÁNG THU VÀNG
  
                                      Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                       (Tặng Bích Đào)
 
 Gặp lại em một sáng thu vàng
 Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
 Với trời xanh, hồ xanh gió
 Gió đưa làn tóc em bay                       

                             
Sáng thu này trĩu cả hàng cây
Đô thành dịu mát
Ông lão ngồi bên gốc cây,
                  bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
Bà xúc tép váy khều khào nước…

Một thời xa lắc
Em nghiêng chao về một thời xa

Người con gái đã thành chính quả
(phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
Đôi mắt em bóng trúc bay xoà…
Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở…
Nghe không gian, đổ vỡ cả mùa thu!

Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
Và trái tim cũng không còn

Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
Những con đường xưa
 

H Ồ N H Ư

HOÀNG XUÂN SƠN


32DL

lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng
những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
có thể vết nhớ ta ngồi bên khóm hồ ngày nào
giờ đã nồng nàn tuyết lú
tháng đau xương ngần ngật
bóng tháp gầy tay vẫy nguyền lưu xứ
chim vịt hoang mang màu rêu cổ đồng
phiên thức không còn trên bến bãi
quy phục một đời vô tri những chuyến xe goòng không leo nổi dốc
bóng chữ khuấy nhẹ nên hồ
đừng mang theo ảo tưởng
lời thơ bạn về ngăn ngắt (*)
mùa tống biệt

)))

lời hiệu đính bầm sao
ánh sáng nào lang thang nơi ngõ cùng
nếp nhăn của mẹ khô thơm nền đất
ôi biết bao giờ đời lao sinh thôi phong tỏa
cho bầy rêu ốc biết nuôi thân lặng lờ
khi sương về áo hồ đã giũ
xuân thì ngây xưa
)))))

h o à n g x u â n s ơ n
7mars 2015
(*) Bên Hồ Thuỷ Ngữ – Lê Văn Ngăn (1944-2015)

https://damau.org/35944/ho-nhu

C H I A   T A Y   M Ù A   H È  

Hoàng Xuân Sơn soạn

 
[SEALED WITH A KISS]
 
Mùa hè thật sự chấm dứt chưa, hay còn một chút lưu luyến?  Nắng thì rõ là nắng thu, nhưng hôm nay không khí còn oi nồng.  Qua gợi ý và góp ý của nữ sĩ Yên Nhiên và nhà văn Hồ Đình Nghiêm,  quý vị này đã nhắc đến một ca khúc phổ thông khá nổi tiếng viết trong thập niên 60 bởi Gary Geld và Peter Udell, nhưng phiên bản trình diễn ăn khách nhất là của Brian Hyland (1962), Bobby Vinton (1972) và Jason Donovan (1989).  Kẻ này được yêu cầu soạn lời Việt và minh họa cấp tốc cho đúng thời điểm Chia Tay Mùa Hè. Vậy xin mời thưởng thức mì ăn liền, với sự dè dặt thường lệ :
 
 
S e a l e d   W i t h   A  K i s s
           
Songwriters: Gary Geld / Peter Udell
)))))))
 
 
Though we gotta say goodbye for the summer
Darling I promise you this
I’ll send you all my love every day in a letter
Sealed with a kiss
Yes it’s gonna be a cold lonely summer
But I’ll fill the emptiness
I’ll send you all my dreams every day in a letter
Sealed with a kiss
I’ll see you in the sunlight
I’ll hear your voice everywhere
I’ll run to tenderly hold you
But darling you won’t be there
I don’t want to say goodbye for the summer
Knowing the love we’ll miss
Oh let us make a pledge to meet in September
And seal it with a kiss
Yes it’s gonna be a cold lonely summer
But I’ll fill the emptiness
I’ll send you all my love every day in a letter
Sealed with a kiss
Sealed with a kiss
Sealed with a kiss
 
 
 
Songwriters: Gary Geld / Peter Udell
)))))))
 
 
CHƯỜM  MỘT  NỤ  HÔN
 
                               [Hoàng Xuân Sơn soạn lời Việt]
 
 
 
Mùa hè chia tay với luyến lưu – thương bờ vai gầy
Người yêu ơi còn nhớ khúc tình say
Mình sẽ thư trao về nhau, gắn chiếc hôn theo lời ca này
Nhớ nhung vơi đầy
 
Tình rồi như cơn gió lướt qua – bao niềm u hoài
Mình yêu nhau từ lúc còn xuân
Rồi thiết tha như hè dâng, chút nắng tươi cho mùa thơm nồng
Má môi rất hồng
 
 
Nhìn tươi xinh, em cùng ban mai
Cùng cánh gió lướt bay về muôn nơi
Mùi hương, vương vương trên bờ vai
Và êm êm như câu cười câu nói
 
Nhớ quá nhớ lúc ta còn bên nhau, chưa hề xa lìa
Tờ thư xanh, cùng với nụ hôn thơm
Mình viết yêu thương nghìn câu, đẹp tươi cho tình xuân mới
Mớm chiếc hôn ngọt môi
 
 
Sẽ chấm dứt bao nhiêu ngày xa nhau, thôi đừng u sầu
Đừng than van niềm trống vắng dài lâu
Tình sẽ mang ta gần nhau.  Sẽ bên nhau suốt đời vui mới
Từng chiếc hôn nồng say
Từng chiếc hôn nồng say
Từng chiếc hôn nồng say. . .
 
 
)))))))
 
Và xin nghe HXS hát minh họa lời Anh+Việt :
 
 

T O U S   L E S  G A R C O N S   E T   L E S   F I L L E S

FRANCOISE  HARDY

T O U S   L E S  G A R C O N S   E T   L E S   F I L L E S
 
 
Trong tất cả những giọng ca vàng (nữ) của nền nhạc phổ thông Pháp thập niên 60, tôi thích nhất là Francoise Hardy.  Thích dáng dấp hiền dịu, tiếng hát hiền lành và nồng nàn của cô (*)
Thử soạn lời Việt một ca khúc tiêu biểu và được yêu chuộng của Francoise Hardy : Tous Les Garcons Et Les Filles (**), bao nhiêu lâu nghe lại lòng vẫn thấy rộn ràng như thuở mình còn thanh xuân:
 
 
 
TOUS  LES  GARCON  ET  LES  FILLES
{Françoise Hardy}
Tous les garçons et les filles de mon âge
se promènent dans la rue deux par deux
 
tous les garçons et les filles de mon âge
savent bien ce que c’est d’être heureux
 
et les yeux dans les yeux et la main dans la main
ils s’en vont amoureux sans peur du lendemain
oui mais moi, je vais seule par les rues, l’âme en peine
oui mais moi, je vais seule, car personne ne m’aime
 
mes jours comme mes nuits
sont en tous points pareils
sans joies et pleins d’ennuis
personne ne murmure “je t’aime” à mon oreille
 
tous les garçons et les filles de mon âge
font ensemble des projets d’avenir
 
tous les garçons et les filles de mon âge
savent très bien ce qu’aimer veut dire
 
et les yeux dans les yeux et la main dans la main
ils s’en vont amoureux sans peur du lendemain
oui mais moi, je vais seule par les rues, l’âme en peine
oui mais moi, je vais seule, car personne ne m’aime
 
 
mes jours comme mes nuits
sont en tous points pareils
sans joies et pleins d’ennuies
oh! quand donc pour moi brillera le soleil?
 
 
comme les garçons et les filles de mon âge
connaîtrais-je bientôt ce qu’est l’amour?
comme les garçons et les filles de mon âge
je me demande quand viendra le jour
 
 
où les yeux dans ses yeux et la main dans sa main
j’aurai le coeur heureux sans peur du lendemain
le jour où je n’aurai plus du tout l’âme en peine
le jour où moi aussi j’aurai quelqu’un qui m’aime . . .
 
 
 
HÃY  CỨ  LÀ  ĐÔI  MƯƠI
{ lời Việt, Hoàng Xuân Sơn, phỏng theo ý ca khúc Tous Les Garcons et Les Filles của Fransoise Hardy)
 
 
Tay trong tay nhau theo đôi chân đi mau mau
đôi ta vui chơi tung tăng khắp phố phường
 
Hương xuân mơn man tóc trên vai ôi ngất ngây
tôi xin em đi bên tôi đến nơi này
 
Mình cùng nhau xây mộng đẹp
Cùng mầu nắng tươi huy hoàng
 
Từng ánh mắt
nhìn đắm đuối
xua tan đi
ngày u tối
(a ha) vang nụ cười
cho cuộc đời
cho mọi người
biết yêu thương
xin một lời (như gọi mời)
vâng, một lời
chỉ một lời,  mà thôi
 
 
[Điệp Khúc]:
 
Đêm là ngày, khi niềm tin hao gầy
Ôi muộn phiền còn bủa vây
Chưa một lần mình được nghe câu hát
thánh- thót- như- van- xin- đam- mê
vào tim ngất ngây
 
 
Thôi em thân yêu không suy tư không âu lo
cho mai sau cho tương lai quá xa vời
 
Vui nhanh lên đi cho hôm nay bao phiêu lưu
mang ta theo trao thân nhau hết muôn đời
 
 
Từng câu nói
lấp lánh mầu
Mùa xuân biếc
thuở ban đầu
Mình yêu nhau
không toan tính
Như cơn mưa
làm tươi mát
(ối a) cho mùa hè
Cho cận kề
sáng lên xanh
Cho cuộc tình
ôm đời mình
theo hành trình
mãi bên nhau
dài . . . lâu . . .

11 Mai 2019

 
 
 

SÀI GÒN NHUỐM BỆNH/COVID 19/LỬA

VÕ CÔNG LIÊM

1sg111

SÀI GÒN NHUỐM BỆNH

những tháng ngày qua
em . mềm như con bún
tôi . khô như đất nứt
con phố buồn lên men
cửa đóng
then cài
nằm ôm kỉ niệm
đại lộ dài thênh thang
con chó buồn hiu quạnh
phu quét đường chiều nay
trên vĩa hè thành phố
mưa bay hay me bay ?
mà sực nhớ
phố xưa em thả gió
vàng tay ngà yêu thương
giờ đây trên giường bệnh
em . xa rời nhân thế
để nghe hơi thở quyện trong lòng
chờ mũi thuốc hồi sinh
sàigòn tôi ơi !
ngày mai trời lại sáng
dưới trời mênh mông bay.

COVID 19
đại hồng thủy !
đại hồng thủy
xin ngất tạnh
mùa ngã gió
được gọi tên . em
một lần trong đời còn có bên nhau.

LỬA
rừng xưa đã khép
để nghe lửa cháy
giữa mùa đại dịch
rưng rưng mắt lệ
sặc mùi khói nóng ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. đầu tháng 9/2021)

TRẦN MẠNH HẢO TỐ CÁO SÁCH GIAO KHOA GIẾT CHẾT THẨM MỸ VĂN HỌC CỦA CON EM.  

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch          Vừa qua, nhờ rảnh rỗi bởi lệnh cách ly để trốn con Covid, tôi có thì giờ đọc được những bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo đăng trên trang https://tranmygiong.blogspot.com. Với tôi đây là … Tiếp tục đọc

L Ụ C L Ă N G

h o à n g x u â n s ơ n

11Dalat

[Kết thúc một mùa hè]

Gió thổi mát em hãy thổi mát
trời nực nồng trời cứ nực nồng
anh cầm trên tay khối hình lục giác
vui đợi buồn. mặt có mặt không

Mặt nào không mặt nào (không) có
có rồi không rồi cũng bụi bờ
trời cao sông rộng đất kéo chạy
đất. người xô miết tới bơ vơ

Anh đeo kính đen sục sạo mùa hè
ở đâu ở đâu nhìn ra mắt nắng
dường như bụi hồng trốn góc đỏ hoe
chiếc xắc em đeo váy màu em bận

Anh quẳng giày anh lội chân không
vết xước năm xưa bây giờ lại tấy
mùa hè lăn lóc những hòn đá chồng
bài thơ lục lăng không còn ngọ nguậy

Hình giả hình chân nhận ra hình khối
mưa tha lời tình giữ riệt nơi đâu
giọt nước cạn queo mùa hè sắp chết
chữ bước vẹo xiêu tìm một bệt màu

h o à n g x u â n s ơ n
3.8.21

VẪN CÒN TÌNH MẸ

Nguyên Lạc

me.
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ vừa năm” (Hát ru)
.
1.
Tôi về… Bước khẽ nhà góc vắng
Bóng mẹ còm hom ảm đạm sầu
Mắt mẹ xa vời phương thăm thẳm
Mẹ thấy gì không? Lệ ứa đau!
.
Mười năm mong đợi mười năm nhớ
Thương nhớ tháng năm bạc mái đầu
Mắt mẹ đã mù vì lệ đổ
Khóc con xa biệt tích rừng sâu
.
2.
Tôi về bước khẽ ôm tròn mẹ
Mẹ mỏng nhẹ như chiếc lá trầu
Ngơ ngác đảo quanh tay quýnh quáng
Con của tôi về… Về thật sao?
.
Bao năm mãi đợi đêm không ngủ
Nhớ con thuở dại … nhớ lời ru
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ”̉
Con biệt mù mẹ vẫn cứ ru!
.
À ơi lạnh lắm rừng thu!
Con tôi trại thảm ngục tù… ngủ ngoan!
Bao năm mẹ đã ru con
Giờ con ru lại lời buồn mẹ ru
.
3.
Mười năm mẹ mong con yên ngủ
Để quên đời… địa ngục trần gian!
Giờ con về con ru mẹ ngủ
Con về rồi mẹ ngủ cho an!
.
À ơi mẹ ngủ cho ngoan
Con ru mẹ ngủ… ru than phận mình
Mười năm cơ khổ tử sinh
Ơn đời độ lượng… còn tình mẹ tôi
.
Nguyên Lạc

 VỀ NGƯỜI CON GÁI SỐNG GIANG HỒ

Gallery

This gallery contains 1 photo.

                                               TRẦN ĐỨC               EM BÁN XOÀI                            Nhớ người con gái sống giang hồ đã gặp trên                        … Tiếp tục đọc

ĐỌC’THƠ VIẾNG ĐỒNG BÀO CHẾT DỊCH COVID 19” CỦA NGUYỄN KHÔI

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Lời bình: Châu Thạch   Dịch Covid 19 đem nỗi đau đến cho toàn thế giới. Việt Nam cũng không tránh khỏi. Thành phố Hồ Chí Minh bị “toang”. Toang là một động từ chỉ thành trì chống dịch bị … Tiếp tục đọc

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH


Nguyên Lạc


.
Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc
Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh
“Còn chi ai quí ai hèn?
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?” *
.
Chong đèn đọc truyện Nguyễn Du
Câu thơ trêu khổ thiên thu lệ người!
Lệ xưa tháng bảy sụt sùi
Người nay mùa đến có vui được nào?
.
Hỡi nhân gian! Biết làm sao?
Để quên được thuở ba đào nhiễu nhương
Để quên oan nghiệt đoạn trường
Sinh ly tử biệt… tai ương cõi đời!
.
Tiền nhân thảm thiết khóc người
Ta nay đêm muộn mượn lời thơ xưa
Chiêu hồn tháng bảy mưa đưa
Gởi theo tiếng gió lạnh thừa đêm nay!
.
Khêu đèn cho nỗi sầu dài
Đọc trang thơ cổ khóc ai mùa về!
“Chúng sinh thập loại” buồn thê!
Đêm trôi tích tắc tái tê tiếng lòng!
.
Lưng tròng số kiếp trầm luân
Khép trang thơ cổ… Nến hồng lụn tim!
Khóc đời cũng khóc nỗi riêng
Sắc Không gõ tụng lời kinh vô thường!
………….
[*] Lời thơ “Văn tế thập loại chúng sinh” – Nguyễn Du
.
Nguyên Lạc

 

TIẾNG HÁT NHƯ SÔNG/NGÂU

h o à n g x u â n s ơ n

200808CatTrang

T I Ế N G H Á T N H Ư S Ô N G

Tôi không biết được nữa
vầng trăng em bỏ đi
từ chuyện tình lắp ráp
tơ sương nuối được gì

Tơ tằm còn ươm áo?
bướm đã rụng mùa xa
hoa mây còn ảo ảo
thương chút nắng đậm đà

Tôi không còn biết được
lời tự tình gương say
áo đêm chầm thúy liễu
cơn choáng ngủ rất gầy

Tôi biết được biết được
một buổi mai không không
tôi bắt đầu nói nhịu
cơn mưa lũ trên đồng

bước chân rơi ngoài phố
đốm lửa đã phai hồng
vệt môi son tàn tạ*
quên thơ một chiếc vòng
ngực đau chìm mặt ngọc
tiếng hát nào như sông

19.8.2021
*ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng – Trịnh Công Sơn

N G Â U
Giả sử anh được thất tình
để tưởng tượng mùa ngâu có thật
người bạn viết câu thề tự vẫn
anh thấy vầng trăng
hớt hải trên ngón tay
và chiếc đèn cù
chìm sâu lưới sóng
Làm sao lũ quạ
vẫn đen giọng khàn
tháng bẩy sóng thức dậy làm mưa
ướt bạc những con đò
sang ngang không còn chuyến
hẹn thề níu những cơn mưa
lạc cùng tóc gió

Giả sử anh được thất tình
chui rúc vào khoảng không
đôi chân cà khêu của bạn
anh mượn chiều thu
đi cùng lá mắt
về những khu rừng cổ tích
chôn lời nguyền phục sinh
từ mây trầm lục ẩm

Giả sử anh
giả
sử
anh
thấm vào anh

huyền
hoặc

h o à n g x u â n s ơ n
14 tháng 8, năm 21
* * *
mượn vài ý từ Trần Thị Cổ Tích, Trịnh Công Sơn, Phan Như

CHIỀU PHA LÊ

VÕ CÔNG LIÊM

Tranh Vẽ VÕ CÔNG LIÊM : ‘NỤ HÔN / THE KISS’

gởi: c.a.n (cầu kè)
thèm có em giữa lúc này cho đở nhớ
của nắng vàng . hạ nở hanh hanh
chiều pha lê
một khúc dương cầm rã
lên phiếm ngà lệ rơi
những cụm khói lạc trời mây về đó
phả lên em màu nhớ bữa hôm nào
trắng tinh anh vừng mắt xanh thủy mạc
em . nụ hoa vàng mới nở
ta . tàn một đời phong ba
gió lung lay tóc xõa hồn thi sĩ
sướt mướt nhung mềm ướt đẳm đôi nương long
ta . con chim cô độc rụng xuống bờ vô lự
một sớm mai nào trong tay nải khuất nguyên
trước gió ta nghe đời réo gọi
đôi chân cúi là mái núi nghiêng nghiêng . đợi
hay hồn ta chới với giữa rừng mê ?
thèm có em giữa lúc này cho đở nhớ
để nghe trăn trở . biển nhớ tình xa
mây điệp khúc du hồn vào cõi lặng . một trời hư ảo mơ
rừng khép vào đêm sâu . sông ngã màu quan tái
đời cuốn theo chiều gió . mùa đông ngập châu thân
dã tràng
xe cát
đời trôi
mênh mông ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . apr/2014)